Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

TRƯỚC KHI LẤY CON TRAI TAO, MÀY CHẲNG TƠI TẢ RỒI CÒN GÌ?

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Mày đã tơi bời trước khi lấy con trai tao còn gì ?" 
 
Một người đã là mẹ chồng mà có thể ăn nói bịa đặt vô trách nhiệm như thế. Cho đến đêm tân hôn tôi vẫn trong trắng, vậy mà bị bà đổ thừa là “đã tơi bời".
 
 
Mẹ chồng của các chị em dù hâm dở hay độc đoán thế nào đều chưa bằng một góc mẹ chồng tôi. Từ khi sinh ra đến giờ tôi chưa gặp con người nào ác đến thế. Tôi chỉ ước cho bà ta một là tâm thần để tôi tống vào trại, hai là hóa ma hóa quỷ gì đấy chứ đừng sống làm hại người.
 
Chồng tôi là con trai của bà mà còn hãi mẹ mình đến mấy phần. Anh thường biện hộ vì ngày xưa bà cực khổ, trải qua nhiều đau thương mất mát nên cay nghiệt. Trên đời này người chịu khổ nhiều vô số, nhưng mấy ai ác được như bà. Chẳng qua đó là bản tính ăn sâu vào máu thịt.
 
Bà nghiện bài bạc, đợi con trai ra khỏi nhà là nhanh nhanh chóng chóng đi đánh bài. Ban đầu tôi không biết, sau biết thì kể với chồng. Chồng bảo mẹ đã bỏ rồi nhưng bây giờ “tái nghiện”, rồi anh làm ầm lên bắt bà cai này nọ.
 
 
Còn bố chồng tôi thì cứ rù rì không ý kiến. Ông thích bà ra ngoài hơn, vì ở nhà là bà chửi ông là đồ tàn tật vô dụng. Trong khi ông dù cụt chân vẫn chịu khó làm hoa giấy bán. Còn bà chỉ ăn, chửi và bài bạc.
 
Buổi chiều đang đứng nấu ăn thì bà chạy đến sau lưng túm tóc và dí đầu tôi xuống sát nồi canh đang nấu dở trên bếp. Tôi hoảng hốt vì bất ngờ và bị hơi cay, nóng từ nồi canh bốc lên ngạt thở. Tôi không dám vùng vẫy vì sợ nước sôi bắn lên mặt nên nước mắt giàn giụa đứng chịu trận.
 
Bà đe tôi không được làm “loa phóng thanh” cho chồng. Vì chồng tôi là người duy nhất bà còn nể nang trong nhà này. Sau lần đấy tôi cạch vì biết con người bà là như thế nào. Mặc dù chồng đã kể sơ về người mẹ đặc biệt của mình nhưng tôi chưa hình dung đến mức này.
 
Bà đánh bài thua, gọi con dâu mang tiền đưa đến nhưng dặn tôi không được báo cho chồng biết. Dù đã suy nghĩ rất lâu nhưng tôi đành phải chạy đến. Bà bảo cho bà mượn 2 triệu nhưng lúc đến thì bà đòi 4 triệu. Đó chính xác là hết tiền lương một tháng của tôi.
 
Tôi nhất quyết không đưa thì bà dọa “có đưa không kẻo tao bảo mấy thằng bảo kê ở đây hiếp dâm mày bây giờ”. Cho dù không cùng huyết thống, nhưng tôi vẫn là con dâu sống chung với bà. Mọi người có tưởng tượng được là một người mẹ chồng lại nói thế không. Có là dọa dẫm đi chăng nữa cũng quá mất đạo đức.
 
Tôi khóc từ chỗ đấy đến lúc về nhà. Và đây là cách bà an ủi con dâu “Đấy là tao nói thế để chúng nó tin, đã ai làm gì mày mà khóc. Mà mày cũng rách tơi bời từ trước khi cưới con trai tao còn gì”.
 
 
Đi siêu thị, bà lén lút mở các gói bánh rồi giả vờ đi lòng vòng cho đến khi ăn hết rồi âm thầm vất bao bì lại. Chắc bà đã làm thế nhiều lần. Lần đi với tôi thì bị bảo vệ bắt gặp.
 
Trong 3 giây bà lập tức rơi nước mắt, vẻ đanh đá độc ác thường ngày biến mất, thay vào đó là một người mẹ già tội nghiệp. Bà van xin và bảo là do thèm quá mà con dâu không mua cho nên trót lỡ dại. Bao nhiêu ánh mắt hôm đó đổ dồn vào tôi - một kẻ từ đầu đến cuối chỉ mải chọn đồ không biết gì.
 
Màn kịch còn thuyết phục hơn khi tôi thì ăn mặc trang nhã, còn bà thì cũ kĩ xộc xệch. Không phải tôi không lo cái mặc cho bà, nhưng bao nhiêu đồ mới mua về bà mang bán đánh bạc hết cả.
 
Bà đóng kịch thảm thiết nên anh bảo vệ tha cho ngay không lập biên bản. Còn tôi là người vừa bị mang tiếng oan lại phải trả tiền cho những thứ bà ăn vụng. Tôi đã phải nói hỗn với bà là xin mẹ hãy làm sao để con tôn trọng mẹ một chút. Sau đấy cho dù đã bị ăn tát nhưng tôi vẫn thấy thỏa mãn. 
 
 
Kể đến đây, tôi thấy nản toàn tập với cái nhà như trại tâm thần thế này. Chồng thì độc đoán không biết chia sẻ, bố chồng thì âm thầm như một cái bóng (tôi còn tưởng ông câm), còn mẹ chồng thì ác như quỷ.

Ước gì gia đình tôi được nguyên vẹn, còn bản thân thì kiếm được nhiều tiền, độc lập về kinh tế để khỏi phải đi làm dâu cay đắng thế này. Chồng bảo đợi thêm vài năm sẽ ra riêng, nhưng vài năm là bao giờ hả chồng? Hôn nhân của tôi vì mẹ chồng mà trở nên bế tắc, tôi mệt mỏi và sợ hãi không dám về nhà mỗi chiều. 

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp