Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Vợ ơi, anh không còn cơ hội nào nữa thật sao?

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Nguồn: khotruyenhay.vn
 
Hôm nay tôi cũng đi làm về muộn, vậy nhưng vợ tôi không còn ngồi đó chờ tôi nữa? Cô ấy đi thật rồi. Tôi ngồi bần thần nghĩ về vợ trong đêm, nước mắt tôi lại rơi vì nỗi nhớ đang gặm nhấm…
 
 
Ngày đó tôi gặp vợ trong một lần đi thiện nguyện ở vùng cao. Em có dáng người nhỏ nhắn nhưng lại bê rất nhiều đồ trên tay, trong đám con gái cùng đi thì tôi thấy em năng động và nhiệt tình nhất. Có lẽ hình ảnh đó của em khiến tôi ấn tượng mãi. Khi về Hà Nội tôi xin được số em từ người bạn và liên lạc. Tình yêu của chúng tôi bắt đầu từ đó.
Yêu nhau được 2 năm thì tôi và em kết hôn. Vợ tôi là một người có thể nói tài sắc vẹn toàn, lại đảm đang và rất khéo chiều chồng. Tôi tự hào về cô ấy nhiều lắm. Ngày bé Bi ra đời niềm hạnh phúc gia đình tôi như được nhân đôi. Nhưng thiệt thòi cho vợ nhất đó là phải xa chồng thường xuyên vì tôi làm xây dựng nên hay đi theo công trình.
 

 
Ngày tôi chuyển hẳn về Hà Nội và được đề bạt lên làm phó phòng của công ty vợ tôi vui lắm. Cô ấy hớn hở như 1 đứa trẻ. Thời gian đầu tôi còn hay về nhà ăn cơm với vợ con, còn thời gian sau đó tôi bận đi tiếp khách với giám sát công trình nên về muốn hơn.
Đêm nào tôi về vợ cũng ngồi xem ti vi hoặc ngủ gật ở phòng khách để chờ tôi. Dù tôi có ăn no cỡ nào rồi thì cô ấy vẫn hâm lại thức ăn và bắt tôi ăn 1 bát cơm mới cho đi ngủ. Cô ấy vẫn luôn chu đáo và nhẹ nhàng như vậy.
Năm đó con tôi lên 5 tuổi, nó đi học và rất ngoan ngoãn. Tôi vẫn thôi chưa hết bận rộn, nhiều lần tôi bắt vợ đi ngủ sớm không cho cô ấy chờ tôi nữa. Nhưng vợ vẫn không chịu, nhiều hôm tôi cố về nhà sớm hơn nhưng đó chỉ là số ít. Tôi cứ mải mê với công việc mà không để ý rằng vợ tôi ngày càng gầy đi, tóc cô ấy cũng rụng nhiều. Vợ tôi cũng hay kêu đau đầu, tôi bảo đưa cô ấy đi khám thì cô ấy bảo: “Em không sao đâu chắc chỉ đau đầu bình thường thôi mà. Em uống thuốc sẽ khỏi, anh đừng lo”.
Tôi nghe vợ nói thế nên không thuyết phục cô ấy đi nữa, tôi thật vô tâm. Dạo đó tôi về nhà sớm hơn vì công trình đã bàn giao, vợ tôi vui lắm. Đêm nào cô ấy cũng rủ tôi đi ngủ sớm rồi còn kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện vui ở cơ quan. Giờ nghĩ lại giọng nói của cô ấy vẫn còn vang vọng bên tai tôi.
Rồi cái đêm định mệnh ấy cũng tới, hôm đó tôi đi liên hoan công ty. Tôi báo với vợ sẽ về muộn và dặn cô ấy không được chờ tôi mà hãy đi ngủ sớm. Tôi chỉ dặn cô ấy đi ngủ thôi, vậy mà cô ấy đã ngủ luôn mãi mãi.
Cô ấy đã gọi cho tôi rất nhiều cuộc điện thoại, vậy mà tôi chẳng hề hay biết. Tôi cho điện thoại vào túi áo ấm và vứt 1 góc lúc đi hát. Kết quả tôi đã mất vợ mãi mãi, cô ấy có khối u lớn ở não. Khi vợ tôi phát hiện ra thì đã quá muộn. Có lẽ vì thế mà lúc nào cô ấy cũng muốn được nhìn thấy tôi, được ở bên tôi. Đêm nào vợ cũng chờ tôi về, hâm thức ăn cho tôi ăn. Cô ấy còn nói cho tôi nghe thằng Bi thích ăn những gì, đi chơi ở đâu….
 

 
Ngày vợ mất, tôi cứ ngồi bần thần không khóc nổi cũng chẳng bước đi nổi. Làm sao mà tôi có thể tin rằng cô ấy không còn bên cạnh mình nữa chứ. Hôm nay tôi cũng đi làm về muộn, vậy nhưng vợ tôi không còn ngồi đó chờ tôi nữa? Con tôi đã ngủ say bên bà ngoại, còn vợ tôi cô ấy đi đâu mãi chưa về.

Đêm nay và rất nhiều đêm khác, tôi lại nhớ cô ấy… Nhớ lắm, tôi thèm được nghe cô ấy nói chuyện, cười đùa, tôi thích cô ấy hỏi tôi: “Ông xã có yêu em không?” và khi tôi trả lời: “Có” thì cô ấy lại ôm và hôn tôi xem như phần thưởng… Giá như tôi đưa cô ấy đi khám sớm hơn khi cô ấy kêu đau đầu, giá như tôi nghe cuộc điện thoại đêm đó… giá như… Tôi tự nhếch mép cười với bản thân mình, đã gần 2 tháng trôi qua nhưng tôi vẫn chưa thể nào tin đây là sự thật. Tôi đã mất vợ mãi mãi chỉ vì sự vô tâm của mình. 

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp