Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Sao cô dám để con thấy tôi trong cảnh này?

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

 
Thấy mọi người đều nhắc đến cuộc sống gia đình không hạnh phúc mà mình cũng thấy tủi thân vì mình cũng nằm trong diện này.
Từ khi lấy chồng, mình liên tục gặp bất hạnh. Đầu tiên là tình cảm vợ chồng trục trặc, chồng ngoại tình, ly hôn rồi bây giờ là con gái mình trầm cảm. Mình hiểu không có hậu quả nào là ngẫu nhiên, tất cả đều do người trong cuộc đưa đẩy.
 

 
Hôn nhân của mình chỉ đầm ấm được đúng 18 tháng. Từ sau khi con ra đời, tình cảm vợ chồng rệu rã. Chúng mình toàn cãi nhau vì con, chủ yếu là đùn đẩy nhau chăm con.
Mình cũng sai khi trở lại công việc quá sớm. Còn chồng cũng lười chảy thây đổ việc chăm con là của phụ nữ. Mình và anh cứ thi gan lỳ lợm không nhường nhịn nhau. Đang ăn cơm mà con đòi ị cũng chỉ ngồi gườm nhau không ai đứng dậy. Mình làm cũng được nhưng sợ chồng ỉ lại nên thôi. Rất nhiều chuyện lặt vặt khiến tình cảm vợ chồng nhạt dần.
Sau lần chồng cố tình lấy tài liệu hội thảo của mình đi chùi mông cho con thì mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm. Mình tuyên bố “tôi có sinh cho anh đứa thứ hai thì tôi không bằng con”. Nghĩ lại mình rất ân hận vì đã nặng lời như thế. Nhưng dù sao cũng may là chưa sinh.Do chán ngán lẫn nhau nên ai cũng mơ về những khoảng trời riêng. Mình liên tục thủ dâm tinh thần bằng cách nghĩ về một bờ vai khác. Chồng cũng chẳng kém, liên tục viện cớ công tác ngắn hạn dài hạn để thoát ly khỏi gia đình. Từ một tay chơi nghiệp dư, anh trở thành một kẻ ngoại tình chuyên nghiệp.
Biết chồng có người đàn bà khác, một mặt mình vật vã ghen tuông, mặt khác không hiểu sao lại thấy nhẹ nhõm. Chồng ngoại tình tức là mình cũng có quyền đong đưa. Tình yêu vợ chồng bây giờ không những trở về không mà còn âm điểm nữa. Nghĩ đến con, mình thấy tội nghiệp, muốn cho con một mái ấm hoàn chỉnh nhưng tình cảm vợ chồng đã không thể nào hàn gắn.
Mình đề nghị ly hôn nhưng chồng từ chối. Anh nói chỉ ly hôn với điều kiện được nuôi con gái. Anh ấy đánh đúng yếu điểm của mình. Mình và hàng triệu bà mẹ trên thế giới như nhau cả, ai cũng muốn có con, vì chồng là người dưng còn con là khúc ruột.
Không ly hôn, tình cảm không cải thiện, mình và chồng sống hờ hững như hai bóng ma. Con gái mình rất quấn và thần tượng bố, hỏi muốn ở với ai nó nói ở với bố mới đau lòng. Mình biết thế này thì ra tòa mình sẽ mất con về tay chồng.
 

Những ai đang làm mẹ đọc đến đoạn này chắc sẽ ghét mình lắm. Vì mình đã hết yêu và chán cuộc sống gia đình thế này nên thật sự rất muốn ly hôn. Ly hôn để trở về đời sống độc thân thảnh thơi tự do như ngày trước chứ không hẳn vì người đàn ông khác. Không lung lay được chồng, mình đành phải tác động vào con.
Hằng ngày mình thủ thỉ với con là bố xấu, bố không thương mẹ con mình. Mình thấy xấu hổ khi phải dùng hạ sách như thế nhưng đúng là hết cách rồi mọi người ạ.
Lúc này bé nhà mình gần 10 tuổi, nó khôn ngoan trưởng thành hơn hẳn các bạn nên hiểu chuyện rất nhanh. Nó chối bay biến và tìm cách bênh vực bố. Nó nói thế này mới thương “tại bố bận quá đấy, lúc nào bố về con bảo bố bù cho mẹ”.
Ở nhà. mình thường cố tình gây chuyện để chồng lớn tiếng cho con nghe thấy. Mỗi lúc thế nó buồn rũ rượi, đi vào phòng khóc ướt vở. Tưởng nó sẽ ghét bố ai ngờ vẫn bênh bố ra mặt.
Vợ chồng lại căng như dây đàn, mình giận mất khôn nên nói với con bố đã yêu người đàn bà khác và sắp bỏ mẹ con mình. Nó hỏi “yêu như thế nào cơ ạ”. Mình đã trả lời con rất thật lòng, mình tâm sự với con như thể con là một người bạn gái trưởng thành. Rồi mình khóc rất nhiều. Đó là lần đầu tiên con không bênh bố nữa, nó im lặng như một bà cụ non rồi òa lên nức nở. Tối bố nó về nó tránh mặt giả vờ tô tranh không ra quấn như mọi hôm.
Mình và chồng lại cãi nhau một trận thừa sống thiếu chết. Mình nhắc lại lời ly hôn, chồng thách lúc nào con gái đứng trước tòa tuyên bố là “ghét bố” thì anh đồng ý. Mình giận mất khôn nên ngay tối đó chở con bám theo chồng khi chồng chạy xe về một nhà nghỉ ở ngoại ô để thậm thụt với ả đó.
2 mẹ con mình cùng xông vào, cảnh tưởng kinh hoàng gì đang diễn ra trước mắt thế này.
- Con...con ơi, bố...chỉ là bố đang... Anh ra quay ra hoảng hốt. Sao cô lại để nó thấy tôi...
Mình sững sờ. Có chết mình cũng không quên được sự hoảng hốt của con gái. Nó bụm miệng, mắt cứ như sắp rớt ra ngoài và không ngừng hét. Con úp mặt vào vai mình, nhắm mắt hét và khóc. Bố nó càng lại gần nó càng hét dữ dội.
 

 
Con gái mình từ hôm đó không cười ít nói và biếng ăn. Mình bắt đầu thấm thía về hành động thiếu suy nghĩ của mình. Mình sợ con trầm cảm rồi thành tự kỷ mất.
Tưởng ly hôn xong hai mẹ con sẽ có một cuộc sống dễ chịu thoải mái hơn, ai ngờ con gái lại như thế này.
 
Cuộc đời này về cơ bản là một màu đen xám xịt và nhầy nhùa bất hạnh. Mà thôi tự an ủi để con gái hận bố cũng tốt, đỡ phải lui tới. Mình cũng không định dạy con có niềm tin vào đàn ông nữa, hai mẹ con cứ thế mà sống thôi.

Mình biết thế này là sai rồi, mọi người cứ ném đá tới chết đi. Ngày nào mình cũng nhìn con rồi thở dài cả hàng cây số. Con người đúng là nghiệp chướng của nhau.  

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp