Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

CON MỚI LÀ CON CỦA MẸ MÀ…

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

 Sáng nay cô giáo phạt con vì buổi họp chiều qua con không có phụ huynh đến dự. Đã là lần thứ tư rồi đó mẹ. Con giận mẹ ghê gớm. Mẹ có biết rằng mẹ đã làm tổn thương con nhiều lắm không?

Mẹ lấy ba khi ba đã có một đời vợ và đứa con 2 tuổi là chị Tuyết. Có lẽ mẹ sợ cái quan niệm “mấy đời bánh đúc có xương” nên đã làm tất cả để người ta nhìn vào mà quên đi cái thân phận mẹ ghẻ của mình.

 

 

 

Khi bắt đầu biết nhận thức, con hiểu chị Tuyết thiệt thòi hơn con nhiều. Chị không có được cái may mắn sống trong tình yêu thương của mẹ ruột. Vì thế mà không giống những đứa em khác, con chẳng bao giờ đòi mẹ điều gì hơn chị. Tất cả những gì con có, chị cũng có. Nhưng lòng ích kỉ của con không phải là một viên ngọc không tì vết. Sự quan tâm của mẹ cho chị làm con thấy tủi thân vô cùng.

 

Mẹ thương chị Tuyết, mẹ chăm lo cho chị như một người mẹ đích thực. Con biết mẹ làm điều đó xuất phát từ tình cảm chân thành chứ không phải là sự giả tạo trước mặt ba, hay trước những người hàng xóm. Chính vì thế mà ngay từ nhỏ, chị Tuyết luôn coi mẹ là mẹ ruột.

 

Liệu mẹ có biết rằng, cái cách mẹ bù đắp cho chị để chị không cảm thấy sự khác biệt giữa con đẻ và con chồng lại tạo ra sự khác biệt cho con?

 

Nếu con và chị giành nhau xem bộ phim mình thích thì bao giờ con cũng là người bị mẹ yêu cầu xuống phòng khách. Nếu có một chuyến đi chơi cho cả gia đình thì mẹ luôn lựa chọn địa điểm mà chị muốn. Sinh nhật chị, mẹ bao giờ cũng câu hỏi: “Con muốn gì?”, còn con, mẹ tự ý lựa chọn mà chẳng quan tâm điều con thực sự muốn.

 

Con và chị học cách nhau hai lớp, buổi họp phụ huynh của hai chị em thường trùng nhau. Ba đi làm xa nhà, mẹ buộc phải lựa chọn đi họp cho một trong hai người. Con sẽ chấp nhận việc bị phạt nếu mẹ công bằng hơn. Giá mà mẹ dành cho con một nửa số lần trùng họp. Nhưng lần nào mẹ cũng chỉ đi họp cho chị. Để rồi 4 lần con bị cô phê bình trước lớp. Con chỉ biết im lặng khi cô hỏi “Tại sao mẹ em lại không đi họp?”.

 

 

 

Hôm trời nổi mưa giông, con và chị đội mưa về nhà sau khi tan học. Tối đó, con và chị sốt. Hai chị em nằm bẹp trên hai chiếc giường. Mẹ lấy khăn lạnh đắp lên chán cho cả con và chị, cho hai chị em uống thuốc. Nhưng đêm đó, mẹ nằm bên chị, trên chiếc giường của chị. Mẹ đã không biết rằng, nằm một mình trên chiếc giường của con, con đã khóc thật nhiều.

 

Con hiểu lắm chứ, mẹ yêu con. Làm sao mà không yêu cho được khi ngay cả người con không phải do mẹ sinh ra mẹ cũng thương nhường đó. Nhưng cái cách mẹ thể hiện thực sự làm con tủi thân.

 

Tối qua, chị đi sinh nhật bạn về muộn, mẹ bắt con đạp xe đến nhà bạn chị đón chị về. Hôm nay, con đến bạn chơi thật muộn, con thèm khát sự lo lắng mà mẹ dành cho con. Con nghĩ như vậy biết đâu mẹ sẽ tìm con tá hỏa. Nhưng con chờ mãi, mẹ điện cho con một cuộc: “Đi chơi muộn thế mà không biết đường về hả con, đang ở đâu thì về đi, muộn rồi đấy con ạ”. Mẹ cúp máy mà không nhận ra rằng đầu dây bên kia con không nói một tiếng nào.

 

10h30, con dắt chiếc xe đạp vào nhà, mẹ và chị đang xem bộ phim mà hai người thích. Con chào mẹ, rồi bước lên phòng, nằm khóc…

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp