Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

CHỒNG ĐI GÁI GÚ RỒI RƯỚC HỌA VỀ LÀM KHỔ TÔI

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

 
Tôi vốn là trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ. 2 anh em tôi cùng ông bà nội sống trong căn nhà bố mẹ để lại với số tiền tiết kiệm 100 triệu.

Năm tôi hết cấp 3 cả ông bà nội đều qua đời, còn anh trai đã vào Nam sinh sống và có gia đình cùng 1 cháu nhỏ.

 
Ngày anh đón tôi vào sống, anh đã bán ngôi nhà với giá 300 triệu đồng và cho tôi góp vào cuốn sổ tiết kiệm của bố mẹ. Anh nói “Anh không lấy một đồng nào cả, em dành dụm làm vốn, kiếm nghề mà sống”. Tôi vì thương anh cũng vất vả nên đưa anh 100 triệu, nhưng anh không cầm, tôi đưa cho chị dâu gọi là quà cho cháu nhỏ.

Những ngày ở miền Nam, anh chị chăm sóc cưng chiều tôi nhiều. Chị dâu còn kiếm việc cho tôi đi làm. Tuy vất vả một chút, nhưng mỗi tháng tôi cũng kiếm được 5 triệu đồng. Rồi tôi gặp Th, và đem lòng yêu thương Th. Th cũng là công nhân cùng xưởng với tôi. Hơn 1 năm sau tôi kết hôn cùng người đàn ông đó.

Th. quê ở Nam Định, kết hôn được 3 năm chúng tôi về quê sống. Nhưng tôi không ngờ từ đây, chuỗi đời đau khổ tủi nhục khiến tôi trở thành người phụ nữ đáng thương tội nghiệp.

Ở cùng mẹ chồng tôi mới biết bà ghê gớm biết nhường nào. Biết tôi mồ côi cha mẹ, nhưng bà không một chút cảm thương, bà tìm mọi cách hắt hủi chì chiết đứa con dâu như tôi. Từ ngày về làm dâu tôi chưa bao giờ nhận được sự tôn trọng từ mẹ chồng.

Nhà chồng tôi có 2 người con trai, chồng tôi là con thứ 2.Chị dâu anh chồng sống cùng nhà, nhưng bà chị trọng mỗi dâu cả. Bữa cơm cả gia đình cùng ăn, miếng ngon bà gắp cho chị dâu hết, còn tôi dù đang bụng mang dạ chửa thai đôi, bà chẳng bao giờ đoái hoài đến.

Tôi nhớ cảnh, nhiều hôm khi tôi đang làm thì trong nhà gia đình chồng cơm nước xong xuôi. Vào nhìn thấy cảnh còn vài miếng đậu, cọng rau còn lại trên mâm mà nước mắt lưng tròng. Chồng tôi thấy vậy lại quát “Cứ làm cái gì ngoài không vào mà ăn lại còn, chậm thì chết đói thôi”. Tôi nghĩ mà tủi thân, cũng là phận làm dâu sao đời tôi cơ cực vậy.

Tôi nhớ cảnh nhiều hôm vất vả trên đồng về tới nhà bị mẹ chồng chửi té tát, thậm chí hất cả cốc nước chè vào mặt vì “mày ngủ ngoài đồng à, giờ này mới vác cái mặt về”, “mày định đẻ còn rồi ấn cho thân già này nuôi sao”. Rồi những hôm chẳng may canh mặn, cơm nhão bà sẵn sàng bê cả nồi cơm hất ra sân chửi ầm ĩ xóm làng khiến tôi không biết chui mặt vào đâu.
 


Nhiều năm sau, khi mẹ chồng mất, tôi không hề có một giọt nước mắt xót thương nào cho bà. Dù tôi tự nhủ, bà là bà của hai đứa con tôi nhưng tôi không khóc nổi. Tôi cứ nghĩ bà đi rồi cuộc sống của tôi sẽ yên bình, nhưng trong chính ngôi nhà đấy, một cuộc đời cơ cực khác đang đợi tôi.

Cuộc sống vất vả, nhưng các con tôi sớm trưởng thành và học hành nên người. Nhưng kể từ ngày con tôi ra Hà Nội, chồng tôi bỗng dưng đổ đốn. Anh vốn lười biếng sống ỷ vào vợ, nay sinh nghiện rượu chơi bạc.

Nhiều lần công an xóm nhắc nhớ khiển trách nhưng anh đâu có chừa. Tuy chồng tôi đổ đốn như vậy, nhưng tôi vẫn một mực giấu các con, vì tôi không muốn chúng phải suy nghĩ buồn phiền. Bởi thế trong mắt con tôi, bố nó vẫn là người tốt.

Rồi chồng tôi cặp với cô gái cắt tóc gội đầu hơn các con tôi 2 tuổi. Không chỉ cặp mà anh còn bán bò, bán đất cho cô ta vốn liếng mở rộng cơ ngơi. Khi tôi biết chuyện lên tiếng can ngăn, anh còn nói “mày thử động vào nó xem, tao tống cổ mày ra khỏi nhà. Tao cưới nó luôn, còn mày im lặng tao chỉ cặp với nó, mày vẫn có chồng, con vẫn có bố”.

Tôi nghe người ta đồn ả nhân tình của chồng tôi vốn là gái từng kiếm sống ở thành phố nay hết thời về quê kiếm ăn. Cô ta đâu cặp với mỗi chồng tôi mà ngủ với nhiều tay đàn ông nơi tôi sống, mỗi chồng tôi mụ mị không biết gì nên vẫn bị ả lừa cho một vố đau đời.

4 tháng sau, anh ta trở về khi mang trong mình một số chứng bệnh. Đi khám thì bác sĩ bảo chồng tôi bị bệnh đường sinh dục. Vài hôm sau, tôi cũng thấy mình có biểu hiện lạ, tôi đoán tôi đã bị nhiễm bệnh từ chồng.

Cũng kể từ hôm bị nhân tình đá, lại thêm bệnh tật, chồng tôi như một con thú, anh điên cuồng chửi bới vợ, đập phá đồ đạc trong nhà.Tôi nghĩ, mình không thể cố gắng chịu đựng thêm nữa nên đã im lặng bỏ lên Hà Nội sống với con.

 
Khi nghe tin tôi ở Hà Nội, cả hai đứa bất ngờ, chúng nghe chuyện rồi khóc theo tôi. Con tôi là thế, chúng thương mẹ vô cùng, tôi cũng dặn con đừng nói với bố nó, tới lúc cần thiết tôi sẽ gọi.
Trong lúc cuộc sống cơ cực, tôi nghĩ tới cuốn sổ tiết kiệm. Tôi đã trích một ít để mua xe cho con trai đi thực tập. Một ít tôi đi chữa bệnh và làm vốn làm ăn. Cũng nhờ khéo tay, lại có duyên bán hàng nên tôi cũng có thêm đôi chút đồng tiền từ việc bán hoa quả dạo.

Mới hôm qua, chồng tôi gọi cho con trai, anh ta tha thiết nói rằng đã ân hận và muốn tôi quay về sống cùng, nhưng tôi sợ lắm. Các con tôi cũng khuyên tôi nên ở lại đừng về với con người bội bạc đó. Tôi thực sự vẫn còn thương yêu chồng nhiều.

Tôi muốn con tôi có cả cha lẫn mẹ, nhiều lúc tôi muốn đón chồng lên Hà Nội để gia đình đoàn viên. Tuy vậy, tôi vẫn lo lắng rằng, biết đâu chồng tôi vẫn không tu tỉnh mà anh chỉ giả vờ để gặp được tôi, khi sống cùng anh ta lại đối xử như trước. Mong mọi người hãy cho tôi một lời khuyên liệu tôi có nên quay về và chấp nhận tha thứ cho anh ta hay không?

 

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp