Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

ĐỪNG LIÊN LẠC VỚI ANH NỮA, ANH KHÔNG MUỐN VỢ ANH BUỒN!

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Tôi hiện tại là một giáo viên, cả ngày tôi đi dạy và buổi tối thì tôi học thêm một trường đại học nữa. Tôi cũng đang dự định học cao học trong năm tới. Vì tôi tự kiếm tiền để trang trải sinh hoạt và học hành nên rất ít ra ngoài và quen bạn trai dù có rất nhiều người đeo đuổi tôi và có người sống chết vì tôi.
 


Nhưng tôi đã từ chối tất cả vì muốn tìm cho mình một người có thể che chở và hiểu tôi. Tôi đã làm rất nhiều người đau  khổ, nhưng bản tính tôi không thích là sẽ không tiếp tục tiến tới. Cho đến một ngày tôi gặp anh tình cờ ở một lần chát trên mạng. Tôi và anh đã làm quen và nói chuyện rất hợp.

Sau một thời gian, tôi và anh đã quyết định gặp nhau. Sau khi gặp nhau, anh gọi điện cho tôi nhiều hơn và nói là anh như người mất hồn kể từ khi gặp tôi. Mỗi ngày anh đều điện thoại cho tôi. Anh nói anh chưa có gia đình và là con trai út trong gia đình, bố mẹ anh cũng đang giục anh cưới vợ. Anh còn rủ tôi về nhà bố mẹ anh nhưng tôi không đi. Tôi đã tin tưởng anh tuyệt đối những lời anh nói và đã yêu anh thật lòng.

Thế nhưng trong thời gian nhận lời yêu anh, anh đã thất hứa với tôi ba lần. Anh hẹn rồi không đến, tôi cũng nghĩ lung tung rất nhiều. Nhưng anh nói do anh làm bếp trưởng, công việc bận rộn. Anh còn nhận thêm nhà hàng ở ngoài nữa nên không có thời gian cho tôi. Anh bảo tôi gắng chịu đựng để sau này có cuộc sống tốt hơn. Anh vẽ ra viễn cảnh anh sẽ mở nhà hàng còn tôi đi dạy học, tối về anh sẽ nấu những món tôi thích.

Cuối mỗi tuần, anh chở tôi đi xem phim và đi cà phê đó. Anh đề nghị tôi quan hệ với anh rất nhiều lần. Anh nói tôi phải tin tưởng anh, không cho anh là mất anh và sẽ phải hối hận... Dù rất yêu và cũng muốn thuộc về anh, nhưng tôi nghĩ trinh tiết đáng giá ngàn vàng, tôi nói là chỉ dành cho chồng tôi điều đó. Nếu yêu thì giữ gìn cho nhau vì bà tôi từng dạy con gái mà cho con trai điều đó trước hôn nhân là sẽ bị xem thường. Anh đòi hỏi rất nhiều chuyện đó. Tôi đã cương quyết nói không cho anh. Tôi đã sống nghiêm túc đến bây giờ, nó giúp cho tôi tự tin về bản thân mình.
 

 
Cho đến hôm qua anh nói tuần này anh sang nhà tôi. Tôi rất vui vì đã đợi anh rất lâu rồi. Nỗi nhớ nhung làm tôi mất tập trung nhiều lắm nhưng tôi không dám gọi cho anh vì muốn anh tập trung cho công việc. Vì thế, buổi sáng tôi đã nhắn tin cho anh chúc anh làm việc tốt và nhớ ăn sáng.

Thế rồi từ số điện thoại của anh gọi lại giọng một người con gái. Chị ấy nói là vợ của anh. Tôi nghe xong mà không tin vào tai mình nữa. Tai tôi ù đi, đầu óc trống rỗng, chân đứng không vững nữa. Tôi không dám nghe thêm vì nếu nghe tôi cũng không biết mình nghe gì và chắc tôi chỉ khóc thôi.

Chị ấy nhắn tin cho tôi và dùng những từ ngữ thô thiển để chửi tôi, chửi cả bố mẹ tôi. Chị ấy nhục mạ rất nhiều và đòi tạt axit... Những từ ngữ mà trước đây tôi cho là vô văn hóa thì chị ấy liên tục nói với tôi. Tôi buồn nhiều lắm vì chưa hết bàng hoàng thì lại bị như vậy.

Rồi lúc sau tôi nhận được tin của anh, anh nói ngàn lần xin lỗi tôi do anh bị say nắng và anh không kiềm chế được lòng mình, anh rất thương tôi... Tôi đã lấy hết bình tĩnh để nhắn tin cho chị ấy và bảo chị ấy đừng làm phiền tôi nữa.
 


Tối hôm qua lúc gần 12 giờ, anh ấy lại nhắn tin cho tôi nói là muốn qua nhà tôi. Anh lại đòi hỏi và tôi không cho nên nói rằng sẽ không gặp anh ấy nữa. Tôi kêu anh về với vợ đi. Tôi có nói là không ngờ anh lại lấy một người vợ thiếu văn hóa vậy. Anh nói tôi không biết thì đừng nói vậy. Anh bảo anh đã sống với cô ấy 5 năm có có con trai hơn 4 tuổi rồi.

Anh còn nói: "Vậy thôi tôi về với vợ tôi, em cũng chỉ là cô gái qua đường thôi, đừng nhắn tin hay gọi cho anh nữa. Anh không muốn làm vợ anh buồn". Tôi thật sự rất đau khổ khi nghe mấy lời đó.

Sáng hôm sau vợ anh lại gọi điện cho tôi, tôi không bắt máy thì nhắn tin dọa nạt tôi và chửi tôi rất nhiều. Chị ấy còn nói tôi cướp chồng chị ấy và lăng mạ tôi. Tôi không biết nói gì khi nhận được mấy lời đó. Tôi đã nhắn là nếu chị ấy là người có văn hóa thì nói chuyện đàng hoàng, và tôi cũng không giựt chồng ai cả. Tôi cũng muốn anh ấy hạnh phúc. Chị ấy còn muốn đôi co ba mặt một lời nữa...

Thật sự tôi sốc nặng lắm nhưng tôi đã cố hết sức để đứng dậy. Tôi cũng nghĩ mình nên thay đổi để sống có ý nghĩa hơn. Nhưng vết thương này làm tôi mất hết cả sức sống. Tôi buồn lắm vì 26 tuổi đầu mà còn mù quáng tin vào một tình yêu như thế. Tình yêu này chỉ mang lại cho tôi sự sỉ nhục.

Nếu ai có lời khuyên gì xin hãy chia sẻ giúp tôi vì tôi thật sự mất hết niềm tin vào đàn ông. 

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp