Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

 

Ngày mai cậu đi rồi à! Sao gấp thế?

-          Uhm sáng mai mình phải đi gấp, vì nhà mình có chuyện gấp cần phải giải quyết ở bên đó mà

-          ……..
 
 

Cậu bé im lặng nhìn làn tóc khẽ bị cơn gió vờn qua trêu đùa của cô bé đang ngồi vắt vẻo trên xích đu. Cả hai không nói gì, cả hai đều im lặng, rồi cả hai cùng ngước lên ngắm các vì sao đang lung linh tỏa sáng trên cao. Cậu bé khẽ nhắm mắt, cậu đang cầu nguyện cho chuyến bay của cô bé vào ngày mai sẽ an lành. Cô bé mím môi khẽ quay sang đoán xem cậu bạn của mình đang làm gì, rồi cô bé cười, một  nụ cười thật thánh thiện…

*******************
-          Ngày mai cậu đi rồi sao! Lại có chuyện gấp nữa à?

-          Uhm mình xin lỗi, nhưng lần này gia đình tớ sẽ đi thật

-          Không phải lại như lần trước đấy chứ

-          Không đâu lần này là thật đấy

Trên chiếc xích đu của 1 năm về trước lại đang có một cậu bé mang vẻ mặt buồn rười rượi. Nhưng lần này không có cậu bé nào ngước mắt ngắm sao, cũng chẳng có cậu bé nào nhắm mắt cầu nguyện cho ai đó, lại chẳng có cô bé nào đưa đôi mắt ngây thơ cùng nụ cười thánh thiện ngắm nhìn cậu bạn mình cả. Mà chỉ có giai điệu của một bài ca được cất lên, trong trẻo, cao vút   ” bạn là người mang đến cho tôi niềm vui mỗi ngày…chỉ có bạn là người hiểu tôi…và tôi cười khi thấy bạn vui…và tôi vui khi thấy bạn… mắc lừa…”. Hahaha…hihihi…cô bé ôm bụng cười ngã nghiêng, nụ cười thánh thiện năm nào giờ được thay bằng giọng cười ranh mãnh, trong khi đó vẫn có kẻ ngây người ra vì chẳng hiểu chuyện gì. Quái lạ, trong bài hát này làm gì có lời như thế nhỉ ” …và tôi vui khi thấy bạn mắc lừa…” … “mắc lừa à…”, cô bé vẫn đang cười say sưa đến nỗi nước mắt đã ứa ra, cậu bé “a” lên một tiếng rồi

-          Cậu…cậu được lắm! Dám lừa mình à, này Tường Vi kia có giỏi thì cậu đứng lại đó cho tớ…

-          Lêu lêu…có giỏi thì cậu tới đây mà bắt tớ nè lêu lêu…Thanh Dương bị mắc lừa rồi hihi

-          Lâm Tường Vi, tớ mà bắt được cậu thì cậu đừng có mà hối hận đấy nhé…Thanh Dương ta ra tay đây….haizz cậu đứng lại đó…

-          Haizz…có cậu mới bị lừa thôi chứ tớ thì không đâu đấy nhé, đứng lại cho cậu xử đẹp mình à hihi…Lý Thanh Dương cậu là người đứng đầu trong danh sách những người dễ dụ nhất của tớ đấy. Hôm nay là ngày “cá tháng 4” mà hihi…

Dưới ánh trăng sáng vắt, đôi bạn đuổi theo nhau ríu ra ríu rít cả một  khoảng vườn nhỏ. Cứ thế, cô bé chạy thì cậu bé đuổi theo sau làm náo động cả không gian, họ cười đùa thích thú, hai tâm hồn non nớt hồn nhiên vui đùa đến cả ánh trăng trên cao kia cũng muốn hòa vào cuộc vui của họ mà tỏa sáng hơn mọi ngày, cả những tinh tú trên trời cũng đua nhau nhấp nháy như cùng góp vui.

********************

-          Ngày mai tớ sẽ bay chuyến 6 giờ sáng rồi

-          Này này nhé, Tường Vi kia, ngày “cá tháng 4” qua lâu rồi nhé!

-          Tớ sẽ đi thật, lần này là đi thật, không lừa cậu nữa đâu. Lý Thanh Dương à, đi rồi tớ sẽ nhớ cậu lắm đấy

-          Thôi đi cô nương, lần này tớ không để cậu lừa nữa đâu. Này bánh táo mẹ tớ mới làm đấy, thơm lắm, cậu ăn đi kẻo nguội mất ngon

-          Uhm thơm quá à! Bánh mẹ cậu làm là nhất

Cầm bánh trên tay, cô bé ngập ngừng một lát rồi ngước mắt lên thật cao, cao nhất có thể để giọt nước mắt sắp tuôn ra chảy ngược lại vào nơi nó bắt nguồn

-          Không biết qua bên kia rồi tớ có còn được cơ hội ăn bánh táo của mẹ cậu không nữa. Tớ sẽ nhớ mùi vị này lắm đấy, cả cậu nữa Thanh Dương à

Câu cuối cùng cô bé chỉ nói khe khẽ thôi, chỉ mình cô nghe thấy, chỉ cần vậy thôi. Đang cắn đôi miếng bánh trên tay đưa vào miệng, cậu bé thoáng ngạc nhiên rồi đưa mắt sang cô bé như thăm dò, miệng ngòm ngoàm những bánh lên tiếng
 

-          ậu…ang…ùa…tơ…đấy hả? (cậu đang đùa tớ đấy hả?)

-          “phì…” nuốt cho hết đi đã rồi nói

Cô bé phì cười khi thấy bộ dạng của cậu bé như thể ăn cho nhanh chứ không ai đó giành hết bánh của mình thì phải hihi

-          Không đâu đã có quyết định rồi, ngày mai tớ sẽ phải đi thôi, không thể hoãn lại được nữa, 2 năm rồi còn gì

-          Cái gì mà “đã có quyết định” rồi “hoãn lại 2 năm rồi” là sao?

-          À hihi không có gì đâu, kìa cậu ăn đi chứ, bánh nguội hết rồi. Này đổi cho tớ cái bánh trong túi giấy kia đi, cái này nguội mất rồi

-          Không được cái này là của tớ cơ mà, trong túi của cậu vẫn còn bánh nóng kia kìa

-          Không chịu đâu, bánh của cậu nóng hơn, thơm hơn, ứ…ừ…đổi cho tớ đi…đổi cho tớ đi mà…

-          Bánh nào chả là bánh, bánh nào cũng thơm như nhau cả đấy, tớ không đổi đâu

-          Thanh Dương dễ thương đổi cho tớ đi mà….đi mà…

-          Muốn đổi thì bắt được tớ đi rồi đổi hihi…

-          …

Khoảng vườn lại một đêm nữa bị đôi bạn này làm cho náo nhiệt cả lên. Lần này thì cậu bé lại chạy rồi cô bé lại đuổi theo, cơn gió nhẹ lại lướt qua mang theo mình làn hương của mái tóc xõa dài tung bay của cô bé, đượm hương của tình bạn thanh khiết và cả mùi thơm của miếng bánh táo nóng hổi trên tay cô bé đang ngồi đung đưa trên xích đu, bên cạnh là cậu bé với miếng bánh cũng ấm nóng của tình bạn. Tiếng nói, tiếng cười, cả tiếng hát đều bay vút lên không trung mơn man vầng trăng ngà cùng hàng ngàn vì sao tỏa sáng “bạn là người mang đến cho tôi niềm vui mỗi ngày…chỉ có bạn là người hiểu tôi…và tôi cười khi thấy bạn vui…và tôi vui khi thấy bạn hạnh phúc…tôi chỉ muốn nói một điều thôi…đã lâu rồi tôi muốn nói…hãy bên tôi mãi bạn nhé…vì bạn là người tôi yêu thương…”

************

Đi rồi, đi thật rồi Lâm Tường Vi đã đi rồi, đã bỏ lại nơi khoảng vườn kia mảnh trăng sáng vắt, đã bỏ lại nơi chiếc xích đu kia những tháng ngày nói cười râm ran của hai đứa và đã bỏ lại một Lý Thanh Dương đang ngày ngày buồn bã và mong cô bé quay về. Cậu rất nhớ cô, nhớ mái tóc bồng bềnh gợn đưa trong gió, nhớ mùi hương thanh nhã vướng trên tóc cô, nhớ nụ cười thánh thiện, nhớ cả những lúc cùng cô chạy chơi trong khoảng vườn này. Giờ đây cô đang ở đâu? Tường Vi của Thanh Dương có đang được ăn bánh táo mẹ cậu làm, có nhớ về những ngày thuở xưa hay không,… “anh rất nhớ em, nhớ vô cùng, Tường Vi à, anh rất nhớ em”.
 

Ngồi ngẩn ngơ trong vườn, Thanh Dương đang hồi ức lại những kỉ niệm đã có giữa anh cùng cô, túi bánh táo nóng hổi trên tay anh thơm phức thế kia mà sao chẳng có cô bé nào đòi đổi thế nhỉ. Bất giác anh mỉm cười, một nụ cười chứa đựng nỗi niềm nhớ thương vô hạn. Ngày này vào 10 năm trước, cũng chính tại nơi đây đã có ai đó cất lên câu hát “tôi chỉ muốn nói một điều thôi…đã lâu rồi tôi muốn nói…hãy bên tôi mãi bạn nhé…vì bạn là người tôi yêu thương…” để rồi ngay sáng hôm sau ai đó lại vội vã lên máy bay, để dưới giàn hoa giấy trước cổng nhà cô có một cậu bé cứ mãi đứng chờ đợi đưa cô đi học, để rồi đợi lâu quá mà cậu chẳng thấy cô ra, để rồi cậu bé òa khóc chạy về bảo bố đưa ra sân bay để tiễn một người khi nhận được một bức thư từ tay cô giúp việc nhà cô bé

Phải rồi, cậu bé ngày xưa đã khóc rất nhiều, nhiều đến nỗi không ai có thể an ủi được, nhiều như thể cậu chưa bao giờ khóc. Phải rồi từ sau cái lần cậu bị ngã xe khóc thật to và được một cô bé chìa cánh tay kéo dậy an ủi, cậu bé đã khóc nữa, không một lần nào nữa cậu “được” khóc mà chỉ có cười và cười, mỗi khi ở bên cô bé ấy thì cậu chỉ được cười mà không được khóc, lâu rồi thành thói quen. Lúc đó cậu bé 15 tuổi này chỉ biết khóc vì cậu đã mất đi một người bạn, một thiên thần, cậu khóc vì biết rằng cô bé sẽ không quay về bên cậu nữa vì trong bức thư cô bé đã viết vậy mà…1năm cậu bé vẫn còn khóc…2 năm cậu bé vẫn ức ử vì không còn được gặp người bạn nhỏ của mình nữa…3 năm  cậu bé đã thôi không còn khóc nữa nhưng nỗi nhớ nhung một gương mặt thiên thần, một nụ cười thiên sứ cứ mãi theo cậu vào mỗi giấc mơ hằng đêm…Đến hôm nay, khi cậu bé 15 tuổi ngày nào đã trở thành một bác sĩ giỏi giang thì nỗi nhớ về cô bé ấy cũng không vơi bớt đi phần nào trong tim anh mà dường như ngày một lớn thêm, chiếm hết chỗ trong trái tim nhỏ bé này. Một mình ngồi thẫn thờ trên xích đu, tay anh mân mê bức thư đã phai màu vì thời gian và cũng phai đi vì bao giọt nước mắt mỗi đêm của anh nhỏ xuống

 

 
 
“…Thanh Dương dễ thương à! Mình phải đi đây, tạm biệt cậu. tớ không muốn xa cậu đâu nhưng tớ không thể trì hoãn mãi được, đã 2 lần tớ nói với cậu rằng tớ phải đi nhưng tớ không đi được, tớ không nỡ bỏ cậu lại mà ra đi như thế được, tớ không thể…Đã 2 lần ra tới sân bay nhưng tớ đã khóc lóc van xin mẹ cho tớ được ở lại, ở lại bên cậu 1 năm nữa thôi, 1 năm nữa thôi và tớ đã rời sân bay 2 lần để được về bên cạnh cậu. Mỗi đêm chơi đùa với cậu xong về nhà là tớ lại phải gồng mình để chống chọi lại với cơn đau, tớ không dám than đau với mẹ vì tớ biết nếu tớ để cho mẹ thấy tớ bị đau thì nhất định bố mẹ sẽ không cho tớ ở lại bên cạnh cậu nữa và tớ không muốn điều đó xảy ra. Nằm trên giường ôm ngực nghiến răng để xua cơn đau đi thế nhưng tim tớ vẫn đau hoài. Và cậu biết gì không dù đau đến thế nào thì chỉ cần tớ nghĩ lại những lúc mình vui đùa trong vườn hoa là mọi cơn đau đều tan biến, kì diệu thật cậu nhỉ hihi. Cảm ơn cậu rất nhiều vì đã luôn làm cho tớ vui nhưng bây giờ tớ phải đi rồi, mẹ nói tình hình bệnh tim của tớ đang diễn biến xấu và tớ cần phải được sang Mĩ điều trị nếu không sẽ không kịp nữa, mẹ còn nói rằng tớ sẽ sớm bình phục để quay về bên cậu. và cậu biết gì không, tớ đã tình cờ nghe được bác sĩ nói với bố tớ là tớ có 10% hi vọng trong cuộc phẫu thuật này. 10% là sao hả Dương, là nhiều rồi đúng không, là tớ còn cơ hội để về ăn bánh táo cùng cậu rồi đúng không, hay quá rồi tớ sẽ được quay về. Vậy tớ đi đây, hẹn gặp cậu sau nhé, tớ sẽ mãi nhớ cậu và tớ muốn nói với cậu rằng “tôi chỉ muốn nói một điều thôi…đã lâu rồi tôi muốn nói…hãy bên tôi mãi bạn nhé…vì bạn là người tôi yêu thương…” hihi…”

Anh bất giác cảm nhận được có cái gì nóng hổi vừa rơi xuống tay mình. Anh đã khóc, tuy không phải là kiểu khóc nức nở vỡ òa như 10 năm về trước nhưng giọt nước mắt này của anh 10 năm về sau lại cay đắng hơn, chua chát hơn. Bởi anh biết 10% cơ hội cho một ca phẫu thuật tim là rất mong manh, mong manh đến mức nghẹt thở. Và lí do để anh cố gắng trở thành bác sĩ là từ đây. 3 năm sau ngày cô ra đi là anh đã nhận thức được rằng có thể anh sẽ mất cô mãi mãi, và anh cố gắng làm cái gì đó để níu kéo cô lại và trở thành bác sĩ là hy vọng cuối cùng của anh, anh hi vọng cô sẽ chờ được đến ngày anh sẽ làm phẫu thuật cho cô, để anh có thể có cơ hội cứu vãn 10% kia lại, anh sẽ làm được thôi mà. Và giờ đây khi anh đã có thể cứu được trái tim của nhiều người rồi thì cô đang ở đâu? Phải chăng….! Anh không có ý ngăn lại mà là để mặc cho dòng nước ấm nóng đó chảy hoài, chảy mãi trên gương mặt mình, để nó có thể cuốn trôi mọi suy nghĩ “điên khùng” của anh đi xa thật xa.
 


Và anh ngửi thấy một mùi hương quen thuộc nhưng lâu rồi anh chưa được ngửi, mùi thoang thoảng của hoa oải hương, là hoa oải hương, là mùi hương vẫn luôn vướng trên mái tóc bồng bềnh của ai đó, lẽ nào là cô. “nhớ nhung cho lắm vào để rồi còn tưởng tượng ra mùi hương trên tóc của em nữa haizz tỉnh lại đi Dương à!”. Anh than trách thầm mình, vì quá nhớ cô nên anh đã tưởng tượng ra thế đấy. Nhưng không, làn hương ấy mỗi lúc một rõ hơn. Anh đứng phăng dậy ngoái đầu tìm ngó khắp nơi, để rồi đôi mắt anh ngây dại dừng lại nơi giàn hoa tường vi đỏ thắm  (từ lúc cô ra đi anh đã cất công tìm trồng, chăm sóc cho những cành hoa tường vi để rồi sau 10 năm nó đã trở thành một giàn hoa với những cánh hoa li ti nhỏ xíu như nụ cười của ai kia đang dành tặng cho anh), nơi phát ra giọng ca quen thuộc “…bạn là người mang đến cho tôi niềm vui mỗi ngày…chỉ có bạn là người hiểu tôi…và tôi cười khi thấy bạn vui…và tôi vui khi thấy bạn hạnh phúc…tôi chỉ muốn nói một điều thôi…đã lâu rồi tôi muốn nói…hãy bên tôi mãi bạn nhé…vì bạn là người tôi yêu thương…”

Khoảng vườn này sau 10 năm dài đằng đẵng lại được rộn vang lên tiếng hát trong trẻo, cao vút. Khác hơn là còn có thêm một giàn tường vi đỏ thắm và khác hơn nữa là trên xích đu của 10 năm về sau không phải là đôi bạn thân chia nhau túi bánh táo mà là một đôi tình nhân đang thưởng thức cùng một miếng bánh táo thơm lừng…Giàn Tường Vi
Ngày mai cậu đi rồi à! Sao gấp thế?

-          Uhm sáng mai mình phải đi gấp, vì nhà mình có chuyện gấp cần phải giải quyết ở bên đó mà

-          ……..

Cậu bé im lặng nhìn làn tóc khẽ bị cơn gió vờn qua trêu đùa của cô bé đang ngồi vắt vẻo trên xích đu. Cả hai không nói gì, cả hai đều im lặng, rồi cả hai cùng ngước lên ngắm các vì sao đang lung linh tỏa sáng trên cao. Cậu bé khẽ nhắm mắt, cậu đang cầu nguyện cho chuyến bay của cô bé vào ngày mai sẽ an lành. Cô bé mím môi khẽ quay sang đoán xem cậu bạn của mình đang làm gì, rồi cô bé cười, một  nụ cười thật thánh thiện…

 

 
*******************
-          Ngày mai cậu đi rồi sao! Lại có chuyện gấp nữa à?

-          Uhm mình xin lỗi, nhưng lần này gia đình tớ sẽ đi thật

-          Không phải lại như lần trước đấy chứ

-          Không đâu lần này là thật đấy

Trên chiếc xích đu của 1 năm về trước lại đang có một cậu bé mang vẻ mặt buồn rười rượi. Nhưng lần này không có cậu bé nào ngước mắt ngắm sao, cũng chẳng có cậu bé nào nhắm mắt cầu nguyện cho ai đó, lại chẳng có cô bé nào đưa đôi mắt ngây thơ cùng nụ cười thánh thiện ngắm nhìn cậu bạn mình cả. Mà chỉ có giai điệu của một bài ca được cất lên, trong trẻo, cao vút   ” bạn là người mang đến cho tôi niềm vui mỗi ngày…chỉ có bạn là người hiểu tôi…và tôi cười khi thấy bạn vui…và tôi vui khi thấy bạn… mắc lừa…”. Hahaha…hihihi…cô bé ôm bụng cười ngã nghiêng, nụ cười thánh thiện năm nào giờ được thay bằng giọng cười ranh mãnh, trong khi đó vẫn có kẻ ngây người ra vì chẳng hiểu chuyện gì. Quái lạ, trong bài hát này làm gì có lời như thế nhỉ ” …và tôi vui khi thấy bạn mắc lừa…” … “mắc lừa à…”, cô bé vẫn đang cười say sưa đến nỗi nước mắt đã ứa ra, cậu bé “a” lên một tiếng rồi

-          Cậu…cậu được lắm! Dám lừa mình à, này Tường Vi kia có giỏi thì cậu đứng lại đó cho tớ…

-          Lêu lêu…có giỏi thì cậu tới đây mà bắt tớ nè lêu lêu…Thanh Dương bị mắc lừa rồi hihi

-          Lâm Tường Vi, tớ mà bắt được cậu thì cậu đừng có mà hối hận đấy nhé…Thanh Dương ta ra tay đây….haizz cậu đứng lại đó…

-          Haizz…có cậu mới bị lừa thôi chứ tớ thì không đâu đấy nhé, đứng lại cho cậu xử đẹp mình à hihi…Lý Thanh Dương cậu là người đứng đầu trong danh sách những người dễ dụ nhất của tớ đấy. Hôm nay là ngày “cá tháng 4” mà hihi…

Dưới ánh trăng sáng vắt, đôi bạn đuổi theo nhau ríu ra ríu rít cả một  khoảng vườn nhỏ. Cứ thế, cô bé chạy thì cậu bé đuổi theo sau làm náo động cả không gian, họ cười đùa thích thú, hai tâm hồn non nớt hồn nhiên vui đùa đến cả ánh trăng trên cao kia cũng muốn hòa vào cuộc vui của họ mà tỏa sáng hơn mọi ngày, cả những tinh tú trên trời cũng đua nhau nhấp nháy như cùng góp vui.

********************

-          Ngày mai tớ sẽ bay chuyến 6 giờ sáng rồi

-          Này này nhé, Tường Vi kia, ngày “cá tháng 4” qua lâu rồi nhé!

-          Tớ sẽ đi thật, lần này là đi thật, không lừa cậu nữa đâu. Lý Thanh Dương à, đi rồi tớ sẽ nhớ cậu lắm đấy

-          Thôi đi cô nương, lần này tớ không để cậu lừa nữa đâu. Này bánh táo mẹ tớ mới làm đấy, thơm lắm, cậu ăn đi kẻo nguội mất ngon

-          Uhm thơm quá à! Bánh mẹ cậu làm là nhất

Cầm bánh trên tay, cô bé ngập ngừng một lát rồi ngước mắt lên thật cao, cao nhất có thể để giọt nước mắt sắp tuôn ra chảy ngược lại vào nơi nó bắt nguồn

-          Không biết qua bên kia rồi tớ có còn được cơ hội ăn bánh táo của mẹ cậu không nữa. Tớ sẽ nhớ mùi vị này lắm đấy, cả cậu nữa Thanh Dương à

Câu cuối cùng cô bé chỉ nói khe khẽ thôi, chỉ mình cô nghe thấy, chỉ cần vậy thôi. Đang cắn đôi miếng bánh trên tay đưa vào miệng, cậu bé thoáng ngạc nhiên rồi đưa mắt sang cô bé như thăm dò, miệng ngòm ngoàm những bánh lên tiếng

-          ậu…ang…ùa…tơ…đấy hả? (cậu đang đùa tớ đấy hả?)

-          “phì…” nuốt cho hết đi đã rồi nói

Cô bé phì cười khi thấy bộ dạng của cậu bé như thể ăn cho nhanh chứ không ai đó giành hết bánh của mình thì phải hihi

-          Không đâu đã có quyết định rồi, ngày mai tớ sẽ phải đi thôi, không thể hoãn lại được nữa, 2 năm rồi còn gì

-          Cái gì mà “đã có quyết định” rồi “hoãn lại 2 năm rồi” là sao?

-          À hihi không có gì đâu, kìa cậu ăn đi chứ, bánh nguội hết rồi. Này đổi cho tớ cái bánh trong túi giấy kia đi, cái này nguội mất rồi

-          Không được cái này là của tớ cơ mà, trong túi của cậu vẫn còn bánh nóng kia kìa

-          Không chịu đâu, bánh của cậu nóng hơn, thơm hơn, ứ…ừ…đổi cho tớ đi…đổi cho tớ đi mà…

-          Bánh nào chả là bánh, bánh nào cũng thơm như nhau cả đấy, tớ không đổi đâu

-          Thanh Dương dễ thương đổi cho tớ đi mà….đi mà…

-          Muốn đổi thì bắt được tớ đi rồi đổi hihi…


Đi rồi, đi thật rồi Lâm Tường Vi đã đi rồi, đã bỏ lại nơi khoảng vườn kia mảnh trăng sáng vắt, đã bỏ lại nơi chiếc xích đu kia những tháng ngày nói cười râm ran của hai đứa và đã bỏ lại một Lý Thanh Dương đang ngày ngày buồn bã và mong cô bé quay về. Cậu rất nhớ cô, nhớ mái tóc bồng bềnh gợn đưa trong gió, nhớ mùi hương thanh nhã vướng trên tóc cô, nhớ nụ cười thánh thiện, nhớ cả những lúc cùng cô chạy chơi trong khoảng vườn này. Giờ đây cô đang ở đâu? Tường Vi của Thanh Dương có đang được ăn bánh táo mẹ cậu làm, có nhớ về những ngày thuở xưa hay không,… “anh rất nhớ em, nhớ vô cùng, Tường Vi à, anh rất nhớ em”. Ngồi ngẩn ngơ trong vườn, Thanh Dương đang hồi ức lại những kỉ niệm đã có giữa anh cùng cô, túi bánh táo nóng hổi trên tay anh thơm phức thế kia mà sao chẳng có cô bé nào đòi đổi thế nhỉ. Bất giác anh mỉm cười, một nụ cười chứa đựng nỗi niềm nhớ thương vô hạn. Ngày này vào 10 năm trước, cũng chính tại nơi đây đã có ai đó cất lên câu hát “tôi chỉ muốn nói một điều thôi…đã lâu rồi tôi muốn nói…hãy bên tôi mãi bạn nhé…vì bạn là người tôi yêu thương…” để rồi ngay sáng hôm sau ai đó lại vội vã lên máy bay, để dưới giàn hoa giấy trước cổng nhà cô có một cậu bé cứ mãi đứng chờ đợi đưa cô đi học, để rồi đợi lâu quá mà cậu chẳng thấy cô ra, để rồi cậu bé òa khóc chạy về bảo bố đưa ra sân bay để tiễn một người khi nhận được một bức thư từ tay cô giúp việc nhà cô bé


“…Thanh Dương dễ thương à! Mình phải đi đây, tạm biệt cậu. tớ không muốn xa cậu đâu nhưng tớ không thể trì hoãn mãi được, đã 2 lần tớ nói với cậu rằng tớ phải đi nhưng tớ không đi được, tớ không nỡ bỏ cậu lại mà ra đi như thế được, tớ không thể…Đã 2 lần ra tới sân bay nhưng tớ đã khóc lóc van xin mẹ cho tớ được ở lại, ở lại bên cậu 1 năm nữa thôi, 1 năm nữa thôi và tớ đã rời sân bay 2 lần để được về bên cạnh cậu. Mỗi đêm chơi đùa với cậu xong về nhà là tớ lại phải gồng mình để chống chọi lại với cơn đau, tớ không dám than đau với mẹ vì tớ biết nếu tớ để cho mẹ thấy tớ bị đau thì nhất định bố mẹ sẽ không cho tớ ở lại bên cạnh cậu nữa và tớ không muốn điều đó xảy ra. Nằm trên giường ôm ngực nghiến răng để xua cơn đau đi thế nhưng tim tớ vẫn đau hoài. Và cậu biết gì không dù đau đến thế nào thì chỉ cần tớ nghĩ lại những lúc mình vui đùa trong vườn hoa là mọi cơn đau đều tan biến, kì diệu thật cậu nhỉ hihi. Cảm ơn cậu rất nhiều vì đã luôn làm cho tớ vui nhưng bây giờ tớ phải đi rồi, mẹ nói tình hình bệnh tim của tớ đang diễn biến xấu và tớ cần phải được sang Mĩ điều trị nếu không sẽ không kịp nữa, mẹ còn nói rằng tớ sẽ sớm bình phục để quay về bên cậu. và cậu biết gì không, tớ đã tình cờ nghe được bác sĩ nói với bố tớ là tớ có 10% hi vọng trong cuộc phẫu thuật này. 10% là sao hả Dương, là nhiều rồi đúng không, là tớ còn cơ hội để về ăn bánh táo cùng cậu rồi đúng không, hay quá rồi tớ sẽ được quay về. Vậy tớ đi đây, hẹn gặp cậu sau nhé, tớ sẽ mãi nhớ cậu và tớ muốn nói với cậu rằng “tôi chỉ muốn nói một điều thôi…đã lâu rồi tôi muốn nói…hãy bên tôi mãi bạn nhé…vì bạn là người tôi yêu thương…” hihi…”

Anh bất giác cảm nhận được có cái gì nóng hổi vừa rơi xuống tay mình. Anh đã khóc, tuy không phải là kiểu khóc nức nở vỡ òa như 10 năm về trước nhưng giọt nước mắt này của anh 10 năm về sau lại cay đắng hơn, chua chát hơn. Bởi anh biết 10% cơ hội cho một ca phẫu thuật tim là rất mong manh, mong manh đến mức nghẹt thở. Và lí do để anh cố gắng trở thành bác sĩ là từ đây. 3 năm sau ngày cô ra đi là anh đã nhận thức được rằng có thể anh sẽ mất cô mãi mãi, và anh cố gắng làm cái gì đó để níu kéo cô lại và trở thành bác sĩ là hy vọng cuối cùng của anh, anh hi vọng cô sẽ chờ được đến ngày anh sẽ làm phẫu thuật cho cô, để anh có thể có cơ hội cứu vãn 10% kia lại, anh sẽ làm được thôi mà. Và giờ đây khi anh đã có thể cứu được trái tim của nhiều người rồi thì cô đang ở đâu? Phải chăng….! Anh không có ý ngăn lại mà là để mặc cho dòng nước ấm nóng đó chảy hoài, chảy mãi trên gương mặt mình, để nó có thể cuốn trôi mọi suy nghĩ “điên khùng” của anh đi xa thật xa.

Và anh ngửi thấy một mùi hương quen thuộc nhưng lâu rồi anh chưa được ngửi, mùi thoang thoảng của hoa oải hương, là hoa oải hương, là mùi hương vẫn luôn vướng trên mái tóc bồng bềnh của ai đó, lẽ nào là cô. “nhớ nhung cho lắm vào để rồi còn tưởng tượng ra mùi hương trên tóc của em nữa haizz tỉnh lại đi Dương à!”. Anh than trách thầm mình, vì quá nhớ cô nên anh đã tưởng tượng ra thế đấy. Nhưng không, làn hương ấy mỗi lúc một rõ hơn. Anh đứng phăng dậy ngoái đầu tìm ngó khắp nơi, để rồi đôi mắt anh ngây dại dừng lại nơi giàn hoa tường vi đỏ thắm  (từ lúc cô ra đi anh đã cất công tìm trồng, chăm sóc cho những cành hoa tường vi để rồi sau 10 năm nó đã trở thành một giàn hoa với những cánh hoa li ti nhỏ xíu như nụ cười của ai kia đang dành tặng cho anh), nơi phát ra giọng ca quen thuộc “…bạn là người mang đến cho tôi niềm vui mỗi ngày…chỉ có bạn là người hiểu tôi…và tôi cười khi thấy bạn vui…và tôi vui khi thấy bạn hạnh phúc…tôi chỉ muốn nói một điều thôi…đã lâu rồi tôi muốn nói…hãy bên tôi mãi bạn nhé…vì bạn là người tôi yêu thương…”

Khoảng vườn này sau 10 năm dài đằng đẵng lại được rộn vang lên tiếng hát trong trẻo, cao vút. Khác hơn là còn có thêm một giàn tường vi đỏ thắm và khác hơn nữa là trên xích đu của 10 năm về sau không phải là đôi bạn thân chia nhau túi bánh táo mà là một đôi tình nhân đang thưởng thức cùng một miếng bánh táo thơm lừng… 

 

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp