Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Bà xã ô sin

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

CHƯƠNG 1:
 
Sau khi nghe tin đậu vào học viện, vừa vui mừng vì sắp thực hiện được ước mơ, nhưng lại rất buồn khi xa nhà xa ba mẹ nó, lại lo cho cái cảnh "đất lạ quê người". Dù sao thì nó vẫn phải cuốn gói từ quê lên đất Hà Thành để học.
Ngày đầu tiên...
 
Giữa cái nắng chói chang nó lội ngược lội xuôi đi tìm "chốn dung thân" cho tối nay, đã qua vài con hẻm cũng gặp vài khu ổ chuột nhưng vẫn chưa có nơi nào là phù hợp cho nó. Đang cặm cụi gậm ổ bánh mì còn dở trên tay thì nó vô tình hay cố ý cũng chẳng biết đụng phải tên đầu to, mặt gấu nào đó. Khi giật mình nhìn lên thì nó như hồn phách bay loạn xạ với vẻ đẹp phải nói là rất lịch lãm, thanh tú khuôn mặt phúc hậu. Đang ngẩn ngơ thì nghe oai oái cái giọng ai đó làm nó toát cả mồ hôi sương...
 

 
- "NÈ.....MẮT CÔ ĐỂ CẢ LÊN NGƯỜI TÔI À" - hắn giận zữ nhìn vào cái áo sơ mi BL của mình còn vươn vãi vài vệt bánh mì của nó
Còn ngẩn người vì độ đẹp trai của hắn, nhưng khi hắn quát to làm cho sự ngưỡng mộ đó thành một cục tức zận...
- "anh điên à, người đụng tôi là anh chứ không phải tôi" – nó điềm nhiên trả lời rồi vội bước đi
Chợt cánh tay bị ai đó kéo lại, bực dọc nó quát:
- "ĐỒ ĐIÊN, BUÔNG RA MAU"
- "cô chưởi ai điên? Có ngon thì nói lại...."- mặt hắn lúc này tức zận đỏ như trái ớt, phải nói nếu không nói quá thì chắc xối nước vào vẫn cảm nhận được mùi khói bốc lên.
- "....."
- "Cô sợ đến câm cả mồm rồi à" – hắn nhếch môi đắc thắng
"tôi mà sợ anh à, còn lâu nhá, quân tử trả thù 10 năm chưa muộn nhá" nó nghĩ thầm, mắt vẫn hậm hực nhìn hắn hình 2 viên đạn.
- "Cô làm bẩn áo tôi rồi thì đền đi"– hắn phủi phủi cái áo của mình
- "Đền? có dơ thôi mà bắt tôi đền á?" – nó ngơ ngác với câu nói vô lý của hắn
- "Uhm, không đền thì đừng hòng biến khỏi đây..."
Không muốn mất thời gian với hắn nó lanh lẹ
- "Bao nhiêu? Nói?"
- "5 triệu"– hắn tỉnh queo đáp trong sự há hốc của nó
- "CÁI GÌ?"
- "Sao? Trả đi chứ tôi thấy cô anh hùng lắm mà có nhiêu đó trả không nổi à?" – hắn nhìn thẳng vào con mắt ngạc nhiên của nó mà nói rất ư là bình thường
Tiền với hắn không là vấn đề chỉ là cục tức lúc nãy mới là vấn đề với hắn, với nó số tiền đó có thể sống được cả 2 tháng đấy chứ. Suy cho cùng thì nó quyết định trong 36 kế thì "chạy'' là thượng sách... vậy là nó zọt lẹ.... bỏ lại hắn trong bộ mặt thảm chưa từng thấy, tức lại càng tức hơn.
Chạy được đến khoảng cách an toàn nó mới dừng lại thở...thì nghe tiếng gọi với theo từ đằng xa
- "Này bạn ơi, bạn đánh rơi cái này nè, chạy gì mà nhanh thế"
Nó quay lại nhìn, cứ tưởng tên ác quỷ kia đuổi theo định 3 chân 4 cẳng chạy tiếp, nhưng hóa ra là không phải...
- "Trả bạn nè, mình thấy bạn đánh rơi, nhặt xong chạy theo mà vẫn không kịp, công nhận bạn chạy nhanh gớm" – cô ta đưa nó cái huy hiệu và thở hổn hển như " chó" ý
- "Mình từng đạt giải nhất chạy ma-cà-tung mà" – nó khì cười nhận lấy cái huy hiệu và không quên cám ơn cô ta
Hai người "chat phím răng" xong được biết là họ học chung trường, rồi còn chung cả ngành luôn nữa, nó dọn vào nhà trọ ở cùng với Từ Dung từ lúc đó. Xong "chốn dung thân của nó" bây giờ nó tranh thủ đi tìm công việc trước khi bắt đầu nhập học. Ở cái đất Hà Thành phải nói là tìm một việc phù hợp một cô sinh viên như nó y như mò " cát trong sa mạc" vậy đó, nó nghĩ vậy...
 


Biệt thự nhà họ Lâm
 
- "Dạ cháu tên Chi Lan, bạn cùng lớp với Bảo Khánh"
Nó lễ phép chào một người phụ nữ trung niên đã ngoài 40, theo nó đoán chắc là mẹ hắn
- " Cô ta từ nay là Ô sin của con"
Hắn mặc cái quần sort với cái áo thun trắng nhìn rất giản dị đi từ trên lầu xuống cầu thang tiến đến chỗ nó
- " Sao con có thể bắt bạn cùng lớp làm ô sin cho mình chứ, quá đáng lắm mà" – mẹ hắn quay sang hắn mắng yêu
- "Con thích như vậy"
Nói đoạn hắn liếc nhìn sang nó rồi kéo tay nó lên phòng bỏ mặc cho sự ngạc nhiên của mẹ hắn. Hắn vốn được cưng chiều cho nên từ trước đến giờ hắn muốn làm gì cũng chẳng ai quản, mà có ăn chơi sát gái tới cỡ nào cũng chưa có đứa nào hắn dắt về nhà... Nhưng mà lần này thì khác...
- " Công việc của cô là dọn phòng, lau phòng và bất kì khi nào tôi sai, nếu chừa hạt bụi nào thì đừng trách tôi"
Hắn ra lệnh cho nó xong liền quay ra nằm ưỡn dài trên giường mặc cho sự ngỡ ngàng trước căn phòng của hắn. Từ lúc bước vào nó hết đổi ngạc nhiên, căn phòng rộng gấp 3, 4 lần nhà trọ nó đang ở, được làm nổi bởi cái nền màu xanh, xuyến những vệt màu trắng cứ như có cảm giác đang ở ngoài trời hòa quyện vào những đám mây, phòng hắn có hai cửa sổ, một cái hướng ra vườn hoa, một cái nhìn thẳng ra hồ bơi, không khí trong phòng cứ như đang ở ngoài trời... " không thể nào thích hơn" đang miên man cảm nhận thì bị cái gối quăng vào mặt làm cho nó tỉnh giấc mộng.
-" Lo làm việc đi, đừng để tôi trừ lương... Hay là cô muốn ở đây cả đời với tôi..."
-"Còn lâu nhá..."
Nó ngậm ngùi đi dọn dẹp, nó dọn hết chỗ này, hắn lại bày ra chỗ kia, cứ thế mà làm, tức điên cả người cũng chẵng làm được gì.
- "Này, tôi zừa zọn xong anh lại bày ra, muốn chơi tôi à"
-"Tôi là chủ tôi có quyền, làm đi con hâm, nói nhiều"
Hắn thì thảnh thơi zừa lướt wed zừa xé giấy quăng, trong khi nó cúi lượm từng tờ giấy của hắn vẫn không quên liếc hắn một phát
Cả ngày dọn hết cái này tới cái kia chẳng lúc nào hắn cho nó rảnh tay, chỉ ngoài vài phút ăn cơm cũng là thời gian nó nghỉ ngơi.
 

 
Phòng trọ Lizard
-" Hắn là tên quái thú chứ hok phải người, hành hạ tui tê cả người mà, ê ẩm quá" – Nó nằm sấp dưới nhà cho con bạn đấm lưng
-" Bà cố gắng lên, trả nợ xong đường ai nấy đi, mà nè, tui có chuyện muốn nói"
-"Bà nói đi, tui nghe" – Nó uể oải
-"Bà Hạ muốn tụi mình dọn qua ở chung với bả, bả ở có mình ênh hà"
- "uhm, zậy cũng được, zừa zui mà zừa đỡ tốn tiền nhà nữa, để mai tui xin nghĩ rồi dọn đồ phụ bà"
-"uhm"
............
Biệt thự nhà họ Lâm

- " Mai tôi muốn nghỉ được chứ"
-" Cô đang ra lệnh cho tôi à..."
-"Không"
-"Tại sao nghỉ"
-"Tôi dọn nhà"
Trong đầu hắn lóe lên một ý nghĩ nào đó, cười cười nói nói:
- "Được, cho cô một ngày dọn đồ"
-" Uhm, cám ơn" – Nói đoạn nó bỏ đi làm tiếp công việc của mình
- " Qua nhà tôi"
-" HẢ"
Nó rờ rờ trán mình rồi rờ rờ trán hắn:
- "Anh đâu có bị sốt, hok lẽ anh bị điên"
-" Cô mới bị điên đó, từ ngày mai dọn qua nhà tôi, đối diện phòng tôi còn một phòng, như vậy là rất tiện cho cô rồi, không tính tiền nhà, ăn cơm miễn phí, quá lợi rồi còn gì"
-"Tại sao tôi phải nghe lời anh?"
-"Vì tôi là ông chủ"
----------------------------------------------------------------------------------------------------
Ngày hôm sau nó dọn đến nhà hắn, dù trong lòng vẫn ngậm nguyên cục tức nhưng nó hứa với lòng sẽ "trả thù" hắn.
-" Này đem đồ ăn sáng lên cho tôi" – Hắn la hét trong điện thoại, nó còn ngáy ngủ rồi bật dậy từ phòng mình chạy nhanh xuống đem món súp dì 4 nấu cho hắn.
-" Nó nguội rồi đem xuống hâm nóng lại cho tôi"
-" Tôi không thích ăn món này nữa đổi món khác"
- "Đem ly sữa chua lên cho tôi"
-"Đã bảo sữa chua nóng mà sao lại có đá"
-"Sữa chua gì mà chua thế, tôi không uống được, ĐỔI"
- "Nhà tắm còn nước kìa, cô định để tôi té chết à"
-"...."
-"...."
-"TÔI MỆT RỒI NHA ANH TỰ ĐI MÀ LÀM NHÁ, DẸP.... TÔI KHÔNG LÀM NỮA, TÔI LÀM Ô SIN CHỨ KHÔNG PHẢI LÀM TRÂU LÀM CHÓ CHO ANH NHÁ, MUỐN GÌ TỰ ĐI MÀ LÀM "
Nó giận zữ hét toáng làm rung động cả căn biệt thự, một mạch bỏ ra ngoài...
"RẦM" cánh cửa đóng rầm trước khi nó kịp bước ra, bị ép sát vào cửa, mặt nó và hắn chỉ cách nhau vài phân, lúc này hắn mới ngửi được mùi hoa oải hương trên người nó... "cô ấy cũng quyến rũ phết"... "hắn ta muốn gì đây, không... không được"
-"Hôm nay cô dám mắng cả chủ của mình... Chi Lan cô giỏi lắm, khá lắm"
Nó né tránh ánh mắt của hắn, đẩy hắn ra để thoát thân, nhưng càng đẩy hắn càng ép sát nó hơn, nó cảm nhận được cả hơi thở của hắn.
- "Buông, không tôi la lên đó"
-" La đi tôi thách"
Hắn kê mặt mình sát vào mặt nó, nó toát cả mồ hôi, lấy tay bụm miệng...

- " Điên à, cô tưởng tôi hôn cô sao... " – Hắn cười phá lên làm cho con nhỏ muốn độn thổ, mặt nó bây giờ không thể nào diễn tả nổi zừa tức zừa ngượng, đẩy mạnh hắn ra rồi bỏ chạy về phòng... Với nó thì chỉ có "chạy" mọi lúc mọi nơi là an toàn nhất.  

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp