Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

VÂNG, TÔI LÀ CON ĐĨ…CỦA AI CHỨ!

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Tôi năm nay 20 tuổi, sống nội tâm và rất ít bạn bè. Tôi học một trường cao đẳng ở miền Nam, thời gian rảnh tôi thường lang thang trên các trang mạng để tìm những người bạn “ảo”, nói chuyện, vui đùa cùng họ. Và qua một forum dành cho giới trẻ, tôi đã quen biết và yêu anh.

Sau một thời gian dài chat chít thì tôi và anh cũng hẹn gặp anh ngoài đời. Anh không đẹp trai, hơi đậm người nhưng chất phác, hiền lành và rất yêu thương tôi.

 

 

Nhà tôi cách thành phố đang sống hơn 300km nên rất ít khi về nhà. Cứ hôm nào có học thêm buổi tối về muộn là anh lại đến đón tôi, không kể trời mưa như trút nước, anh chưa một lần kêu ca này nọ. Những lúc ốm đau, anh lại lăng xăng đi mua thuốc mang đến cho tôi. Hoàn cảnh gia đình anh khó khăn, anh rất chăm chỉ để kiếm tiền gửi về nhà, còn thừa ra một ít thì anh đưa hết cho tôi bảo tôi giữ hộ.
 
Tính anh hiền nhưng hơi cục, thường ngày anh ít nói thì thôi nhưng mỗi lần anh giận là lại cáu bẳn, lớn tiếng với tôi nhưng chưa bao giờ ra tay đánh tôi. Tôi nhớ lần đầu tiên anh chửi tôi như tát nước là một lần anh đến trường đón tôi nhưng tôi không có ở đó mà đi chơi cùng vài người bạn. Lúc đó anh gọi điện cho tôi chửi tôi là con chó, là con đĩ. Tôi giận anh liền cúp máy và nhờ bạn đèo về nhà.
 
 
 
Đó là lần đầu tiên tôi nghe những lời tục tĩu từ anh. Sau lần đấy chúng tôi không nói chuyện với nhau một tuần nhưng cuối cùng anh là người chủ động làm hòa và xin lỗi tôi. Mọi chuyện cứ tưởng yên ấm như vậy cho đến một ngày tôi không ngờ được là anh đã đánh tôi trước mặt mọi người.
 
-Đang đi mua đồ ăn ngoài chợ về thì tôi gặp lại người yêu cũ.

-Tôi vẫn nở một nụ cười và chào hỏi anh, lúc đó chồng tôi nhìn thấy.

-Á à cô giỏi thật đấy, dám lén lút hẹn hò với người yêu cũ cơ đấy!

-Anh im đi! Biết gì mà nói

-Chát… một cái tát trời giáng xuống mặt tôi. Tôi bỏ chạy không nói một lời nào.

- “Con đĩ, đứng lại cho tao!”.

 

 

Đến khi túm được tóc tôi, anh cầm lấy cổ áo lôi tôi xềnh xệch về. Tôi cố chống cự nhưng vì anh quá khỏe nên không làm gì được. Còn mọi người xung quanh thì chỉ đứng nhìn chỉ trỏ, không có một ai đến can ngăn.

Tôi nhục nhã, ê chề vì tin đó đến tai được những người thân, bạn bè tôi. Mọi người đều rất phẫn nộ, bảo tôi cắt đứt liên lạc với anh. Tôi đã làm vậy, khóa Facebook anh, chuyển nhà trọ, thay sim điện thoại, dặn dò bạn bè không ai nói với anh cả. Tôi quyết tâm và thề độc rằng nhất định đến hết cuộc đời này sẽ không bao giờ gặp anh ta nữa.
 
Vậy mà vừa mới hôm trước, không hiểu từ ai mà anh có được địa chỉ nhà trọ mới của tôi, anh đến và mang theo một hộp quà to tướng, một bó hồng nhung đỏ thắm, quỳ xuống xin lỗi, xin tôi tha thứ và tỏ tình lại.
 
Lúc đó, trái tim thù hận của tôi như tan chảy, chỉ còn hiện ra những ngày tháng êm đềm, hạnh phúc với anh. Tôi không biết phải nói gì cả nên ngồi với anh một lúc thì bảo anh về, để tôi suy nghĩ thêm. Nhưng tối hôm đó, tôi lại nhớ về những chuyện cũ, sự hoảng sợ và nhục nhã cũng theo tôi vào giấc mơ.
 

 
Lúc này đây, lòng tôi giằng xé tâm can tôi, vẫn thấy những đớn đau anh gây ra cho tôi, sự tủi nhục mà ngày hôm đó tôi không thể nào quên được, nhưng tình yêu trong tôi vẫn còn, tôi biết mình vẫn yêu thương anh. Tôi không biết phải làm thế nào bây giờ, có nên quay lại với anh không hay một lần nữa chuyển phòng, đi đến nơi khác và quên một kẻ vũ phu như anh? 

 

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp