Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Xin lỗi...em không xứng đáng với anh đâu!

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Khi nghe những lời nói đó từ anh tôi bật khóc thành tiếng. Tôi không ngờ tình yêu của anh dành cho tôi lại lớn lao như vậy. Tôi chẳng biết mình nên vui hay nên buồn đây?

Hai năm trước bầu trời như sụp đổ trước mắt tôi khi tôi nhận được cái tờ giấy xét nghiệm đó. Tôi bủn rủn sợ hãi đến mức không khóc nổi, tôi không rõ vì sao tôi có thể về được đến nhà nữa.

Khi đó tôi mới chấp nhận lời yêu anh, anh là 1 người đàn ông nhẹ nhàng và đầy ấm áp. Anh khiến tôi thấy bình yên vô cùng mỗi khi ở bên. Vậy mà vừa nhận lời yêu được 1 tháng thì tôi đã nhận được cái hung tin ấy.

Tôi không phải kiểu con gái chơi bời hay sống cẩu thả, tôi cũng không hiểu sao chuyện đó lại xảy ra với mình. Thời gian đó tôi vô cùng khủng hoảng, tôi xa lánh anh như 1 kẻ tội đồ. Tôi sợ mình sẽ yêu anh quá nhiều, sợ rằng khi anh biết được sự thật thì anh sẽ rời bỏ tôi. Tôi sợ cả hai sẽ bị tổn thương…

 

bi-vo-sinh-blogtamsuvn (2)

 

Anh đau khổ vật vã khi tôi cứ tránh xa và không chịu gặp mặt anh. Tôi chuyển chỗ ở, làm đủ kiểu nhưng anh vẫn cứ bền bỉ bên tôi. Anh bảo chỉ cần thấy tôi bình yên và hạnh phúc anh sẽ tự động rút lui. Nhưng làm sao tôi có thể hạnh phúc và bình yên nổi.

Nhìn anh héo hon vì mình, tôi mủi lòng rồi lại làm bạn với anh. Tôi bảo chỉ muốn xem anh như bạn vì yêu anh tôi thấy không hợp. Anh gật đầu đồng ý. Từ ngày đó chúng tôi không yêu ai khác ngoài đối phương, đôi khi nhớ nhung nhưng chẳng dám nói. Yêu nhau mà chẳng dám bộc lộ và thể hiện.Thỉnh thoảng hai đứa gặp nhau đi dạo đi ăn rồi lại về. 27 tuổi tôi chông chênh giữa dòng đời, tôi không dám nghĩ đến chuyện lấy chồng. Mỗi lần thấy đứa trẻ con nào trên đường tôi lại đứng đơ ra nhìn ngắm rồi tự mỉm cười, đôi lúc nước mắt cứ chực rơi.

2 năm trôi qua, ngày hôm đó anh hẹn gặp tôi, anh bảo muốn tặng tôi một món quà noel. Thú thực tôi nhớ anh nhiều lắm suy nghĩ 1 hồi lâu tôi nhắn tin đồng ý. Tối hôm đó tôi ngắm nghía mình trước gương. Bộ váy màu xanh trời dịu nhẹ, nó khiến tôi trở nên xinh xắn hơn.

Trước khi bước vào quán quen, tôi hít 1 hơi rồi tiến bước. Anh mỉm cười nhẹ nhàng khi thấy tôi, anh đưa cho tôi 1 hộp quà rồi nói đó là quà noel. Tôi mỉm cười hạnh phúc đón nhận. Anh bảo tôi không tò mò về món quà à? Tôi mở nó ra theo ý của anh. Và rồi… tôi như chết trân khi thấy trong hộp quà được gói đẹp đẽ ấy là 1 chiếc nhẫn.

-Đây là…

- Làm vợ anh em nhé…

- Em… em không thể, chẳng phải anh hứa chúng ta chỉ làm bạn thôi sao?

Trái tim tôi hạnh phúc trong vài giây rồi lại vỡ òa đau đớn.

- Lý do là gì vậy em? Có phải em có người khác rồi không?

- Không phải, chỉ là em nghĩ em không xứng đáng, em xin lỗi. Em mong anh sẽ sớm tìm được hạnh phúc của mình.

 

chia-tay-ban-trai-blogtamsuvn (2)

 

Tôi đứng dậy luống cuống toan bỏ về trước khi anh ấy giữ tay tôi lại:

- Có phải vì chuyện em bị vô sinh không?

Nước mắt tôi thi nhau rơi xuống:

- Anh… sao anh lại biết chuyện đó.

- 2 năm nay biết em bị vô sinh nhưng anh vẫn yêu, vậy nên xin đừng trốn tránh anh nữa. Anh yêu em, hãy ở bên anh, anh muốn được yêu thương và bảo vệ em. Mình lấy nhau em nhé.

- Anh ngốc thế, sao lại chọn người như em chứ?

- Có sao đâu, anh chỉ tin vào trái tim mình thôi. Con cái không có thì mình nhận con nuôi, hãy tin anh em nhé.

Anh ôm tôi rồi xiết chặt trong vòng tay. Tôi lâng lâng trong niềm hạnh phúc. Liệu rồi tương lai chúng tôi sẽ thế nào đây? Bố mẹ anh có chấp nhận một người phụ nữ không thể sinh con như tôi không? Nếu tôi nhận lời làm vợ anh liệu có quá đáng không khi mà tôi không thể sinh con cho anh được? Xin hãy cho tôi lời khuyên, vì tôi còn 2 tuần để trả lời người ấy.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp