Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

LẤY NGƯỜI BỐ MẸ CHỌN

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

 
Tôi, đứa con gái 27 tuổi đã quyết định cưới một người mà tôi không yêu để làm cha mẹ yên lòng. Và tấm bi kịch của cuộc đời tôi cũng bắt đầu từ đây.

27 tuổi, không còn trẻ nhưng cũng chưa hẳn đã già. Tôi là đứa con gái chưa chín chắn nên hầu như trước giờ mọi quyết định của tôi đều sai lầm hoặc bế tắc.

lay_nguoi_bo_me_chon_1

 
Và hiện tại cũng vậy. Tôi từng yêu, và hạnh phúc với những mối tình đó, nhưng mà có lẽ chữ “duyên” nên tất cả đều chia tay. Đến cái tuổi ngấp nghé băm, mẹ tôi hối thúc, lo lắng khiến tôi luôn cảm thấy rối ren và tôi đã có một quyết định vội vàng, thiếu suy nghĩ. Tôi quyết định cưới một người mà tôi không yêu và bi kịch bắt đầu từ đây.

Mẹ tôi khá mê tín và tôi cũng ảnh hưởng ít nhiều. Tôi không yêu người ta, mẹ tôi biết điều đó nhưng luôn động viên tôi rằng tuổi hai chúng tôi khá hợp nhau, cộng với tác động của chị gái khiến tôi xuôi dần. Rằng không yêu rồi sẽ yêu, rằng là cố gắng sinh con rồi an phận, rằng là kinh tế ổn định quyết định hơn cả tình yêu (anh ấy có công việc ổn định nhà nước), rằng là lấy người yêu mình hơn mình yêu... Tôi ngu muội âm thầm chấp nhận.

lay_nguoi_bo_me_chon_2
 
Trước đây vì không thích nên tôi nói chuyện với anh phớt lờ, không quan tâm, nhưng khi xác định để cưới thì tôi thấy mệt mỏi hơn, vì không yêu anh nên tôi không hứng thú cafe với anh, tôi không cho anh chạm vào người hay tôi cũng chẳng muốn nhắn tin với anh. Nếu một người bạn và anh hẹn tôi đi chơi thì tôi sẽ chọn bạn tôi. Bởi gặp anh tôi không biết nói gì cả, ngồi đếm thời gian rồi về. Tôi cảm thấy ghê ghê nếu anh chạm vào người.

Vì anh là công an nên tôi phải làm hồ sơ, và nhiều thủ tục pháp lý khác… rồi tôi lo lắng trước cuộc hôn nhân này. Tôi không háo hức lo lắng cho đám cưới, tôi không muốn mọi người nhắc tới đám cưới, tôi không muốn mua sắm, không muốn gì cả, tôi càng không muốn gặp anh và nghe anh nói. Anh càng hối thúc thì tôi càng lo lắng và muốn chạy trốn và tôi nói với gia đình tôi rằng tôi muốn hủy đám cưới.

Tôi nói với anh là tôi không yêu anh và anh sẽ khổ vì điều đó, anh nói cứ cưới rồi lúc đó tính, chia tay cũng được. Gia đình tôi sốc vô cùng vì còn một tuần nữa là đám cưới diễn ra và thiệp mời đã phát hết.
 
Mẹ tôi dọa chết, cả nhà xúm vào la tôi con nít, nông nổi. Vì gia đình tôi làm chung cơ quan với anh nên bị ảnh hưởng ít nhiều. Cả nhà tôi mở cuộc họp lớn nhỏ về chuyện của tôi. Tôi áp lực vô cùng, rồi nghĩ tới mẹ và tiếng tăm gia đình tôi một lần nữa ngu muội chấp nhận tiếp tục cưới. Và thế, cả nhà tôi vui, anh vui, nhưng tôi không còn gì để tả trong lòng. Tôi quá buồn, và tôi không mời ai là bạn bè tới dự cả.
 
 


Về chung sống, tôi ghét nếu ai tới hỏi tôi cuộc sống thế nào, chồng thế nào. Tôi như lạc vào một thế giới khác. Tôi cô đơn, lạc lõng. Tôi không muốn về nhà, và tôi đòi ngủ riêng (trước khi cưới, tôi đã đòi ngủ riêng và anh chấp nhận vì anh từng ép buộc tôi trước khi cưới). Cứ tối đến anh gõ cửa phòng tôi làm tôi thót tim, tôi lo lắng phập phồng. Rồi anh đạp cửa đòi hỏi, tôi không chịu và anh đè tôi ra.

Anh nói với tôi, chỉ cần “cho’’ anh lần này và ngày mai bỏ nhau. Cái câu này mỗi lần anh làm vậy anh đều nói như thế. Và mỗi lần như vậy tôi lại cuống cuồng vật lộn trốn thoát ra khỏi nhà và đi vật vờ ngoài đường rồi tìm chỗ ngủ. Tôi căng thẳng, stress, thiếu ngủ khiến tôi trở nên hoảng loạn và mệt mỏi.

Rồi anh đuổi tôi ra khỏi nhà, và bảo không cần người như tôi, nếu như không ra khỏi nhà thì sẽ đốt hết đồ đạc của tôi. Tôi vẫn câm lặng và mặc kệ, đỉnh điểm là khi tôi qua nhà chị gái để giúp chị làm việc và ngủ lại qua đêm. Chị tôi có gọi điện nói với anh.Vậy mà anh gọi điện bảo tôi ở đó luôn đi, đừng bao giờ về nữa. Rồi anh lại qua tìm tôi, chị tôi ngại quá bảo tôi về đi.

Tôi về, lên giường ngủ thì anh lại đạp cửa xông vào, xé hết đồ của tôi và đánh tôi. Tôi lịm đi vì đau đớn quá. Ngày hôm sau tôi quyết định dọn ra ngoài ở, và đòi chia tay. Anh tìm được phòng trọ ngày nào cũng qua xin lỗi, mong tôi dọn về. Nhưng tôi quá chán ngán cuộc sống đó rồi nên tôi không muốn về nữa. Tôi nhất quyết chia tay. Và lúc này gia đình tôi lại xúm vào khuyên giải tôi lại lần nữa vì gia đình, vì mẹ để gia đình đẹp mặt.

Về sống cùng, lại những cảnh như cũ, lại mất ngủ, lại stress, những lúc anh say anh như một con thú khát máu, khiến tôi hoảng sợ. Và có hôm tôi muốn chạy xe đi dạo cho dễ chịu, anh không cho đi, giằng co và nhốt tôi trong nhà đánh tôi, tôi bỏ chạy và anh lại rượt đánh tôi ngoài đường và lấy điện thoại của tôi. Tôi sợ quá chạy về chị gái xin ngủ thì anh chạy tới, và bảo đòi dứt điểm chia tay với tôi. Tôi đồng ý. Anh về, tôi đi theo để lấy điện thoại vì ngày mai công việc tôi rất nhiều. Anh không trả mà còn lôi tôi vào nhà hiếp xong, anh đẩy tôi ra khỏi nhà và khóa cửa.

Từ lúc đó, tôi xác định sẽ chia tay nghiêm túc với con người này. Tôi chỉ cần cuộc sống thanh thản chứ không dày vò nhau như thế này. Anh đòi lại quà cưới (tiền và vàng) tôi hoàn trả đầy đủ và viết giấy biên nhận, nhưng mà như thế chưa đủ. Anh cứ qua phòng trọ tôi, mỗi lần gặp tôi lại đè tôi ra giường, tôi lại bỏ chạy. Rồi tới trước phòng tôi gọi điện thoại nói chuyện yêu đương với người khác. Nửa đêm anh lại gõ cửa gọi tên khiến tôi thót tim. Chỉ cần anh đạp cửa bung ra lại cuộc giằng co rượt đuổi. Tôi sợ lắm…

 
Cuộc sống của tôi trở nên nhẹ nhàng thanh thản hơn nếu như anh không nhắn tin, gọi điện hay tìm kiếm. Cứ mỗi lần có sự xuất hiện của anh, ngay cả trên điện thoại đã khiến tôi mệt mỏi, lo lắng, suy nghĩ vô cùng. Tôi biết rằng anh cũng mệt mỏi và chán ngán trước tình cảnh này, nhưng anh càng làm thế này thì tôi càng dựng tóc gáy, càng căng thẳng và lo sợ hơn.

Và hôm nay, anh cần tôi viết giấy giải trình với cơ quan về vấn đề chia tay của chúng tôi. Tôi lại một lần nữa suy nghĩ và lo lắng. Hơn tất cả, tôi biết cả gia đình đang giận vì quyết định của tôi, họ sẽ mất mặt trong cơ quan, mẹ tôi sẽ mất mặt với xóm giềng, tôi cũng mất mặt với bạn bè. Tôi cũng muốn cố gắng vì họ. Muốn cho cả gia đình có một bộ mặt đẹp để họ có thể ngẩng cao đầu. Nhưng đối điện với cuộc sống với con người ấy, tôi hoảng sợ, giật mình. Tôi từ một cô gái vô tư, mũm mĩm, dễ thương trở nên một con người xơ xác, gầy gò, già nua, áp lực. Tôi nên làm gì, mọi người cho tôi lời khuyên được không?
 

  

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp