Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Bà xã ô sin

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

 
Chương 7:

Nó rất thích vườn hoa sau nhà này, mỗi lần đi học về cứ phăng phăng chạy ra vườn ngồi miết cho tới tối mịt... có khi nó quên cả ăn cơm chỉ vì mê tỉa hoa, bắt sâu ... vậy là làm cho đứa nào đó sót rruột tự thầm trách mình...
-"Em có dẹp đi không, tối ngày ở ngoài đây không mệt sao?"
-"Em chăm sóc cho nó mà, anh có bao giờ làm đâu"
Hắn bực dọc lại kéo tay nó vào nhà –"Có người làm vườn họ chăm sóc, em đi vào không thì bảo"
-"Không, buông em ra" – nó cứng đầu cãi lại.
Thế là thỏ con bị cáo già bế phóc lên – "Em bướng lắm, không trị em không chịu nổi mà"
Hắn bế nó đi thẳng vào cái hồ bơi, nó chẳng biết chuyện gì xảy ra vẫn giảy giụa, tay chân không yên... Hắn ném nó thẳng xuống hồ...
 

 
-"Tên khốn... ưm... anh làm gì thế... tôi không biết ... bơi" – nó nhoi lên nhoi xuống, tay chân vẫy vẫy liên tục
-"Đây là bài học cho em" – nói xong hắn quay mặt đi vào nhà bỏ nó ở đó kêu la thảm thiết
-"Cứu tôi... anh là thằng tồi...ưm..."
-"Tôi sắp chết... ngạt rồi... này ... ưm ...ưm"
Một lát sau thấy nó im lìm không kêu la nữa, hắn quay lại nhìn –"Cái hồ này không đủ sâu để giết chết em đâu"
-"...."
-"Đừng có zỡn nữa... lên đi"
Nó vẫn không trả lời, hắn đến gần đó thì thấy nó từ từ chìm xuống hồ, mặt hắn bây giờ như cái đít nồi, nhảy xuống kéo nó lên...
-"CHI LAN, TỈNH DẬY CHO TÔI" – hắn hoảng lên làm hô hấp cho nó
Một lát sau nó tỉnh lại, nôn nước ra... mặt trắng bệt...
-"Anh xin lỗi.. anh xin lỗi em" – ôm nó hắn rối rít...xin lỗi con nhỏ
Đưa nó lên phòng, người nó giờ nóng như lửa..
-"Lạnh lắm ... lạnh" – nó run cầm cập, hắn quấn thêm vài cái mền, nó vẫn kêu lạnh
Hắn cởi áo nó ra, cởi cả áo mình ra, ôm nó sát vào người hắn, nhưng một lát sau nó không kêu lạnh nữa... vậy là nó ngoan ngoãn ngủ tới sáng
-"AAAAAAAAAAAAA"
-"Đêm qua còn sốt cao mà nay em có sức la dữ vậy hả" – hắn nhíu mày rờ trán nó
-"Anh làm gì tôi hả... tên khốn nạn"- nó kéo cái chăn lên, run run nói
-"Anh giữ ấm cho em, anh không hèn tới mức lợi dụng em tới vậy đâu nhóc con"
Nghe hắn nói xong, nó nhẹ người đi một chút, nếu có làm gì chắc tất nhiên nó phải có dấu tích gì rồi... Hắn đi xuống nhà lát sau đem lên cho nó một tô cháo và một ly sữa nóng...
-"Ăn cháo nóng nè, anh đút em nha.." – hắn đưa muỗng cháo vào miệng nó.
Đây là lần thứ 2 hắn chăm sóc tận tình đầy yêu thương cho nó như vậy...
-"Sao ... hôm qua không để tôi chết luôn đi.." – Nó hầm mặt nhìn hắn

-"Anh xin lỗi... để em chết lấy ai làm mẹ con anh.."
-"Anh... Tôi mà thèm làm vợ anh à"
Hắn nhéo yêu mà mũi nó, cho nó ăn xong rồi uống thuốc... cả ngày đó nó lại nghỉ học ở nhà ngủ ... vì lý do bệnh
......................
9:45 pm – phòng Bảo Khánh
-"Em khỏe rồi, mai em đi học.."
-"Được rồi, mai em đi học..." – nói xong hắn kéo nó vào mình
-"Anh có cái này cho em"- hắn lấy trong ngăn tủ một cái thẻ
-"Cái gì đây?"
-"Thẻ ATM... mỗi tháng anh sẽ chuyển vào tài khoản cho em... không cần phải đi làm thêm nữa đâu..."
-"Không cần tiền anh"
-"Cần hay không thì em cũng phải giữ... tiền học anh cũng đóng luôn rồi"
-"Sao phải tốt với em"
-"Anh nói rồi ... vì em là mẹ của những đứa con anh"
-"Em có đồng ý làm vợ anh khi nào"
-"Không cần em đồng ý tới lúc đó chỉ cần bắt cóc em là được..."
-"Anh..." – nó đánh yêu vào ngực hắn
 

 
Hắn tủm tỉm cười, cắn yêu lên vành tai nó, hôn nhẹ lên trán rồi trượt dần xuống mũi... dừng lại trên đôi môi ngọt lịm ấy... Bọn họ trao yêu thương cho nhau dưới ánh đèn mập mờ... gió man mát thổi vào phòng, thổi vào tình yêu của họ, như muốn mang yêu thương kia hòa vào khắp tất cả....

Ở lớp xôn xao những tin đồn có anh khóa trên thích nó làm đứa nào trong lớp thỉnh thoảng liếc xuống nhìn ... quan sát tình hình...
-"Bà có hay tin gì không?" – Từ Duyên quay sang hỏi nó
Nó lẳng lơ trả lời, mắt vẫn dán vào cuốn truyện 
 –"Tin gì á"
-"Lưu Thiên Vũ học khóa 2 đang muốn làm quen bà đó, hắn mấy lần đi ngang lớp mình toàn hỏi thăm bà ...."
-"À... vậy hả, tui cũng muốn coi mặt anh ta coi có đẹp trai hơn ai kia không" – nó liếc lên cái bàn phía trên kia...
-"À... chắc không bằng người ta trong lòng ai kia.."
-"Bà..."
Giờ ra chơi
-"Dương Nguyệt Chi Lan có ai tìm đây này" – một bạn cùng lớp gọi nó
Nó đi ra theo phản xạ, cũng chẳng biết ai tìm nó...
-"Bạn tìm mình à"
-"Ừ mình là Thiên Vũ ... mình học khóa 2, muốn làm quen với bạn được chứ"
-"À... được"
-"Ai cho được" – hắn từ lớp đi ra ngắt giọng nó
-"Bạn này..."
-"Là lớp trưởng lớp mình" – nó nhanh nhẹn hớt lời hắn
-"Rất vui được làm quen với 2 bạn" – Thiên Vũ ngượng ngùng nhìn nó, đưa tay định bắt tay làm quen với nó thì bị ai kia nắm lấy tay nó lại rồi hầm hầm lôi đi...
-"Nói chuyện xong rồi đi thôi"
-"Anh làm gì vậy buông tay em ra ... đau quá à..."
-"Từ nay thấy hắn thì tránh thật xa ra cho tôi"
Hắn giận dữ lôi nó ra canteen, kéo ghế cho nó ngồi xuống rồi hắn đi lấy 2 cái đùi gà chiên tỏi ớt, 2 ly dâu...
-"Anh không thương người ta thì nói... đau quá à" – nó giận dõi xoa xoa cái tay ê ẩm của mình
-"Anh thương em mới kéo em đi khỏi tên đó... không thấy hả"
Hắn dỗ dành nó, tay xé đùi gà đút nó ăn..
-"Không ăn.."
-"Ngoan ... anh thương"
-"Không"
-"Ăn không thì nói"
-"Người ta nói không rồi không nghe hả" – nó giận dữ
Hắn hôn lên môi nó, nó giận dữ đẩy ra, càng đẩy mạnh hắn càng hôn dữ dội hơn... Bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía họ... có cả những ánh mắt ghen tị... những ánh mắt căm ghét nó... vốn hắn là hotboy của bọn họ giờ lại thể hiện tình cảm với một đứa nhà quê...
Hắn thả nó ra rồi mỉm cười – "Giờ ăn hay là..."
-"Ăn"
-"Ngoan"
Vậy là nó ngoan ngoãn ăn không dám nói thêm lời nào...
Trong lúc đó, Nhật Hạ cùng Từ Duyên đi đến ngồi đối diện họ
-"Hai người hạnh phúc làm tụi tui thấy gato quá nha" –Nhật Hạ nhìn sang nó cười trêu

-"Bà muốn hok tui nhường nè..."
Hắn và cả 2 cô bạn của nó đều ngạc nhiên quay sang nhìn nó...
Rồi hắn nhếch môi cười, đem theo dĩa đùi đã xé sẵn đi vào ngồi giữa 2 cô bạn của nó..
-"Được... em nhường anh thì anh đi vậy" –nói xong hắn quay sang đút cho Nhật Hạ, nhìn cái nheo mắt của hắn Nhật Hạ như hiểu được phần nào liền ăn và trêu chọc nó
-"Có người thương sướng thật.."
Con nhỏ giờ cái mặt đen như cái đít nồi... đứng dậy kéo tay hắn lôi về chỗ ngồi ...
-"Em làm gì thế ... mới nhường anh mà"
-"Không nhường nữa"
Thấy mặt nó hầm hầm, cả 3 được một tràng cười thoải mái...
Trong lúc nó đi lấy thêm thức ăn cho hắn....
-"Vâng ... chiều con ghé qua..."
-"Ai gọi cho anh vậy"
-"Ba bảo trưa ghé qua công ty ba có chút chuyện... trưa nay anh bảo chú 6 đưa em về nhà nha..."
-"Em biết rồi.."
Nó mỉm cười nhìn hắn, có chút thoáng buồn... "chỉ là xa nhau một buổi chiều thôi mà sao lại buồn đến thế chứ... Nếu sau này không có anh em phải làm sao..."
........................
Chiều hôm đó nó nằm mãi trong phòng hắn, cũng chẳng muốn đi đâu... Có chút khó chịu trong lòng... Chút nhớ nhung... chút mong chờ... cầm điện thoại trên tay định gọi... rồi lại buông... "Anh ấy mới đi thôi mà mình đã chủ động gọi... anh ta nghĩ mình nhớ anh ta thì sao... ai thèm nhớ chứ"... nó ườn dài trên giường... nói vậy thôi, thật ra không phải nhớ mà là... rất nhớ.
Phòng bà Lâm
Hôm nay bà ấy từ Sin trở về...
-"Bác có mệt không để con massage cho bác nha" – nó đến cạnh chỗ bà ấy đang nằm trên giường
-"Vậy thì tốt quá ... bác cám ơn cháu nghen" – nói xong bà lật người lại cho nó massage
-"Bác đi Sin vui không ạ?"
-"Vui gì con, đi bắt con Lyly về ... lần này nó chết tươi với ba nó rồi... bác nói mãi mà nó chẵng nghe..."
-"Lyly???"
-"à, con Tố Liên đó con"
-"Dạ.."
 

 
-"Ở nhà thằng Khánh có ăn hiếp con hok... nói bác biết bác dạy lại nó"
-"Dạ hok đâu bác... anh ấy tốt lắm"
Hai người nói chuyện đến khuya... vừa lúc định đi về phòng thì hắn bước vào
-"Không có con ở nhà, 2 người thể hiện tình cảm mẹ chồng nàng dâu rồi à..."
-"Mới mượn Chi Lan có chút đã bị nói này nói nọ rồi sao"
-"Không phải vậy đâu bác... anh ấy không có ý đó"

Hai người ngạc nhiên nhìn nó
-"Em/con hiểu anh/nó đến vậy sao"
Nó như bị đứng họng... ngượng đỏ cả mặt...
-"Thôi 2 đứa về phòng ngủ đi nè" – Bà Lâm cười nói
-"Dạ"
......................
-"Anh đừng có cười nữa được không... thấy người ta quê bộ vui lắm hả"
Hắn thôi cười nhìn sự hờn dỗi của nó rồi xoa xoa cái đầu –"Được rồi anh không cười nữa được chưa"
-"Chiều anh qua công ty sao rồi"
-"Ba vẫn đang xoay vốn mà chưa đủ..."
-"Vây giờ sao hả anh"
-"Ba đang nhờ ông bạn bên Mỹ kí hợp đồng vay vốn... "
Nó trầm ngâm suy nghĩ... cũng chưa bao giờ biết thực tế sẽ khó khăn đến như vậy... mỗi lần xem phim vẫn bình thường thôi mà....
 

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp