Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Đêm tân hôn khóc thét còn chồng cứ ngồi cười nhăn nhở

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Tết năm ấy tôi về nhà ăn Tết sau 1 năm đi làm. Hôm mùng 3 Tết tôi thấy có một người phụ nữ trung tuổi đưa anh tới nhà chơi. Cũng biết là họ tới xem mặt nhưng tôi không để ý lắm cứ coi như bình thường. Tôi chỉ ngồi nói chuyện với bác ấy mấy câu rồi xin phép đi ra ngoài. Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh là người có vẻ mặt hiền lành có phần nhút nhát vì thấy anh chỉ nói một vài câu.

Mấy hôm sau không thấy anh ấy tới nữa tôi nghĩ chắc mọi chuyện chỉ dựng lại ở đó. Nào ngờ nửa tháng sau khi tôi đang gói ghém đồ đạc để chuẩn bị đi làm trở lại thì mẹ tôi chạy vào bảo:

- Mày định đi đâu hả con?

- Con xếp đồ mai con đi mà mẹ?

 

me-chong-blogtamsuvn

Không đi đâu nữa cả ở nhà lấy chồng. (Ảnh minh họa)

 

- Không đi đâu nữa cả ở nhà lấy chồng. 29 tuổi rồi không lấy chồng thì định làm bà cô ở cái nhà này sao con. Bố mày đồng ý gả cho người ta rồi. 2 hôm nữa họ sang nói chuyện người lớn đấy. Lúc đó tôi choáng tới mức không đứng vững nổi.

- Bố mẹ gả con cho ai, sao không hỏi ý kiến con?

- Thì cái thằng Hưng tới chơi hôm mùng 3 tết đó. Nhà nó giàu nhất huyện bên, về bên ấy không phải lo lắng gì đâu con ạ. Mà mẹ nó đã nhận lời xin việc cho các em mày rồi, mày phải thương các em thương bố mẹ chứ.

Vậy là vì thương em thương bố mẹ tôi lấy chồng chỉ sau 1 lần gặp mặt. 29 tuổi tôi nghĩ thôi thì cho yên phận. Hôm tới nói chuyện người lớn mà nhà anh cũng sửa một cái lễ to chẳng khác gì lễ ăn hỏi nhà người ta. Tôi đã nghĩ biết đâu số mình may mắn.

1 tháng sau đám cưới diễn ra hoành tráng tưng bừng trước sự lo liệu toàn bộ của nhà trai. Tôi và chồng kiểu như chưa biết gì về nhau nên đứa nào cũng rụt rè. Người lớn bảo sao làm thế cho đúng thủ tục. Mẹ chồng còn nói với mẹ đẻ tôi: “Bà cứ yên tâm, về sống với nhau chúng nó tự khắc bén duyên rồi quý mến nhau. Ngày xưa chúng mình cũng toàn thế mà”. Vậy là tôi về nhà chồng…

Thế nhưng đêm tân hôn tôi mới vỡ lẽ vì sao nhà chồng cưới gấp và chịu mọi chi phí cho đám cưới như thế. Khi tôi bước vào phòng cứ thấy chồng ngồi đó nghịch đống đồ chơi của con nít rồi cười nhăn nhở. Tôi gọi anh, anh không trả lời. Tôi động vào người anh thì anh hất tay tôi ra rồi lại nghịch đồ chơi và cười.

Tôi hốt hoảng chạy xuống nhà gọi mẹ chồng lên. Lúc này bà mới thú thật: “Nó bị ảnh hưởng thần kinh từ nhỏ nên như thế. Nhưng nó hiền lắm, không quậy phá gì đâu chỉ là hay chơi đồ chơi trẻ con và cười như thế thôi. Đêm nay con cứ ngủ đi, vài ngày nó sẽ quen có con chung phòng là hai đứa sẽ ngủ được với nhau”.

 

nhan-nho-blogtamsuvn

Vậy là đêm tân hôn tôi khóc hết nước mắt còn chồng lại cứ ngồi cười nhăn nhở (Ảnh minh họa)

 

Tôi nghe mẹ chồng nói mà chỉ biết khóc. Sao số tôi lại khổ tới như vậy. Sao mẹ tôi không tìm hiểu kĩ mà lại gả tôi vào nhà này. Vậy là đêm tân hôn tôi khóc hết nước mắt còn chồng lại cứ ngồi cười nhăn nhở, mãi tới gần sáng mệt quá anh mới nằm xuống và ngủ thiếp đi ngay dưới chân tôi.

Sáng hôm sau tôi vội vã gọi điện thoại về cho mẹ mình nói rõ sự tình và bảo bà tôi sẽ bỏ về tôi không thể sống với người chồng như thế được. Cứ ngỡ mẹ cũng ngỡ ngàng khi biết sự thật giống như tôi, ai ngờ bà bảo: “Mẹ biết nó thế rồi nhưng mà chỉ thỉnh thoảng nó mới thế thôi, còn bình thường nó hiền lắm. Con cố gắng chịu đựng vì các em. Nếu con bỏ về thì 2 đứa con em sẽ mất việc, không phải xin vào đó là dễ dàng đâu con ơi”.

Nghe mẹ nói mà tôi chẳng còn biết nói thêm lời nào. Tương lai của các em phụ thuộc cả vào tôi, tôi biết làm sao bây giờ?

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp