Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Mộng Trung Duyên Khởi

Tác giả: Chiêu Hoàng

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Truyện ngắn

Đọc

Mộng Trung Duyên Khởi °
Cả thành phố đang hân hoan trong Mùa Pháp Hội. Đó cũng là lý do mà nàng có mặt ở đây. Mọi nơi, mọi chốn đều sáng những ánh đèn, kẻ qua, người lại tấp nập. Trên môi, ai ai cũng nở một nụ cười.
Ở một khoảng đất trống rộng rãi, người ta đặt một pháp tòa khá cao. Trên đó, vị đại đạo sư với nụ cười từ bi đang ngồi đọc lại những trang kinh. Lúc đó đang là giờ nghỉ ngắn, thày cho đủ thời gian để tất cả có thể ăn trưa và nghỉ một chút trước khi trở về nghe pháp. Nàng cũng bước lẫn trong đám người ấy, ngất ngây với khung cảnh của pháp hội, ngay cả những ánh đèn cũng lung linh như một loài hoa nào đó rất sống động, như đang xôn xao bàn luận về buổi pháp thày vừa ban. Hình như cả trong không khí, cỏ cây, hoa lá v.v.. cũng tràn ngập những điều an lành làm cho lòng nàng dấy lên một niềm vui, nôn nao khó tả.
Nàng ôm trong lòng một Mandala của ngài Quán Thế Âm làm bằng một loại bơ trộn sáp, pha màu sắc rất sống động và rực rỡ do chư tăng Tây Tạng nặn thành. Hình dạng Mandala thật đẹp với đầy mầu sắc rực rỡ. Mỗi một biểu tượng, một dấu hiệu trên đó đều mang nhiều ý nghĩa sâu xa. Ngoài ra không biết chư tăng đã trộn hương gì vào trong bơ sáp mà nàng cứ ngửi thấy mùi hương thơm dìu dịu tỏa ngát làm cho lòng càng thêm ngất ngây với những niềm vui được tham dự pháp hội.
Nàng ngơ ngác, chưa biết mình sẽ đi đâu và tại sao lại ôm cái mandala này. Còn đang đứng lớ ngớ thì vị thày khả ái ngồi trên tháp toà cao vẫy nàng lại gần. Bảo: "Con đem Mandala này đi tìm bột màu xanh đậm, tô thêm vào chữ Hum nhé, sau đó hãy đưa mandala này cho gia đình bạn con". "Vâng". Nàng trả lời vị thày khả ái như thế. Nhưng vẫn không biết phải tìm bột màu ở đâu, (mà phải là màu xanh đậm mới được) và gia đình nào nàng cần phải trao?
Nàng đi qua nhiều con đường, kẻ đi, người lại tấp nập ngược xuôi. Ai cũng có vẻ vội vã, họ cần ăn thật gấp để có thể có một chút giờ nghỉ trước khi trở về dự buổi pháp hội lớn vào buổi chiều. Điều kỳ diệu là tất cả những khuôn mặt trong thành phố này nàng chưa từng bao giờ gặp mặt nhưng dường như lại rất thân quen. Nàng ngồi xuống một tàng cây lớn, tuy không cảm thấy đói nhưng nàng cũng cần phải ăn một cái gì trước khi trở về Pháp hội, và tuyệt nhiên, chung quanh chẳng thấy có ai bán một lọai thức ăn nào cả, phần đông những người dự pháp đều đem theo phần cơm của mình. Nàng cẩn thận đặt cái mandala lên đùi chiêm ngưỡng. Mandala thật đẹp, nói một cách đơn giản, nó như một bức tranh nhiều mầu sắc. Nó mang nhiều ý nghĩa linh thiêng và nhiều biểu tượng. Nhưng ví thử một người không hiểu gì về Mật Tông cũng cảm thấy thân tâm hoan hỷ vì nét đẹp của bức tranh với những mầu sắc nổi bật. Chữ "Hum" quả nhiên hơi bị nhạt mầu. Nàng ngắm nhìn rồi băn khoăn chẳng biết kiếm đâu ra nước sơn màu xanh đậm nhỉ?
Nàng lại ôm mandala vào lòng, bước đi. Pháp hội gần bắt đầu, các Phật tử theo dòng chảy suôi về khu đất trống. Chỉ có mình nàng đi ngược chiều. Lòng hoang mang, tiếc nuối, chỉ lo rằng mình không thể có cơ hội được tham dự buổi thuyết pháp sau bữa cơm trưa. Nàng muốn quay về đi cùng chiều với những người bạn đạo. Nhưng vì lời hứa với vị đạo sư tạo trong tâm nàng một lực đi tới, nàng cần phải hòan tất nhiệm vụ của mình. Nàng vẫn cứ bước đi tìm bột màu và "gia đình người bạn" để trao tranh.
Bỗng dưng nàng đâm sầm vào một người. Đó là một chàng thanh niên vạm vỡ, tướng người cao lớn, trông như ông hộ pháp trước cổng chùa. Khuôn mặt tròn với cái đầu nhẵn thín. Đôi môi dày và đỏ như son. Điểm đặc biệt là đôi mắt sáng như hai vì sao. Nhìn thoáng, chẳng biết chàng thuộc hạng người nào. Từa tựa như một vị sư nhưng lại không mặc áo tu sĩ, mà cư sĩ cũng dường như chẳng giống vì hình tướng lại giống như vị đạo sư. Chẳng cần xin lỗi, hay hỏi han nàng có đau không, chàng nắm tay nàng đi như chạy. Họ qua nhiều con đường, nhiều khung cảnh chạy ngược chiều như chiếc đèn kéo quân. Chạy một lúc thì bụng dưới bị đau nhói làm nàng không thể chạy được nữa. Cả thân người nàng ngã quỵ. Đầu gối va vào đá nhọn và bật máu. Nàng kêu lên thì chàng trai quay trở lại, nhìn thấy cảnh tượng và bế xốc nàng đi vào căn nhà bên đường. Hình như là một cái đền thờ Phật Lục Sắc Phổ Độ Mẫu (Tara). Chàng trai nhẹ nhàng đặt nàng nằm dưới bệ sen của ngài Tara, rồi ngồi xuống thiền định....Nàng mệt mỏi quá... ngủ thiếp đi lúc nào cũng không rõ...
Trong cơn mơ, nàng đang bước vào một cảnh sắc cực kỳ đẹp, rừng cây xanh mướt một mầu lá... Khung cảnh ở đây có một cái gì khang khác... Không gian thênh thang hơn. Cây cỏ, chim chóc dường như cũng sống động nhẹ nhàng hơn. Nàng thấy mình xúng xính trong xiêm y thật đẹp của dân tộc Tây tạng, đẹp đến mức độ là nàng không thể nhận ra mình khi đi ngang qua một dòng suối. Nàng sung sướng và có cảm tưởng mình vừa hoá thân thành một người mới.... Trên ngọn đồi với một đám mây ngũ sắc to như cái lộng che một cung điện rất nguy nga. Nghe trên không trung giọng nói trầm ấm bên tai mà không thấy ai chung quanh mình... "Chúng ta lên điện yết kiến Ngài đi..."
Tức thì nàng thấy mình bay vù vù, xiêm áo thổi phần phât. Chỉ một thoáng là đã lên ngọn đồi và đi vào trong cung điện. Chính giữa điện là một tòa sen bằng vàng ròng, bên trên là đức Phật Tara. Toàn thân ngài phát ánh sáng ngũ săc rực rỡ vẫy nàng đến gần và mỉm cười... Ngài khoan thai lấy từ tòa sen ra một bình tịnh thủy và rút nhành dương liễu vảy lên đảnh đầu nàng.. Những giọt nước mát rợi chảy thẳng vào toàn thân tràn đầy thân thể, rơi rớt cả lên Mandala mà nàng đang ôm trong lòng. Dòng cam lồ chảy đến đâu, thân tâm nàng càng an lạc tới đó, nước cam lồ len lỏi thấm sâu vào các kinh mạch và cả vào những giọt khí… Nàng sung sướng quỳ lâu trong cơn an lạc ấy. Khi mở mắt ra thì tất cả cung điện cùng đức Phật đã hoàn toàn biến mất. Trên môi, âm thanh câu chú vẫn liên tục tiếp nối không rời: Om tare tuttare ture soha....
Giật mình tỉnh giấc. Nàng nhìn lại chân mình đã không còn bị thương và hoàn toàn như cũ. Trong những tầng tâm thức chập chùng ảnh hiện, nàng hoang mang không còn biết là mình... có bị ngã bật máu chân lúc trước nữa không...
Nhìn sang bên cạnh thì thấy khuôn mặt chàng trai rất hoan hỷ đang chìa tay về phía Mandala cho nàng…. Và ô kìa, những màu sắc của chữ HUM đã được tô màu thật xanh đậm nổi bật và sắc sảo.
Chàng trai mỉm cười bí mật, nắm lấy tay nàng và đỡ nàng lên....
Họ lại tiếp tục cuộc hành trình, tuy chưa hề nói với nhau lời nào, nhưng cả hai đều có thể đọc được tâm niệm của nhau. Riêng nàng, sau cơn mơ ngắn, tâm nàng cực kỳ an ổn, sự an ổn đem đến một niềm hỷ lạc vô biên. Họ đi qua nhiều con đường, nhiều giòng suối… Cuối cùng họ dừng lại ở một ngôi chùa trong đó có khoảng 9,10 vị sư và nhiều Phật tử đang làm lễ và cầu nguyện. Lời kinh trầm trầm, thỉnh thoảng các sư lại gióng lên tiếng chuông, trống làm cho buổi lễ thêm trang nghiêm. Trên khuôn mặt họ gợi một nét buồn phảng phất. Hình như có một vài tiếng khóc thút thít rất nhỏ trong nhóm phật tử. Hỏi ra mới biết một vị đại đạo sư vừa nhập diệt. Thân xác ngài được phủ kín từ đầu xuống đến chân bằng những giải lụa ngũ sắc, trên đầu đội một loại mũ mà nàng chỉ nhìn thấy các vị dùng trong những lễ hội lớn. Và ô kìa, thật ngạc nhiên làm sao, nàng nhìn thấy hình ảnh vị thày mình với cặp mắt lung linh rất sống động và nụ cười từ ái toả ra từ tấm hình bên cạnh. Với lòng hoan mang vô kể. Tại sao lại là thày mình nhỉ? Có phải chăng? Có phải ngài đã nhập diệt chăng? Ôi, sao nàng lại không biết một chút gì thế? Nàng muốn oà khóc. Nhưng đôi mắt ráo hoảnh như chưa từng khô ráo đến thế. Nàng chỉ cảm thấy một sự hụt hẫng, trống vắng vô cùng, tựa như có một người nào đó bất thình lình nhổ đi một điểm tựa mà từ bao nhiêu năm qua nàng đã dựa vào. Thày ơi…..
Nàng cung kính trao lại bức mandala cho một vị sư, ông đặt bức mandala bên cạnh thân xác thày đã được phủ kín. Hình ảnh ngài Quán Thế Âm tứ thủ trong mandala với đôi mắt của chính thày mình dường như lung linh hơn, mầu sắc rự rỡ hơn cùng với nỗi buồn của nàng bắt đầu từ từ dâng lên khoé mắt…
“Ông hộ pháp” khẽ khàng kéo nàng ngồi xuống nhập với nhóm người và bắt đầu cầu nguyện... Kỳ lạ chưa. Giọng chàng thật trầm khi tán tụng những câu chú, hình như âm thanh phát xuất từ đan điền, nối thành một chuỗi thoát ra cửa miệng, từng chữ...từng chữ... hóa thành vô biên những hoa đốm mầu trắng tựa như những con bướm…. À,... không phải, nếu dụng tâm nhìn kỹ, những hoa đốm ấy là những thiên thần cánh trắng lung linh tràn ngập trong không gian.
Ngay lúc ấy, trong cơn mơ màng nhập sâu vào dòng âm thanh của từng câu chú trầm trầm từ người bạn ngồi cạnh, nàng cảm thấy âm thanh ấy đi sâu vào trong thân tâm nàng, thấm vào từng tế bào làm cho chúng nở bung lên như những cánh hoa rất nhỏ, cùng lúc, nàng không còn thấy gì ngòai một không gian thênh thang, những vị thiên thần cánh trắng và khung cảnh pháp hội lung linh, lung linh…
Hình ảnh pháp hội chập chờn như thực, như hư. Vị đại đạo sư khả ái bắt đầu thuyết pháp về lẽ Vô Thường, về cái chết có thể đến bất cứ lúc nào trong từng hơi thở…
............
Và đẹp nhất là cơn mơ được yết kiến đức Phật và được ban cho các giọt nước cam lồ...Cơn mơ ấy có cảm giác thật là sung sướng an bình...
Cơn mơ ấy lại lồng trong một cơn mơ khác thật là đẹp….
Như nhân duyên trùng trùng ảnh hiện....
Chiêu Hoàng
°Lấy ý từ một giấc mơ...
(Chiêu Hoàng xin chân thành cảm ơn sự góp ý của một người bạn đạo đã làm cho câu truyện thêm phần sâu sắc...)

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp