Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

THÓT TIM VÌ ĐỨA TRẺ XUẤT HIỆN TRONG ĐÁM CƯỚI

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

 
Mối tình đầu của tôi là một mối tình đẹp nhưng dang dở. Cô ấy đã bỏ tôi để theo một đại gia, từ khi đó trái tim tôi hoàn toàn bị đóng băng. Tôi không muốn yêu, hay nói đúng hơn là tôi sợ yêu, sợ một lần nữa bị “con dao tình” cứa vào tim.
 

 
Đến khi tôi gặp em trong một lớp học tiếng anh buổi tối, trái tim tôi đã bị tiếng sét ái tình làm tan chảy. Tôi bị đôi mắt trong sáng đến thánh thiện, bị nụ cười má lúm dịu ngọt như pha đường người kia hớp hồn. “Ai cười má lúm đồng tiền. Để ai chết đứng bên triền núi mơ”. Một lần nữa, tôi thấy lồng ngực đập mạnh, trái tim thổn thức, loạn nhịp. Tôi lại yêu và muốn yêu!
 
Cùng lớp học nên tôi nhanh chóng làm quen được với em. Em là một giáo viên dạy trẻ khuyết tật, em muốn học thêm tiếng anh để đọc thêm sách nước ngoài về những trẻ khiếm thính. Qua tiếp xúc, tôi lại càng có tình cảm với em. Đúng như bề ngoài, em là một cô bé dịu dàng, thánh thiện .
 
Tôi và em khá hợp nhau, hai người đều đã có một mối tình đầu đẹp, lãng mạn. Cả hai cùng nhớ về mối tình ấy và đều xem đó là kỉ niệm cứ không lưu luyến. Em thích hát thì tôi thích đàn. Chúng tôi học, tâm sự mọi điều với nhau rồi yêu nhau từ bao giờ không biết. Tôi nghĩ, chúng tôi sinh ra là để cho nhau.
 
Hơn một năm sau đó, em nhận lời cầu hôn của tôi. Phải nói thế nào đây, tôi cảm thấy mình đã tìm thấy thiên đường. Đám cưới nhanh chóng được chuẩn bị trong sự mong chờ của hai bên gia đình, của tôi và của em. Ngày cưới, em e ấp trong chiếc váy trắng tinh khôi, với tôi em là cô dâu xinh đẹp nhất thế gian.
 
Thời khắc đã đến, người dẫn chương trình đã giới thiệu đến màn trao nhẫn để trói cuộc đời chúng tôi. Tôi rút trong túi ra đôi nhẫn đã chuẩn bị sẵn. Mọi người vỗ tay giòn giã làm tôi có phần hơi run run. Bỗng đâu có tiếng trẻ con vọng từ phía cổng: “Mẹ T. ơi! Mẹ đợi con về đã chứ!”. Tất cả như dừng hình, đổ dồn ánh mắt nghi ngờ xen chút hoang mang vào đứa bé và người đàn ông bên cạnh. Tôi thì như chết đứng, các dây thần kinh tê liệt không thể định hình nổi chuyện gì đang xảy ra.
 

 
Mọi người yên lặng, tiếng cô dâu cất lên: “Con về muộn quá, có mệt không? Vào ghế ngồi đợi mẹ nha!” Lời cô ấy nói ra càng khiến bầu không khí càng trở nên âm u, ngột ngạt hơn. Tôi thì vẫn chưa thể định hình được. Bao nhiêu câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu. Đứa bé kia là ai? Tại sao nó lại gọi vợ tôi là mẹ? Cả người đàn ông bên cạnh nữa? Chuyện gì đang xảy ra trong đám cưới của tôi vậy? Đây là đám cưới của tôi chứ đâu phải phim trường.
 
Tôi đưa mắt nhìn đứa bé và người đàn ông, họ đã ngồi ở phía cuối. Tôi nhìn em, lạ thay, vẫn là ánh mắt đó, trong sáng đến thánh thiện, vẫn là nụ cười đó, nụ cười dịu ngọt như pha đường. Trong tích tắc, tôi cảm thấy ánh mắt và nụ cười ấy có xen chút đáng ghét. Em ra hiệu cho tôi tiếp tục đeo nhẫn trong khi tôi đứng bất động.
 
 
Hiểu ra tình thế, em phì cười nhìn tôi và nhìn mọi người xung quanh. Em nói: “Đó là Hiếu, con nuôi em, thằng bé được em cứu khỏi chết đuối trong một lần đi tình nguyện thời sinh viên. Còn kia là Trung, lớp trưởng lớp đại học của em, Trung cùng quê với bé Hiếu. Không hiểu rắc rối gì mà hai người về đám cưới muộn quá”.
 
Tất cả hội hôn như vỡ òa khỏi sự lo lắng. Tôi như trút được gánh nặng. Nhìn em cười, tôi thấy thật xấu hổ. Em nhẹ nhàng nói khẽ: “Bây giờ đeo nhẫn được rồi chứ? Hay là…” Tôi ôm chầm lấy em trong hạnh phúc vô bờ. Hôn lễ tiếp tục diễn ra trong niềm hân hoan của hai họ.

Đến nay, đã mười năm rồi. Mười năm tôi và em sống hạnh phúc bên nhau và hai đứa con ngoan ngoãn. Thi thoảng, chúng tôi vẫn nhắc lại chuyện ngày cưới. Đó là một kỉ niệm đẹp. 

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp