Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Cút ra khỏi cuộc đời tôi, anh dám không?

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Nguồn: khotruyenhay.vn

Đến lúc này, khi anh, người chồng hiện tại của tôi đã dọn ra ngoài ở sau khi để lại tờ đơn ly hôn, tôi mới thấy ân hận vì có được người chồng “vàng mười” trong tay mà không biết giữ.

Tôi kết hôn được 5 năm và có một con gái 3 tuổi. Tôi là gái Hà Nội gốc, còn chồng tôi quê ở miền Trung. Hai vợ chồng tôi tính khí thật khác nhau, tôi nóng tính, bốc đồng và hơi phũ miệng. Còn chồng tôi điềm đạm, nhường nhịn và rất cẩn trọng trong lời ăn tiếng nói.

Nhưng cũng nhờ sự khác nhau này mà gia đình tôi mới êm ấm được trong những năm đầu sau hôn nhân bởi cứ mỗi khi tôi nóng tính thì chồng tôi lại xoa dịu.

Chồng tôi vẫn hay bảo anh nhịn tôi vì biết tôi nóng tính thì nói vậy chứ thực ra trong lòng không có độc địa gì. Còn tôi thì cũng tâm niệm rằng vợ chồng có bực bội gì thì cứ xả hết ra, như vậy khúc mắc được giải quyết và như vậy dễ sống hơn là ngấm ngầm để bụng.

 

 mat-chong-blogtamsuvn

Tôi ôm mặt và bảo anh rằng: Cút ra khỏi cuộc đời tôi, anh dám không. Anh không nói không rằng, lấy quần áo và đi thật. Hai hôm sau thì gửi đơn ly hôn. Ảnh minh họa.

 

Nghĩ vậy nên thành ra cứ mỗi khi giận chồng hay có gì bực tức trong người là tôi sẵn sàng sẵng giọng, hay có hành động quá lố với anh. Tôi từng đập vỡ tan tàn thuốc lá của anh vì “tội” có tàn đựng thuốc mà anh không đựng, cứ chén, cốc, khay, tiện đâu anh gạt ra đó. Hôm thấy tôi hành động mạnh như vậy, anh tỏ ra ngại lắm, anh cuống quýt xin lỗi tôi và mua ngay một chiếc tàn khác về, thực hiện nghiêm ngặt việc gạt tàn thuốc.

Hồi mang bầu, tôi cũng từng đay nghiến anh suốt cả đêm vì anh quên mua sữa bầu cho tôi lúc đi làm về. Tối đó, khi phát hiện ra chưa mua sữa, anh đã vội vàng đi lùng sục khắp các cửa hàng nhưng vì không còn nhà nào bán sữa bột, anh đành mua vỉ sữa tươi về. Anh năn nỉ tôi uống này nọ nhưng càng thấy anh nhún nhường tôi lại càng làm già.

Tôi không chỉ dùng những lời quá quắt để đỗ lỗi cho anh mà còn lẳng cả vỉ sữa vào thùng rác vì “uống sữa này để hại chết mẹ con tôi à”. Tôi vẫn nhớ hôm đó mặt anh tái lại nhưng sau này anh giải thích rằng bà bầu tính khí thay đổi nên anh không thèm chấp.

Cũng không biết bao lần tôi mắng anh chỉ vì những việc nhỏ nhặt như anh cắm cơm muộn, để nước tràn bể, quên không khóa cửa… Và rồi lần nào anh cũng nén nhịn tôi cho êm cửa êm nhà.

Thời có bầu đã vậy, đến khi có con rồi, anh càng không bật lại tôi một lời. Anh bảo đàn bà vừa phải đi làm vừa phải nuôi con đã quá vất nên anh không muốn tôi phải phiền lòng thêm bất cứ việc gì nữa, thành ra anh nhận hết mọi lỗi về phía mình và im lặng chịu trận mỗi khi tôi nổi nóng.

Tôi từng xúc động đến rớt nước mắt khi nghe anh bảo anh sẵn sàng chịu nhục, chịu khổ để tôi được giải tỏa căng thẳng. Những khi bình tĩnh tôi thầm cảm ơn anh vì điều này lắm.

Tôi cứ nghĩ tính tôi bốc đồng thế này, không gặp được anh mà là người chồng khác thì chắc tan cửa nát nhà từ lâu rồi.

 

mat-chong1-blogtamsuvn

Tôi ôm mặt và bảo anh rằng: Cút ra khỏi cuộc đời tôi, anh dám không. Anh không nói không rằng, lấy quần áo và đi thật. Hai hôm sau thì gửi đơn ly hôn. Ảnh minh họa.

 

Suy nghĩ như vậy nhưng không hiểu sao cứ mỗi khi nóng giận tôi lại hành hạ anh đủ mọi kiểu từ hành động, lời nói. Có lẽ do thấy thái độ của anh bình thường, nhũn nhịn thành ra sự hối hận của tôi chỉ đến trong chốc lát.

Mọi chuyện có lẽ sẽ không đến mức nếu thời gian gần đây anh không nảy ra tính thích chơi game. Và cứ mỗi khi nhìn thấy anh ôm lấy máy tính say sưa với những trận đấu là tôi lại mắng anh sa sả.

Nhưng không giống với những lần trước, anh nem nép làm theo yêu cầu của tôi mà anh mặc kệ, cứ tiếp tục chơi. Và một hôm về nhà, thấy cơm nước chưa nấu mà anh thì đang say sưa cắm mặt vào máy tính, tôi như nổi điên, tôi cầm cả chùm chìa khóa ném mạnh vào giữa màn máy tính.

Phần vì bị giật mình, phần vì thấy tôi hành động hơi thái quá, anh đứng dậy chỉ thẳng vào mặt tôi: Cô muốn ăn đòn à.

Nghe vậy, tôi thách thức luôn: “Anh giỏi thì đánh tôi đi. Tôi đố anh đánh tôi đấy” rồi tiến sát đến anh. Không ngờ anh giơ tay tát thẳng vào mặt tôi một cú trời giáng. Hành động này của anh không khác gì đổ dầu vào lửa. Tôi ôm mặt và bảo anh rằng: Cút ra khỏi cuộc đời tôi, anh dám không?

Anh không nói không rằng, lấy quần áo và đi thật. Hai hôm sau thì gửi chuyển phát tờ đơn ly hôn cho tôi.

Tôi biết mình cũng hơi quá đà trong hành động nên đã gọi điện định làm hòa nhưng giờ anh nhất định không nghe máy của tôi nữa. Tôi như chết đứng.

Tôi vẫn còn yêu chồng và thương chồng lắm nhưng giờ tôi không biết phải làm thế nào để chồng bớt giận mà nghĩ lại? Xin hãy cho tôi lời khuyên.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp