Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Gây tai nạn bỏ chạy và thất kinh khi gặp lại người phụ nữ năm đó

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Cưới vợ được 2 năm thì tôi bắt đầu thấy chán vợ. Cũng giống như tất cả các đàn ông khác, lý do tôi chán vợ cũng chỉ vì vợ xấu xí hơn sau khi sinh con. Tôi có kinh tế khá vững, lại đi ra ngoài, tiếp xúc thường xuyên với nhiều người con gái thành đạt nên tâm lý chán chường đó càng nhiều.

Vợ tôi xuất thân ở quê, tôi từng nghĩ rằng mình chỉ cần yêu cô ấy và có một cuộc sống êm đềm là được, nhưng đúng là đời sống vợ chồng không biết sao mà nói trước. Sống chung với nhau, chạm trán với nhau hằng ngày, va chạm đủ thứ, con cái, tiền bạc… những thứ đó đã khiến cho cuộc sống hôn nhân của tôi bị nhàm chán đi.

 

tai-nan2-blogtamsuvn
(Ảnh minh họa)

 

Rồi chuyện gì đến cũng đến, tôi ngoại tình với một cô thư ký xinh đẹp. Cô ấy làm cho công ty của bạn tôi và chúng tôi có dịp gặp nhau trong một lần đi ký kết hợp đồng. Phải nói là cô ấy rất thông minh, biết điều. Tôi nõi rõ với cô ấy rằng mình đang có vợ con, nhưng cô ấy bảo với tôi: “Em yêu anh vì ngưỡng mộ anh, chỉ cần anh dành thời gian cho em là được, em không cần danh phận gì đâu”.

Nghe vậy tôi càng ngưỡng mộ cô ấy. Dù sao thì chúng tôi cũng chỉ xác định cặp bồ cho vui vẻ, không cần thiết phải nặng nề gì. Tôi chán vợ thì chán chứ không hề muốn ly hôn. Thay vào đó, cô ấy thích gì tôi cũng mua cho, thậm chí, tôi còn bảo cô ấy trả nàh thuê để mua cho cô ấy một căn hộ chung cư.

Ngày hôm đó, tôi và cô ấy hẹn nhau ở một khách sạn. Vì có chút men trong người nên khi về, tôi lái xe hơi mất tự chủ. Không ngờ đến đoạn đường vắng, tôi lại gây ra tai nạn. Một người phụ nữ quê mùa với chiếc xe đạp cà tàng nằm lăn ra giữa đường. Tôi thấy chị ta nằm nhăn nhó trên đường với cái chân đẫm máu. Thực ra lúc đó, theo phản xạ tự nhiên tôi và cô ấy đã mở cửa xe để xem nhưng rồi thấy máu me be bét, nhìn xung quanh lại chẳng có ai nên tôi lại nảy ra ý định bỏ trốn. Tôi để mặc người phụ nữ đó nằm giữa đường, leo lên xe. Hai chúng tôi còn trao đổi với nhau rằng: “Bây giờ nếu nhận tội có khi anh bị thu xe, phạt nặng các kiểu”.

Nghĩ vậy nên tôi và cô ấy lên xe rồi nhấn ra bỏ chạy. Tôi nghĩ chắc những người xung quanh sẽ chạy ra giúp người phụ nữ đó vì thực ra chị ta chỉ bị thương ở chân thôi chứ không bị ở đầu. Bằng chứng là chị ta còn nhăn nhó nhìn tôi với cô bồ của tôi cơ mà.

 

tai-nan-blogtamsuvn (2)
(Ảnh minh họa)

 

Bẵng đi khoảng 5 năm, tôi giờ đã tu chí làm ăn và bỏ bồ quay về lại với vợ con, tôi đã định quên đi chuyện đó vì nghĩ đó chẳng qua cũng chỉ là một tai nạn đáng tiếc, người phụ nữ đó chắc cũng không đến nỗi bị tàn tật.

Chiều nay đi làm về mệt quá, tôi bèn vào giường đánh một giấc cho đỡ mệt. Chẳng hiểu do mệt quá hay sao mà tôi lại mơ thấy người phụ nữ ấy. Chị ta đứng sau bức rèm chỗ cánh cửa phòng ngủ từ từ đi ra chỗ tôi, đầu tóc xõa xượi. Tôi sợ quá hét ầm lên. Tôi không nghĩ rằng tai nạn ấy lại khiến cho chị ta chết. Tôi không phân biệt nổi lúc ấy là mơ hay thật, chỉ biết rằng người phụ nữ ấy đang đứng trước mặt tôi, tiến lại phía tôi . Đúng là gương mặt của người phụ nữ đó khi chị ta đang nằm nhăn nhó giữa đường còn tôi thì chạy lên xe nhấn ga bỏ chạy.

Tôi sợ quá, quỳ xuống dưới chân chị ta khóc lóc xin tha tội, tôi bảo rằng lúc đó do cô bồ của tôi xúi dại nên tôi mới hành động vậy. Chị sống khôn chết thiêng thì bỏ quá cho tôi, có gì tôi sẽ mang lễ đến tạ chị và lo cho chồng con chị một cách chu đáo. Nhưng khi tôi đang khóc lóc, quỳ lạy thì bị ăn một cái tát như trời giáng. Mở mắt ra, tôi mới thấy vợ và người phụ nữ ấy đứng trước mặt. Và người tát tôi không ai khác đó chính là vợ tôi.

 

tai-nan-blogtamsuvn
(Ảnh minh họa)

 

Thì ra tôi không phải nằm mơ, bởi chị ta là chị họ xa của vợ tôi, được vợ tôi đưa lên đây để giúp việc cho nhà tôi. Nghe kể hoàn cảnh của chị ta cũng đáng thương, chồng cờ bạc, con cái thì cũng theo bố, hư hỏng hết. Một mình chị ấy lên thành phố đi kiếm tiền nuôi cả nhà. Mấy năm trước chị ấy làm ở quán ăn, nhưng từ khi bị tôi gây ra tai nạn, chân không đi lại nhanh nhẹn như xưa nên chủ quán đuổi luôn. Vợ tôi thương tình nên bảo chị ấy về nhà để cưu mang và tạo công ăn việc làm cho chị. Chỉ vì một phút không tỉnh táo, tưởng chị ta là hồn ma về báo oán nên tôi đã tự thú nhận hết tội lỗi của mình. Thế là sau hôm đó, vợ chồng tôi lại rơi vào tình trạng chiến tranh lạnh, còn tôi vẫn cứ cảm thấy rợn người mỗi khi nhìn gương mặt người phụ nữ ấy và nghĩ đến vụ tai nạn 5 năm trước. Quả là đã làm điều xấu thì trước sau gì cũng gánh hậu quả…

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp