Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

GÃ SỞ KHANH ..GẶP NẠN!

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Nguồn: khotruyenhay.vn
Tôi muốn chia tay. Tôi không muốn đứng yên để cảm giác này làm hư hại đời sống của chính mình. Tôi muốn một mối quan hệ vui vẻ, tất cả đàn ông đều muốn một mối quan hệ vui vẻ. Và với My, vào khoảnh khắc đó, mối quan hệ với My khiến tôi nghẹt thở.

***

Xã hội là như thế này. Đàn ông có triết lí bàn nhậu còn phụ nữ có chân lý cà phê. Họ rủ tai nhau rằng.

Trên đời chỉ có hai loại đàn ông duy nhất. Loại đàn ông phản bội và loại đàn ông muốn phản bội.

Thế nhất quyết không có loại thứ ba à?

Loại thứ ba thì ở trên sao Hỏa ấy!

Tại sao?

Vì ở sao Hỏa làm gì có phụ nữ.

***

Tôi kiên quyết chia tay My.


 
Một năm hai tháng tám ngày là khoảng thời gian dài vượt qua sức tưởng tượng của một thằng đàn ông hai mươi lăm tuổi có đầy đủ điều kiện vật chất lẫn ngoại hình và trí tuệ như tôi.

Thực ra My cũng không có gì đáng trách. My giỏi giang, thông minh và tháo vát. Minh hiểu chuyện, biết chăm sóc bản thân và cả chăm sóc cho người khác. My kiên nhẫn và nhường nhịn ngay cả khi tôi nói dối, tôi nổi giận và nói những lời đau lòng thậm tệ.

Tuy nhiên, My không xinh. Và ý nghĩ chỉ một My cho đến suốt cuộc đời khiến tôi cảm thấy áp lực ghê gớm trong khi với tất cả những điều kiện đang có, tôi hoàn toàn không muốn có trách nhiệm với ai đồng thời tin tưởng rằng mình có thể sẽ tìm được một người khác không thua kém My và sẽ…xinh hơn My.

Lần này thì tôi kiên quyết chia tay My. My khóc vật vã, khuỵu xuống ở chân cầu thang lúc tôi quay người bỏ đi. My chạy theo xe tôi gọi tên tôi thảm thiết. My khiến tôi thật sự mệt. Bức bối đến phát điên lên được.

Nhìn thấy My đau khổ, trong lòng mình tôi cũng không thấy gì làm dễ chịu nhưng tôi biết chuyện gì rồi cũng sẽ qua. Thời gian sẽ chữa lành tất cả. My sẽ quên tôi và sẽ lại hạnh phúc với một người nào đó khác yêu My hơn tôi. Vậy nên, nhất định lần này tôi phải chấm dứt với My.

Buổi sáng ngày thứ 21 sau khi chia tay My, tôi nhìn thấy Len đang kéo lê một cái vali lớn hỏng bánh xe ở sảnh vào chung cư.

Nếu bạn là đàn ông “nguyên chất” thì 99% bạn sẽ phải ngước nhìn cô ấy. Tôi kiên quyết không nói ngoa thêm một chút nào. Len dong dỏng cao, đuôi mắt dài luôn ban phát ra xung quanh mình những ánh nhìn tình tứ ngây thơ đến mức điêu đứng. Cả cái cách Len cố hết sức để dịch chuyển một vật nặng quá khả năng của mình nữa cũng khiến người khác phải để tâm đến. Len cúi nghiêng người, mái tóc đột ngột xổ tung thành những lọn dài màu hạt dẻ phủ lấy tấm lưng trần cong vút miên man.

Tôi tiến đến gần, lạnh lùng cầm lấy quai túi và nhấc lên.

- Lên tầng bao nhiêu?

Len đứng thẳng dậy, khẽ mím môi và nhìn tôi thoáng chớp mắt.

- Anh đang giúp em đấy ạ?

- Không giống à?

- Không ạ.

- Nghĩa là em không cần?

- Em có ạ. Cái này nặng quá! Nhưng trông anh cứ như muốn người ta phải nợ anh vậy.

- Thì đúng là anh muốn em phải nợ anh mà. Tuy nhiên em có quyền lựa chọn không trả cũng được. Anh sẽ buồn một ít thôi!

Tôi tiến về phía thang máy. Len bước nhanh theo sau. Len vừa từ Pháp về, thuê lại một studio nhỏ xinh ở tầng 12 của bạn. Tôi giúp Len đặt va li ở cửa, lúc ngẩng mặt lên đã thấy khuôn mặt Len ở sát mặt mình. Cô đang kiễng chân lên, mắt mở to, ngón tay trỏ chạm nhẹ vào gần sống mũi tôi.

- Đứng yên nào!

Hơi thở của Len ở thật gần, mùi bạch lan và xạ hương hòa vào nhau khiêu khích đến từng tế bào li ti nhất. Len kéo ngón tay nhè nhẹ dọc gò má tôi, nét mặt tỏ vẻ cực kì hài lòng cho đến lúc giữ chặt được một thứ gì đó bé tí giữa hai ngón tay.

- Cái gì thế?

- Anh nhắm mắt vào và ước đi!

- Hử?

- Làm đi mà!

Tôi cũng giả vờ nhắm mắt và lẩm bẩm linh tinh gì đó cho ra vẻ thành tâm khấn vái. Khi mở mắt ra đã thấy Len nheo nheo nhìn đầy tinh nghịch, hai bàn tay chụm vào nhau.

- Bây giờ đoán đi nhé, em giấu sợi lông mi của anh giữa hai ngón tay nào?

- Ôi trời! – Tôi ngẩng mặt lên trời cười lớn. Len hơi phụng phịu đôi chút. Hai má ửng hồng hây hây. Tôi, đàn ông “nguyên chất” làm sao có thể nói không ?

Tôi chỉ vào ngón áp út. Len thích thú á lên sung sướng.

- Ah, đúng rồi nhé! Điều ước của anh sẽ thành hiện thực. Em hết nợ anh nhé!

- Hả? Liên quan gì chứ?

- Em giúp anh thực hiện điều ước còn gì.

- Nhưng mà nó có thành hiện thực đâu.

- Nó sẽ mà.

- Không

- Tại sao?

- Vì anh ước được mời em ăn tối.

Len thu hai tay về, chống ngang hông cười dịu dàng để lộ má lúm đồng tiền xinh xắn.

- Anh là đồ quỷ quyệt!

***

My hay trốn mình trên tầng thượng chung cư để khóc. Đặc biệt là vào những ngày trời mưa tầm tã, đến tận khuya rồi tôi vẫn còn chưa về nhà.

 
Tôi biết My đợi. Tôi biết My lo lắng. Nhưng sự ràng buộc quá sức đó tôi không sẵn sàng cho nó. Tôi muốn My hãy buông tôi ra và sống cuộc đời của cô ấy, một cuộc đời với nhiều hoài bão và khát vọng khác chứ không chỉ có riêng tôi. Những ngày mới quen, tình cảm của My khiến tôi cảm thấy ấm áp vô cùng. My luôn bảo ” chỉ cần em biết anh bình an là được”. Liệu bạn có thấy mềm lòng không trước những lời ân cần như thế?

My phát hiện ra tôi hẹn hò với cô gái khác 1 tháng kể từ khi chúng tôi chính thức mối quan hệ với nhau. My không nói gì, chỉ im lặng nhìn tôi, giọt nước mắt chảy dài trên má. Tôi ôm My vào lòng. ” Anh xin lỗi!”. Tôi chờ đợi cô ấy nổi giận để có cơ hội giải thích và trình bày những lời vốn đã chuẩn bị sẵn. Nhưng My không nói gì, gục đầu vào vai tôi một lúc rồi lau nước mắt.

- Em nấu gì cho anh ăn nhé!

Thế đấy! Tôi đứng như trời trồng, hoàn toàn lúng túng trước thái độ của My. Cô ấy hoàn toàn không trách cứ, không lên tiếng và vẫn hết mực quan tâm tôi…hơn cả trước.

Rồi My phát hiện tôi tán tỉnh lung tung lần thứ hai, thứ ba. My vẫn chưa một lần nặng lời. Cho đến khi tôi tình cờ biết My ôm nỗi đau ấy một mình. Cô ấy trốn ở trong góc khuất của sân thượng và khóc. Cô ấy ghi đầy nước mắt trên blog cá nhân, trong từng mảnh giấy nhỏ nhét đầy con mèo đất mà cô ấy gọi là “Ichi ăn nỗi buồn”. Giây phút đó, tôi cảm thấy cả thế gian này đổ sập lên ngực mình. Cảm giác chợt nhận ra mình như kẻ tội đồ thiên cổ, nhận ra hết thảy mất mát và tổn thương của My đang nuốt chửng lấy tôi. Thật đáng sợ!

Tôi muốn chia tay. Tôi không muốn đứng yên để cảm giác này làm hư hại đời sống của chính mình. Tôi muốn một mối quan hệ vui vẻ, tất cả đàn ông đều muốn một mối quan hệ vui vẻ. Và với My, vào khoảnh khắc đó, mối quan hệ với My khiến tôi nghẹt thở.

Tôi chính thức chứng kiến My vụn vỡ trước mắt mình. Cô ấy như không còn chút sinh lực nào, tiếng khóc quấn nghẹn trong không gian. Những ngón tay run rây bám chặt lấy tay tôi. “Anh là cả thế giới của My…mất anh rồi My liệu còn lại gì, My liệu còn lại gì? “

Ừ, bạn sẽ thấy, làm người đàn ông nhẫn tâm không phải là chuyện đơn giản chút nào. Và tôi đã chứng kiến My vụn vỡ như thế không ít lần cho đến khi. Tôi biết. Tôi chắc chắn.

Tôi nhất định phải chia tay My.

***

Thỉnh thoảng Len lại biến mất khiến tôi phát điên. Len không trả lời tin nhắn, không nhận điện thoại. Cứ như là bốc hơi vậy. Và lúc quay trở lại thì sà ngay vào lòng tôi, hít hà nũng nịu. ” Em nhớ anh, em nhớ anh, em nhớ anh! “.

Tôi bực bội . ” Em đã đi đâu hả? “

Len vẫn tiếp tục rúc đầu vào ngực tôi nhõng nhẽo. ” Em cố tình đi tít tắp để xem sao và nhận ra là mình nhớ anh đến nỗi có ai mời ăn kem, em cũng không thèm để tâm cơ. Em yêu anh hơn cả kem rồi đấy, anh thấy chưa?”

Nếu là bạn, thì bạn vẫn tiếp tục nổi giận à? Đừng nói dối nhé!

Những lúc không biết Len ở đâu, tôi thực sự rối lòng và mong muốn được gặp Len ngay tức khắc. Tôi muốn được nằm lên chân Len, ngắm nhìn Len đùa nghịch với những lọn tóc mai của mình, ngắm nhìn Len cười, ngắm nhìn Len chun chun mũi mỗi khi không vừa ý, ngắm nhìn Len như đang thở vào bầu không khi xung quanh mình tình yêu của riêng Len. Được ôm Len vào lòng mình thật trọn giống hệt như cảm giác dịu dàng nhất mà bạn có được giữa mùa đông, vùi mình vào chăn ấm và vô lo với cuộc đời. Nó y hệt như vậy, thuần khiết và an lành như vậy.

Cuối cùng, tôi muốn đưa Len trở thành một phần thế giới của mình.

Chiều thứ bảy, tôi hẹn Len lúc 6h tối để đi cùng đến tiệc sinh nhật của một người bạn. Len bảo Len bận. Tôi khó chịu vì có gì có thể quan trọng hơn tôi vào chiều thứ bảy được cơ chứ. Nhưng Len vẫn kiên quyết rằng Len bận việc đột xuất ở công ty.

Tôi đành đến quán bar dự sinh nhật một mình.

Có điều đặc biệt là kể từ khi quen Len, tôi không còn nhu cầu thiết tha để ý đến những cô gái khác nữa. Giống như thể Len đã phù phép hoàn toàn vùng trời trước mắt của tôi, không để bất kì ai xâm nhập vào đó được.

Tối thứ bảy, quán bar nhộn nhịp người. Nhạc xập xình ồn ã. Tôi nhớ Len và muốn nhìn thấy Len ngay tức khắc. Tôi nhắn tin, Len không trả lời. Tôi gọi điện, Len không nhấc máy. Cảm giác khó chịu nhấm nhẳng trong người. Tôi quyết định ra quầy bar gọi một chai bia khác. Đúng lúc ấy tôi nhìn thấy Len đang ngồi nói cười với gã trai khá bảnh bao, ăn mặc như người vừa đi làm công sở về. Cũng cái kiểu cười thích thú ngả người nghiêng nghiêng đó, Len hầu như không nhìn thấy tôi đang đứng thật gần.

Tôi tiến đến sát hơn, cúi mình xuống thì thầm vào tai Len ” Em có vẻ bận quá nhỉ?!”

Không một thoáng giật mình hay do dự. Len ngẩng lên nhìn tôi a một tiếng rõ phấn khích. Thần kinh tôi như phát hỏa, phải cố kiềm chế hết mức mới đủ sức quay mặt bỏ đi.


Len không hề đuổi theo. Cô ấy diệu kì tới mức không hề níu lấy tay tôi, không hề bỡ ngỡ, không hề e sợ. Hai tiếng sau Len bấm chuông cửa nhà tôi. Tôi tức tối nhìn Len. Máu nóng chạy rần rần trong huyết quản. Len đang mặc một cái váy ren trắng hở lưng mảnh dẻ, xoay nhè nhẹ trong phòng và khe khẽ hát theo bài hát văng vẳng từ xa.

- Em không thể đứng yên được à! – Tôi cất giọng giận giữ.

Len mím chặt môi, dừng lại bên bàn viết, mấy ngón tay mon men lại gần bình keo 502 còn chưa mở gói. Len khe khẽ ngước mắt lên, giọng nũng nịu.

- Anh mua keo làm gì thế ạ? Có gì hư trong nhà hả anh?

Tôi chính thức phát điên. Đứng bật dậy, trừng mắt về phía Len, lớn tiếng.

- Em không thể nói chuyện nghiêm túc được phải không? Thế bây giờ em muốn gì?

- Em muốn…em muốn…bôi keo đầy tay mình sau đó nắm chặt lấy tay anh, sẽ như vậy để chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, nhỉ anh nhỉ! Anh…đừng cáu nữa mà…

Khi thật sự nhìn thẳng vào Len lúc này, tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất. Cô ấy phải là của tôi. Nhất định phải là của tôi. Tôi kéo Len vào lòng, siết lấy cô ấy thật chặt và thổ lộ bằng một giọng hết sức…kiên quyết.

-Chúng ta lấy nhau đi!

Len đẩy tôi ra. Nhìn tôi và nở một nụ cười thật lạ lẫm rồi quay lưng bỏ đi. Tôi níu tay Len nhưng cô ấy chỉ mỉm cười và rút tay mình đi khỏi.

Vùng sáng phía sau Len để lại hay hắt những vệt dài lấp lánh.

***

Len đã hoàn toàn biến mất khỏi căn hộ tầng thứ 12. Suốt nhiều ngày sau đó tôi đi tìm nhưng không thể nào thấy, như thể Len đã hòa tan trong không khí. Không một chút gì sót lại ngoài nỗi nhớ nhung hoang mang không lời đáp.

Ngày thứ 251 kể từ khi chia tay My, tôi vô tình nhìn thấy My ở sảnh ăn sáng của khách sạn vì có hẹn với khách.

My nhìn đã tươi tắn hơn rất nhiều. My tiến đến bàn tôi, nở một nụ cười chào hỏi khách sáo. Tôi lịch sự đứng dậy đáp lời. Đúng lúc đó, tôi nghe thấy một giọng nói trong trẻo gọi “My ơi!” . My khẽ quay người, để lộ ra một hình bóng vô cùng quen thuộc. Quen đến mức tôi cảm nhận được hết sức rõ rệt rằng từng đầu ngón tay mình đang bối rối. My nhoẻn miệng nhẹ nhàng giới thiệu:

- Đây là Len bạn thân em!

Bằng một sắc thái hết sức đài các, Len nhìn thẳng vào mắt tôi mỉm cười. My dịu dàng hỏi.

- Anh dạo này có hạnh phúc không?
 

Nếu không trả lời được câu hỏi của My, liệu tôi có nên chuyển lên sao Hỏa để sống hay không  

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp