Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Tưởng lừa được người yêu, ai ngờ bị úp sọt ngược

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Nguồn: khotruyenhay.vn

Thú thực tôi vốn là đứa đào hoa, trước thay người yêu như thay áo nhưng từ ngày yêu em, tôi như bị em thôi miên vậy. Một ngày không gặp là đã thấy nhớ nhung rồi. Em là người đầu tiên tôi yêu lâu đến vậy. Trong thời gian yêu em, cũng có khá nhiều cô gái nóng bỏng vây quanh nhưng chẳng hiểu sao tôi không thấy hứng thú gì cả.

Yêu cô nào tôi cũng rất cẩn thận, mỗi lần vào nhà nghỉ tôi đều chủ động dùng “bao” để tránh để lại hậu quả. Tôi không muốn mấy cô ấy dùng cái bụng để khóa chặt đời tôi. Và với em, tôi cũng làm thế.

Có lẽ một thằng ham chơi như tôi thì vẫn không bao giờ muốn chuyện gia đình vợ con níu chân mình. Nhiều lần bố mẹ giục, rồi em hết hỏi ý đến hỏi thẳng tôi đều lắc đầu bảo: “Em chờ được anh thì chờ, chứ anh chưa muốn cưới đâu. Cứ yêu thế này thôi”.

 

chia-tay-blogtamsuvn

“Em chờ được anh thì chờ, chứ anh chưa muốn cưới đâu. Cứ yêu thế này thôi”. (Ảnh minh họa)

 

Em cũng yêu tôi thật lòng, đã dâng hiến hết cho tôi nhưng có lẽ thấy cái kiểu thờ ơ, bất cần của tôi em bắt đầu nản. Cuối cùng em cũng nói lời chia tay. Lần đầu tiên tôi bị con gái chủ động nói chia tay trước, nghĩ cũng tức lắm. Chia tay thì chia tay, nhưng người thiệt thòi là cô ấy chứ chẳng phải là tôi.

Hôm ấy hai đứa hẹn gặp nhau lần cuối ở phòng trọ của em, nhìn em khóc tôi cũng thương nhưng chuyện chia tay vẫn không thể tránh khỏi. Tôi không thể mang lại hạnh phúc cho em thì đành để em đi tìm hạnh phúc với người khác vậy.

Đêm chia tay, cảm xúc lẫn lộn. Cuối cùng không kìm nén được, hai đứa lại ôm chặt lấy nhau. Tôi biết cả tôi và em vẫn còn yêu nhau nhiều lắm, nhưng có lẽ đêm đó sẽ là đêm cuối cùng.

Là thằng đàn ông đã dày dạn tình trường nên dù cảm xúc có dâng tràn thì tôi vẫn không bao giờ quên “đồ bảo vệ” của mình để tránh mọi hậu quả.

- Đợi anh chút để anh lấy… đã

-“Tàu nhanh” thôi anh ơi, con bạn em nó sắp về rồi. Với lại mai là đến ngày “đèn đỏ” của em rồi anh không phải lo đâu.

Nghe em bảo thế thì tôi cũng chậc lưỡi, thôi thì “tàu nhanh” rồi rút quân chứ có dây dưa đâu mà sợ. Với lại trúng ngày này thì yên tâm rồi, tôi cũng đâu phải là thằng “gà” không biết nữa.

Đêm chia tay hai đứa “lưu niệm” bằng chuyến “tàu nhanh” để rồi sau đó cắt đứt hoàn toàn liên lạc với nhau. Có lẽ em đã tìm được người mới. Con gái cứ tưởng nặng tình nhưng hóa ra cũng mau quên lắm, hai năm mặn nồng cũng chẳng nói lên được điều gì.

Một buổi tối tôi vừa đi uống rượu với đám bạn về thì bất ngờ khi thấy bố mẹ đang ngồi giữa nhà, nét mặt rất nghiêm và có một cô gái ngồi quay lưng ra bên ngoài tôi không biết là ai. Chỉ khi tiến lại gần mới choáng khi nhận ra đó là em.

 

chang-trai-blogtamsuvn

Chỉ khi tiến lại gần mới choáng khi nhận ra đó là em. (Ảnh minh họa)

 

- Em đến đây làm gì?

- Chưa đến lượt anh nói đâu, anh cứ ngồi xuống đây đi đã – mẹ tôi cất lời.

- Cái Nga nó có bầu với anh rồi. Mai mẹ sẽ đi chọn ngày để tổ chức đám cưới.

- Làm gì có chuyện ấy, mẹ đừng nghe cô ấy nói linh tinh.

- Anh dám làm mà không dám chịu à. Nó nói linh tinh hay không thì chờ sinh thằng bé ra là biết ngay. Mà cũng chẳng phải đợi đâu, tôi khẳng định nó là cháu tôi rồi.

- Mẹ đừng nghe cô ấy lừa. Con không lấy vợ đâu. Có một lần… lại đúng vào ngày… sao mà bầu được.

Mặc tôi phủ nhận và không chịu làm đám cưới, bố mẹ cũng không ép được nhưng em thì được bố mẹ tôi đón luôn về nhà ở và chăm sóc cho tới tận ngày đẻ. Suốt dạo ấy tôi vẫn chơi bời bình thường, tôi coi như em không tồn tại bên cạnh.

Một hôm tôi về nhà thì nghe nói em đã được bố mẹ tôi đưa đi đẻ. Tôi không vào viện, tôi chẳng có trách nhiệm gì với đứa bé đó cả. Chẳng hiểu sao bố mẹ tôi lại u mê nghe theo em đến vậy. Cho đến hôm em ra viện bế con về, tôi vẫn không tới gần đứa bé, mặc bố mẹ tôi suốt ngày chăm bẵm cho nó.

5 hôm sau, lúc em vào nhà vệ sinh thì thằng bé khóc quá, tôi ở phòng bên cạnh khó chịu tới mức phải sang xem thế nào. Lần đầu tiên nhìn thấy đứa trẻ ấy, tôi đã ngớ người. Mặt nó giống với cái ảnh hồi bé của tôi như hai giọt nước. Mà lạ thay đang khóc to, nhìn thấy tôi nó lại nín thinh. Tôi bế nó lên thì nó nhoẻn miệng cười. Đúng lúc đó em bước vào: “Anh thấy con có giống anh không, anh đừng thờ ơ với con nữa tội nghiệp nó. Nó là con của anh đấy. Cái hôm chúng mình “tàu nhanh” trước khi chia tay là kế hoạch của mẹ anh bày cho em mà. Em cũng không ngờ lại dính ngay, em nói sắp “đèn đỏ” là lừa anh để anh không đề phòng thôi”.

Trời ơi hóa ra cái lần “tàu nhanh” trước khi chia tay ấy tôi đã bị em “úp sọt”, mà người đứng sau giật dây lại chính là mẹ tôi. Hèn chi mà bà đón ngay em về đây mà chẳng nghi ngờ gì. Tôi biết mình bị lừa thì cũng đã quá muộn rồi.

Ngày con trai tròn 1 tuổi cũng là ngày vợ chồng tôi tổ chức đám cưới. Người vui nhất có lẽ là bố mẹ tôi, cuối cùng ông bà cũng thấy tôi bị trói chắc chắn rồi. Mà thằng con kháu khỉnh quấn bố suốt ngày nên tối tôi có muốn đi chơi cũng không tài nào dứt nó mà đi được.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp