Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Ngày ra mắt bố chồng tương lai

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Ngày tôi nhận giấy báo nhập học cũng là lúc ba tôi được các bác sĩ phát hiện là ông mang trong người căn bệnh thần kinh ngoại biên kinh niên, hàng tháng phải đều đặn uống thuốc, thăm khám bác sĩ ở thành phố ít nhất 1 lần. Với cửa hàng tạp hóa đang làm ăn ổn định, mẹ tôi vẫn đủ sức lo cho ba nhưng riêng chi phí học hành của tôi là quá đắt đỏ so với gia đình tôi lúc ấy. Không chịu đầu hàng, tôi một mực xin mẹ tiền học phí và chi phí sinh hoạt cho tháng đầu tiên rồi khăn gói lên thành phố học đại học.

 

Bươn bả mưu sinh

 

Suốt học kì đầu tiên, tôi phải chật vật tìm việc làm thêm, cố gắng kiềm tiền đủ để trả tiền nhà và đảm bảo cho mình một cuộc sống giản tiện nhất. Hình như chưa có việc gì trong thành phố này dành cho sinh viên mà tôi chưa làm: phát tờ rơi, phục vụ quán, bán hàng, dạy kèm… Dù vất vả và thiếu thốn nhưng tôi hài lòng với chọn lựa của mình, lúc nào cũng giữ niềm tin mãnh liệt vào tương lai rằng ngay khi tốt nghiệp, ra trường, tôi sẽ xin được việc làm, kiếm được nhiều tiền và sống một cuộc sống khác.

Nhưng trước khi đạt được điều đó, tôi phải đối mặt với những khó khăn vừa ập tới: trường học của chúng tôi chuyển từ ngoại thành vào trung tâm thành phố. Đồng nghĩa với việc các khoản chi phí của tôi sẽ tăng cao thêm nữa. Đang lúc hoang mang, tôi gặp N., một người chị cùng quê học trên tôi 2 khóa. N. rủ rê tôi đi làm phục vụ tại một quán karaoke khá lớn, nơi N. có thâm niên làm hơn 2 năm.

Đứng trước những lời ngon ngọt của N., lại được chủ quán cam kết công việc không “ghê gớm, đen tối” như những gì người ta vẫn đồn thổi, lương lại cao (đủ để trả tiền nhà và sống thoải mái hơn), tôi nhận lời vào làm.


1437970105-yeumuon2[1]

 

Sa chân

 

Quả thật, thời gian đầu, công việc của tôi không có gì đặc biệt ngoài việc đón khách, hướng dẫn nhận phòng, phục vụ nước uống, thức ăn vặt cho họ. Tôi còn được phép thay đổi giờ làm việc mỗi ngày để phù hợp với thời khóa biểu học tập nên đối với tôi, đây không khác gì một công việc trong mơ.

Sau 3 tháng an nhàn, tôi gần như lột xác thành một cô gái xinh xắn, múp míp đến mức chính N. cũng có lúc không kìm được phải thốt lên lời khen. Đó là thời điểm quán tu bổ thêm gần 5 phòng vip dành cho “khách đặc biệt”. Tôi đương nhiên được ưu ái cất nhắc để chuyển từ phục vụ phòng thường sang phòng cao cấp với mức lương cũng tăng lên gần gấp rưỡi. Tôi háo hức với sự thăng tiến của mình, hạnh phúc nghĩ đến việc dành dụm thêm ít tiền để gửi về cho cha mẹ mà không nghĩ được đến những hệ lụy khác.

Khách của chúng tôi ở những phòng đặc biệt này cũng có những yêu cầu đặc biệt hơn. Ban đầu, tôi cực lực phản ứng với việc khách chèo kéo nhân viên, bắt chúng tôi phải ngồi lại bên cạnh họ trong phòng, bưng bia, rót nước… Thế nhưng, số tiền boa hậu hĩnh nhận được sau đó đã khiến tôi mềm lòng. Thống kê sau 2 tuần chuyển về phục vụ ở phòng vip, số tiền boa tôi nhận được thậm chí đã nhiều hơn cả tiền lương cả tháng của tôi. Cùng với sự cổ vũ nhiệt tình của N., của chủ quán và của… tiền, tôi chính thức chôn chân mình vào công việc không mấy sáng sủa ấy.

 

Hoa trôi theo dòng

 

Đến lúc này trong tôi vẫn không có bất cứ suy nghĩ hối hận nào. Thậm chí, tôi trở thành cáo già trong việc lấy lòng một người đàn ông đứng tuổi để ông ấy bảo bọc cho mình. Thế là từ ấy, tôi có người trả tiền thuê nhà, thỉnh thoảng nhận được nhiều quà đắt tiền mỗi khi ông ấy đi công tác xa về. Điều lạ lùng là ông ấy chưa từng đòi hỏi tôi phải phục vụ bất cứ nhu cầu nào khác của ông ngoài việc ở bên cạnh ông mỗi khi ông đến quán.

Nếu tôi thật sự biết yên phận sống cuộc sống được ưu ái ấy thì đã khác. Không hiểu tại sao tôi bị lòng hiếu thắng khuất phục nên không ít lần tôi chủ động chào mời ông gần gũi với mình. May mắn cho tôi là ông đủ chững chạc để từ chối tôi một cách khéo léo. Ông bộc bạch sở dĩ ông đến đây chỉ vì nhu cầu công việc nên ông cần có tôi để không bị những cô gái táo bạo khác tấn công. Ông nhìn thấy ở tôi sự tử tế, thông minh hiếm thấy ở những người phục vụ quán thông thường. Trong lần gặp nhau cuối cùng, ông thẳng thắn khuyên tôi nên quay trở về con đường học hành, đừng ở lại nơi này nữa.

 

Trả giá

 

Tôi nghe lời người bạn lớn tuổi ấy của mình, từ bỏ công việc tại quán karaoke trước khi thi tốt nghiệp 2 tháng. Rồi tôi cũng cầm được tấm bằng đại học trên tay, xin được một công việc nhẹ nhàng, đúng với những gì tôi đã học.

 

bi-mat-cua-chong11[1]
Chết đứng trong ngày ra mắt bố mẹ chồng tương lai

 

Tôi gặp và yêu T.. Đó là mối tình đầu tiên rất đẹp và yên ổn. T. sống đơn giản, yêu và muốn cưới tôi thật lòng. Tưởng như cuộc sống đã trải hoa hồng trước mắt tôi nhưng ngay trong ngày ra mắt gia đình T., tôi như chết đứng khi thấy bố T. chính là người đàn ông từng bảo bọc cho tôi ngày xưa. Chính ông cũng bất ngờ đến mức sững sờ khiến T. và mẹ anh phải ngạc nhiên.

Sau 1 tuần sống trong sợ hãi, tôi dũng cảm đến gặp ông và cho ông biết suy nghĩ, tình cảm tôi dành cho T. đều là thật, mong ông cho tôi có cơ hội được hạnh phúc. Dù rất khó khăn, ông cũng hứa sẽ không vì chuyện cũ mà phá hoại hạnh phúc hiện tại của tôi.

Chưa kịp mừng vui, tôi gần như sống dở chết dở khi N. tìm gặp và cho biết cô ta đã biết rõ hoàn cảnh éo le tôi đang trải qua. N. đề nghị tôi từ bỏ tình cảm với T., tạo cơ hội để cô ta tiếp cận và chiếm lấy T. Nếu không, N. sẽ công bố mối quan hệ ngày xưa giữa tôi và bố T. cho anh và mẹ anh biết. Thậm chí, N. sẽ cho bố T. biết chuyện tôi đã từng lên kế hoạch quyến rũ ông thế nào (tôi có kể cho N. nghe) để hủy hoại niềm tin bố T. dành cho tôi.

Giờ đây tôi phải làm gì? Trao hạnh phúc của mình cho người con gái ghê gớm ấy hay bảo vệ tình yêu của mình đến cùng trong khi N. có mọi thứ vũ khí có thể hủy hoại tôi trước cả gia đình T.?

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp