Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

TÔI ĐÃ TỪNG NGỦ VỚI VỢ ANH ĐẤY!

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

 Tôi và vợ quen nhau trong một lần đi phát quà cho trẻ em nghèo vùng cao. Tôi ấn tượng với em bởi vẻ ngoài hiền dịu, nết na và giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp.
Tôi chủ động tiếp cận và làm quen với em, tôi xin số điện thoại và bắt đầu tán tỉnh em mỗi đêm. Em ban đầu còn e ngại nhưng cũng nhanh chóng ngã vào lòng tôi.
Em nói em vừa nghỉ việc trong một công ty nhỏ và đang tìm kiếm một công ty khác tốt hơn để làm việc. Với mối quan hệ rộng của mình, tôi dư sức kiếm cho em một công việc văn phòng ổn định, sáng đi tối về.
Tôi yêu em và hết lòng tin tưởng em. Những lời nói ngọt ngào của em lúc nào cũng thúc giục tôi cưới em về làm vợ. Tôi nhanh chóng làm lễ cưới rước em về ở chung một nhà.Tôi hạnh phúc khi có em bên cuộc đời này, che chở cho em, mang đến cho em một gia đình hạnh phúc. Ấy vậy mà, thứ tôi nhận lại từ em lại là sự giả dối, vô lương tâm. Tôi sẽ chẳng biết về sự thật con người em cho đến một ngày.



Tôi đưa em đi chơi vào ngày nghỉ. Lúc đó, em đang mang bầu đứa con đầu tiên của chúng tôi. Tôi muốn em có thời gian thư giãn nghỉ ngơi. Tôi đưa em đến một khu cao cấp ở ngoại thành. Sau khi nhận phòng nghỉ, tôi nhẹ nhàng một tay đỡ em, một tay xách đồ lên phòng.
Vừa lên đến cửa phòng, bỗng có một người đàn ông gọi giật em lại:
– Lan, lại đi khách à?
Trong khi tôi còn bàng hoàng chưa hiểu chuyện gì thì anh ta tiếp:
– Ô, em đang mang bầu à? Em nói không bao giờ để dính bầu khi đi khách mà? (Rồi nhìn sang tôi) – Đây là ai vậy?
Sắc mặt vợ tôi biến sắc dần dần, tôi gần như đã hiểu chuyện gì đang xảy ra. Vợ tôi cố gắng cứu vớt :
– Anh nói gì vậy, anh nhầm tôi với ai rồi. Đây là chồng tôi.
– Anh nhầm ai chứ nhầm sao được em. Em là người làm tình giỏi nhất anh từng biết đấy. Mà đây là chồng em sao, không thể thế được, ai mà cưới em chứ.
Vợ tôi luống cuống, cứ liên tục nói anh ta nhầm ai với vợ tôi, nói rằng không quen anh ta. Tôi cười, nói với anh ta :
– Cô ấy là vợ tôi.
Anh ta nhếch mép cười mỉa mai rồi quay đi. Thấy anh ta bước đi, tôi cảm thấy có điều gì cực kỳ không ổn. Vợ tôi mặt xanh mét, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi dò xét.Tôi biết mình không thể để anh ta đi như vậy được, tôi cần hiểu rõ những gì người đàn ông đó nói về vợ mình. Tôi đưa đồ cho Lan cầm rồi chạy theo người đàn ông đó. Tiếng Lan gọi tôi lại cứ ù ù bên tai, lúc rõ lúc nhạt.
– Này anh, dừng lại, chúng ta nói chuyện một chút.
Anh ta quay lại, vẻ mặt bình thản:
– Có gì sao anh bạn?
– Anh từng quen vợ tôi ư? Tôi chưa thấy cô ấy nhắc gì về anh cả. Anh là ai?
– Làm sao cô ta dám nhắc đến tôi cơ chứ. (Anh ta cười lớn)
– Là sao?
– Tôi đã từng ngủ với vợ anh đấy. Nhiều lần chứ không phải một lần đâu. Tôi vẫn gọi cho cô ta khi cần.
– Anh nói gì vậy, không thể nào.
– Anh không tin sao. Vậy tôi cho anh xem cái này.

Nói rồi anh ra mở điện thoại ra, tìm một lúc rồi cho tôi xem một bức ảnh. Tôi vẫn nhớ giây phút mình nhìn vào chiếc điện thoại ấy, trong người tôi như có thứ gì đó chẳng thể nuốt trôi, tức giận và thất vọng. Đó là hình ảnh Lan – vợ tôi đang được anh ta ôm ấp, âu yếm. Tôi không tin vào mắt mình nữa….. Tôi ngồi phịch xuống sảnh khách sạn, mặc kệ cho người này, người kia nhìn tôi với ánh mắt khác thường.
Người đàn ông đó nhìn tôi với vẻ thương tâm. Chắc hẳn hắn ta đang cười tôi cưới ai không cưới, cưới một người đàn bà làm cái nghề nhơ nhuốc ấy. Trong đầu tôi cứ lặp đi, lặp lại cái điệp khúc mà người ta hay nói hoặc nghĩ về vợ tôi “Con đĩ”.
Nghĩ đến đây, tôi giật mình hoảng loạn, lo lắng và sợ hãi. Vợ tôi, người tôi yêu thương và tin tưởng, người là mẹ của con tôi, trước kia lại là một con điếm, thật đáng khinh bỉ.
Tôi rời đi, không muốn nhìn người đàn bà giả dối, dơ bẩn ấy thêm lần nào nữa. Ai cũng bảo là lấy điếm về làm vợ chứ ai lấy vợ về làm điếm. Thế nhưng tôi không thể nào chấp nhận được sự thật nhơ nhuốc này. Hóa ra trước khi gặp tôi, cô ta đã từng trao thân cho biết bao nhiêu gã đàn ông dày vò vì kiếm tiến. Không biết là cái thai trong bụng có phải con tôi hay là sơ sẩy trong lần đi khách nào đấy của cô ta.
Hóa ra từ trước tới nay tôi có mắt như mù để loại người như cô ta đùa giỡn với tình cảm và danh dự của mình. Tôi cắm đầu chạy ra khỏi khách sạn, không muốn nghĩ về người đàn bà đó thêm lần nào nữa trong đời mình.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp