Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

ANH CHỈ ƯỚC CÓ THỂ ỐM THAY VỢ THÔI, VỢ À!

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

 
Vợ tôi, một phụ nữ đảm đang ngoài công việc ở cơ quan thì với cô ấy, gia đình là quan trọng nhất. Từ ngày có cu Bin, dường như chưa bao giờ vợ ốm. Nhưng chiều hôm kia, vợ bắt đầu đổ bệnh…

Ngày thứ nhất

4h chiều, đang làm ở cửa hàng, chợt bất ngờ thấy vợ lao xe vội vã và để uỵch vào thềm nhà. Lúc ấy, chồng vẫn đang lúi húi xửa xe máy cho khách cũng thấy lạ vì vợ hôm nay đi làm về sớm quá.

Lạ hơn nữa là  hôm nay mặt mũi vợ buồn so, trông chả có sức sống và tươi cười như mọi ngày gì cả. Thậm chí, vợ cũng chẳng thèm chào chồng và chỉ lí nhí chào qua vị khách đang ngồi mà lao thẳng vào nhà.

Khoảng 30 phút sau khi sửa xe cho khách xong, chồng vào nhà thì thấy nhà cửa lặng thinh. Biết là nhà đã có biến. Chồng vội trèo lên tầng ngó vào phòng ngủ thì đã thấy vợ nằm bẹp dí như con gián trên giường.

Chồng biết ngay là vợ lại bị ốm hoặc khó chịu trong người nên mới đi nằm ngay khi còn chưa kịp thay cả bộ quần áo công sở khoác trên người.
 

Chồng tiến lại gần vợ, tay đưa lên xem trán vợ: “Trời ơi, vợ bị sốt hả? Để chồng đi lấy thuốc cho vợ uống nhé! Nhưng trước khi uống thuốc, vợ phải ăn tạm một bát cháo đã không là sẽ bị sốc thuốc đấy”. Vợ chỉ gật đầu nhẹ nhàng. Chồng lại lập cập đóng cửa hàng, lấy cặp lồng và chạy đi mua cháo cho vợ.

Cố ăn bát cháo và uống thuốc hạ sốt xong và vợ lại đi nằm. Cu Bin thì loanh quanh bên mẹ, hỏi han và buôn chuyện mẹ ríu rít. Thi thoảng chồng để ý thấy vợ dù mệt vẫn ừ hoặc nói nhỏ nhẹ với con. Chồng vội đóng cửa hàng sớm hơn mọi ngày để lo cơm nước cho 2 bố con tối nay.

2 bố con vừa ngồi ăn vừa xem ti vi mà thấy nhà cửa thiếu không khí vui vẻ hẳn. Bố cứ giục giã Bin phải xúc và phải xúc. Thi thoảng Bi lại mang bát cơm vào phòng mè nheo với mẹ: “Mẹ xúc cơm cho con ăn với, bố chả chịu xúc cơm cho con ăn gì cả. Chán bố lắm!”. Nghe thấy thế, bố lại quát Bi mang bát cơm ra và ăn.

Tối hôm đó, vắng tiếng nói cười của vợ, nhà mình cứ thấy thiếu vui vẻ thế nào ấy.

Sáng sớm tinh mơ, chồng trở dậy đã thấy vợ thức giấc từ đời nảo đời nao rồi. Đêm qua, chồng thương vợ lắm. Chồng dù buồn ngủ díu mắt nhưng vẫn chập chờn thức ngủ với những cơn sốt nóng sốt lạnh, nhiều lúc thấy vợ run cầm cập của vợ nữa. Thấy vợ ngủ khó chịu lúc thì co thật nhiều chăn đắp, lúc thì đạp hết cả chăn ra, chồng cũng mắt dắm mắt mở trở dậy lóng cóng chườm lạnh cho vợ và bắt vợ uống thuốc bù nước.

Khoảng 4h sáng, cơn sốt của vợ mới dứt và vợ mới thiếp đi ngủ được tí xíu. Sợ vợ vẫn còn mệt mà phải cố dậy, nên 6h sáng chồng đã thức giấc – Hơn 1 năm rồi, chồng chưa bao giờ thức dậy sớm như thế này.
 

Chồng vội lồm cồm dọn bát đĩa – bãi chiến trường tối qua 2 bố con ăn cho gọn gàng rồi chạy vội ra trước cửa bảo cô Hoa bán thịt lợn để cho một quả bầu dục về ninh cháo bầu dục hành hoa cho vợ ăn. (Cũng may mà nhà mình ngay chợ).

Khi bưng bát cháo nóng hổi lên cho vợ, vợ cố gượng dậy ăn nhưng khi vừa đút một miếng vào miệng, chồng đã thấy vợ nhăn mặt. Chồng hỏi: “Cháo anh nấu không ngon à?”. Vợ mỉm cười đầy ẩn ý: “Ngon lắm anh, chỉ có điều em đắng miệng quá!”. Không tin lời vợ nói, chồng múc một thìa nhỏ ăn thì thấy cháo mặm ơi là mặn. Đúng là chồng đã quá vụng về rồi.

Từ sáng chồng đã chở cu Bin đến ngoại để gửi cho vợ được yên tĩnh nghỉ ngơi. Cả ngày hôm nay, chồng tuy làm ngoài cửa hàng nhưng thi thoảng nhân lúc không có khách vẫn để ý và chạy vào xem vợ thế nào. Vợ vẫn nằm bẹp, cơn sốt cũng chỉ còn âm ấm nhưng giờ vợ kêu đau đầu và đau khắp mình mẩy. Chồng lại chạy đi rửa tay, ngồi bóp đầu, bóp chân tay cho vợ đỡ mỏi mệt.

Vợ ốm, chồng thương mà chẳng biết phải chăm sóc thế nào cả. Chỉ biết giục vợ ăn nhiều và thật nhiều làm vợ nhiều lần phát cáu. Biết vợ thích ăn hoa quả hàng ngày, chồng mua hẳn 5 thứ quả nhét đầy vào tủ lạnh cho vợ ăn mà vợ cũng ăn nhấm nháp. Cả ngày vợ ăn như mèo khiến chồng nhìn thấy thế mà sốt ruột và thương vợ quá. Giá như chồng được là người ốm thay vợ!

Hôm nay, chồng thấy vợ đã bắt đầu nhúc nhắc đi lại trong nhà rồi. Nhưng vợ lại bắt đầu ho nhiều lắm. Chồng biết vợ vẫn còn chóng mặt, mệt mỏi trong người nhưng vì sốt ruột việc nhà nên vẫn gắng dậy.

Mà đúng là vợ sốt ruột là phải. Nhà cửa nhà mình mới có 2 hôm không có bàn tay vợ dọn dẹp, chả biết cu Bin bày bừa thế nào mà ngổn ngang hết cả mọi thứ. Chỗ thì vài cái áo thay ra chưa được đem đi ngâm, chỗ thì đồ chơi của cu Bin ngổn ngang, chỗ thì cái bát… Thế mới biết, vợ đã phải nhặt nhạnh thế nào thì nhà cửa nhà mình mới luôn được tinh tươm đến vậy.

7h sáng, chồng thức dậy và chạy ngay ra chợ mua cho cu Bin một bát cháo sườn để ăn sáng. Nịnh nọt mãi, Bin mới chịu dậy để ăn. Bin vốn lười ăn, cho Bin ăn một bát cháo mà chồng cũng phải mất cả tiếng đồng hồ. Thế mà chỉ mới vài ngày trước, chồng vẫn tự nhiên quát vợ ầm ầm là chiều con quá nên con mới ăn lâu. Giờ tự nhiên thấy vợ bị mắng oan thế!

Cho Bin ăn xong, chồng lại gọi Bin vào nhà tắm rửa tay, lau miệng một lần nữa rồi tất tả chở Bin đến lớp. Cô giáo Bin chạy ra đón các con chắc cũng thấy lạ hỏi: “Chị nhà hôm nay bị ốm hay sao mà anh đưa cháu đi vậy?”. Chồng chỉ ậm ừ cho qua.
 


Về nhà, thấy vợ đã ngồi ở phòng khách. Vợ có vẻ tỉnh táo hơn 2 hôm trước. Thấy vợ cười nói bảo: “Em ốm thế này đã làm anh vất vả mấy hôm rồi”. Chồng vui vẻ nói ngay: “Vợ ốm, vất vả thế nào anh cũng chịu được. Chỉ mong vợ luôn khỏe mạnh là chồng vui lắm rồi. Vợ mà ốm, nhà cửa nhìn phát kinh lên được ý”. Nghe chồng nói vậy, vợ phá lên cười rúc rích.

Hôm nay vợ vừa mới chỉ đỡ hơn mà vợ đã nhận làm tất cả mọi việc trong nhà rồi. Chồng không chịu, bắt vợ nằm nghỉ ngơi tiếp nhưng vợ cứ một mực đòi nhận lại công việc. Chồng muốn giúp vợ lắm nhưng còn bận cửa hàng cửa họ nên vẫn bảo vợ: “Em mệt thì cứ nghỉ đi, lúc nào dọn dẹp được anh sẽ vào dọn. Em đừng có cố mà tiền mất tật mang”.

Vợ lại cười, nụ cười thật hiền. Đi ra ngoài cửa hàng mà chồng cứ thấy áy náy và nghĩ chồng đã vô tâm quá, chỉ biết đến công việc và lo kiếm tiền mà chưa chú ý chăm vợ để vợ hay ốm thế này. Bà xã ơi, từ giờ chồng hứa sẽ chăm vợ nhiều hơn, chăm làm việc nhà nhiều hơn để vợ luôn khỏe mạnh cho cả nhà mình luôn vui vẻ và gọn gàng. Chồng lười chăm vợ ốm, phải được vợ khen chứ! 

 

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp