Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

CẢM ƠN ANH VÌ NGÀY ẤY ĐÃ BỎ EM MÀ ĐI!

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

– A lô! ai đấy ạ?
– Anh đây! Em khỏe không, còn nhận ra giọng anh chứ?
– À…à!!! Có chuyện gì vậy?( cố tình nói trống không và tỏ ra bình tĩnh, nhưng quả thật có 1 chút bất ngờ. Vì sao hắn lại có số mình nhỉ? Cì ngày hắn đi, mình đã thay số để cắt đứt liên lạc với hắn rồi cơ mà!)
– Mấy hôm nữa 30/4, em có đi họp lớp kỷ niệm 5 năm ra trường của lớp chúng mình không?
– Em cũng chưa biết nữa.
– Đi đi! Để anh qua đón em nhé!
 

Ơ! Buồn cười thật! Sao hắn ta có thể hồn nhiên như 1 đứa trẻ sau khi đã bỏ người đã yêu 5 năm ở lại Việt Nam mà ra đi, rồi khi trở lại sau 5 năm thì tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra như vậy? Hay tại anh ta sống theo phong cách thoáng của Tây quen rồi?

– Thôi! Không cần đâu! Nếu đi vợ chồng em tự đi được mà.
– Vợ chồng em???????? – Giọng anh ta có vẻ thoảng thốt – Anh tưởng em chưa lấy chồng?
– Ai bảo anh thế? Cứ ngồi chờ anh để em chết già à? (Lúc này thì hết mất bình tĩnh rồi, vì chả hiểu hắn đùa hay thật nữa! )

Chợt giật mình, hóa mình vẫn hơi cay lão, vì năm đó dám bỏ mình ra đi, mặc cho mình khóc hết nước mắt can ngăn!

– Ơ! T bảo anh thế! Nó bảo em vẫn chưa lập gia đình, mà cũng chưa yêu ai khác mà!
– P.T á?
– Ừ! Thằng T mà ngày xưa cứ lẽo đẽo theo em và anh ý!

Trời ơi! Lại trò quái gì thế này??? Sao anh ấy lại làm thế nhỉ? Sao anh ấy lại nói dối thế chứ? Rõ ràng mình và anh giờ đã là vợ chồng 2 năm nay, và còn có 1 nhóc tỳ đáng yêu rồi cơ mà! Chẳng nhẽ…… Đành đánh trống lảng vậy.

– Mà vợ con anh giờ sao rồi? Chắc lấy vợ tây hả?
– Anh vẫn chưa lấy vợ, mải học, mải làm, chưa có thời gian, định bụng đợt này về Việt Nam định cư, kiếm cô vợ Việt đây. Em xem giới thiệu cho anh nhé.

Lại cái giọng điệu tự nhiên thái quá rồi! Nhưng giờ mình đâu có tâm trạng gì nói chuyện với hắn nữa, chắc tại tình cảm đã cạn lâu rồi mà. Giờ mình chỉ có mối bận tâm duy nhất là sao anh ông xã lại vậy?

– Vâng! Thế nếu không còn gì nữa em gác máy đây!
– Ơ!!! Đành vậy. Hẹn em hôm họp lớp nhé!
– Vâng!

Đành vâng đại cho xong chứ giờ chả biết có nên đi không nữa! Cúp máy xong, chợt thấy tim đập loạn xạ, mặt nóng bừng, tay run run. Chợt nhận thấy cái cảm xúc bị bỏ rơi khi xưa tràn về, trước kia cứ nghĩ đến cái ngày gặp lại nhau, chắc sẽ căm gét hắn lắm lắm, sẽ nhảy vào mà cào cấu cắn xé hắn thành trăm mảnh cho hả giận, chứ đâu phải như thế này. Chợt mỉm cười, một nụ cười khó hiểu, chắc tại vì nhờ hắn bỏ rơi mà giờ mới có anh! Người đàn ông đến sau, khỏa lấp sự tủi hờn, cô đơn của khi đó và đem đến cho mình hạnh phúc viên mãn như bây giờ.

Mà nhắc tới ông chồng kỳ cục, điên ghê cơ! Sao ổng lại nói dối hắn thế nhỉ? Chẳng nhẽ ổng muốn thử mình và hắn xem thế nào khi biết hắn vẫn chưa lấy vợ! Thảo nào mấy bữa nay thấy ông ý khác khác, lại hay nhắc đến vụ họp lớp, vì chúng mình cùng học cao đẳng với nhau mà!

Ôi! chồng ơi là chồng, lại tự làm khó nhau rồi!

 
Tình cảm trước kia dù có là gì đi chăng nữa, dù có gặp lại người cũ, dù có định bụng xé xác anh ta đi nữa thì giờ cũng đã không còn hứng thú, bởi vì vợ đã có chồng, đã có cu Bon, cả nhà chúng ta đã có nhau, đang là của nhau và mãi là của nhau. Giả sử nếu em nói… Nếu thôi nhé! Anh ta có ý hồn nhiên quay lại thì em cũng sẽ nắm tay chồng mà dõng dạc giới thiệu đức lang quân của mình, và sẽ cảm ơn chồng vì đã đến bên em, cho em hạnh phúc như ngày hôm nay. Đã thế mình sẽ lờ đi coi như không biết, mà câu trả lời cho chồng yêu tốt nhất lúc này là: phải…….. chuẩn bị đi tút tát thôi! Phải để cho ông chồng đang ghen kia tự hào hãnh diện vì không có hắn ta, dưới sự chăm sóc và tình yêu của anh mình vẫn vô cùng hạnh phúc và thành đạt!

Để cho mối tình đầu của mình, phải thấy tiếc nuối chứ nhỉ?!
 

Và thầm cảm ơn hắn vì ngày ấy đã để mình có cơ hội đến với anh! 

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp