Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Ngã ngửa trước lý do ngày ấy chồng nhẫn tâm đuổi vợ và đứa con 1 tháng tuổi ra khỏi nhà

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Tôi lấy chồng năm 23 tuổi. Có thể nói 5 năm sống bên người chồng ấy là 5 năm hạnh phúc và sung sướng nhất cuộc đời của tôi. Cứ nghĩ hạnh phúc sẽ kéo dài mãi cho tới khi tôi sinh đứa con trai đầu lòng. Nhưng đời nào ai có ngờ…

Tôi khó mang thai, phải mất 4 năm sau ngày cưới tôi mới có bầu. Chồng tôi là một người đàn ông thành đạt và yêu thương vợ hết lòng. Do vậy sống với anh tôi hoàn toàn không phải lo nghĩ gì cả. Thậm chí lúc đầu tôi còn dự định ra nước ngoài để sinh con nhưng mà mang bầu ở tháng thứ 4 thì chồng tôi bảo có vụ làm ăn khá quan trọng lúc tôi sinh nên có lẽ kế hoạch sinh con ở nước ngoài của tôi phải hoãn lại. Anh nói sẽ lo cho tôi sinh ở một bệnh viện trong nước tốt nhất. Dỗi chồng mấy hôm liền cuối cùng tôi cũng đồng ý với kế hoạch của anh.

Chồng vẫn chiều chuộng và yêu thương tôi như những ngày mới cưới. Đứa con sinh ra mẹ tròn con vuông, chồng tôi vui mừng khôn xiết. Tôi đã chuẩn bị cho con rất nhiều quần áo đẹp. Tôi muốn mẹ đẻ lên với mình trông con mấy tháng nên đã cho ô sin nghỉ việc, định sau sẽ tìm người khác.

 

5-nam-nay-blogtamsuvn

Chồng vẫn chiều chuộng và yêu thương tôi như những ngày mới cưới. (Ảnh minh họa)

 

Thế nhưng mẹ lên được nửa tháng thì vợ chồng tôi xảy ra chục trặc. Chẳng hiểu sao anh tự dưng lại uống rượu rất nhiều về nhà say xỉn rồi còn mắng mỏ tôi vô cớ. Lần đầu tiên trong suốt 5 năm sống với nhau anh đã nặng lời với tôi như vậy. Tôi không muốn mẹ chứng kiến cảnh chồng mình như thế, không muốn anh mất hình tượng trong mắt gia đình nhà vợ nên bảo mẹ về quê mấy ngày thăm bố. Chẳng ngờ thời gian mẹ về quê, tôi phát hiện ra một sự thật: chồng tôi có bồ.

Hôm ấy anh lại say, nửa đêm mới về tới nhà, người nồng nặc rượu. Tôi cố gắng dìu chồng vào phòng, lúc thay quần áo cho con tôi đã sững sờ khi nhìn thấy vết son đỏ trên cổ áo của chồng. Không thể kìm lòng, tôi lôi chồng dậy hỏi cho ra nhẽ. Nào ngờ vừa nói được mấy câu chồng đã tát tôi một cái trời giáng vì tội dám xỉ nhục anh. Rồi anh quát tháo đuổi mẹ con tôi đi: “Tôi có bồ đấy, không chịu được thì cuốn gói đi đi”.

Tôi sững sờ, có nằm mơ cũng không ngờ người chồng mới thời gian ngắn trước còn là người đàn ông mà tôi hết lòng thương yêu và kính trọng lại như thế này. Cố gắng gạt nước mắt tôi nằm xuống định mai anh tỉnh sẽ nói chuyện rõ ràng. Nào ngờ sáng hôm sau vừa mới mở mắt, chồng đã chỉ thẳng mặt tôi: “Vẫn chưa đi à, cuốn gói đi hết đi đừng ở đây làm thằng này đau đầu nữa. Toàn là ăn hại”.

Nhìn đứa con thơ mới gần tròn 1 tháng tuổi, tôi không cầm lòng nhưng không đi không được, anh ta quyết đuổi mẹ con tôi rồi mà. Nước mắt lưng tròng tôi bế con ra khỏi nhà. Tôi không dám về nhà bố mẹ mình mà tá túc ở nhà cô bạn thân. Vẫn nói dối mẹ là con thuê được ô sin rồi không cần mẹ phải lên nữa.

Tôi chính thức chấm dứt tất cả với chồng một tháng sau đó để trở thành một bà mẹ đơn thân. Sau khi li dị tôi và con cũng được chồng chu cấp cho một khoản tiền nên cũng không khó khăn lắm cho cuộc sống, con được 4 tháng tôi đem con gửi cho bà ngoại để xin việc đi làm.

Cuộc sống của hai mẹ con bắt đầu ổn định thì tôi hay tin chồng bị đi tù vì làm ăn phạm pháp. Lúc ấy tôi sung sướng hả hê lắm, vì anh ta đã phải trả giá. Một cái giá xứng đáng. Con tôi lớn lên trong sự chăm chút của ông bà ngoại và mẹ. Nó chưa hề biết cha, và tôi cũng không muốn nó biết mình là con của người đàn ông tệ bạc ấy.

Hơn 2 năm sau, tình cờ một hôm tôi nhận được điện thoại của em chồng. “Chị về được không, anh Hải sắp mất rồi”? Chồng cũ của tôi sắp mất sao? Dù đã từng ghét anh ta vô cùng nhưng đến giờ phút này anh vẫn là người đàn ông đầu tiên và duy nhất tôi yêu. Anh bị làm sao vậy, vừa mới nghe tin anh ta được ra tù, mừng cho anh ta vậy mà…

 

khoc-blogtamsuvn

 

Tôi vội đưa con về quê nội, chồng cũ của tôi lúc này đã đi vào hôn mê sâu. Thì ra anh bị ung thư. Ra tù mới phát hiện ra bệnh nhưng bệnh đã ở giai đoạn cuối rồi. Em trai anh nói trong nước mắt.

- Anh ấy chỉ mong gặp chị nhưng rồi lại không muốn làm chị đau, ảnh hưởng tới cuộc sống hiện tại của mẹ con chị. Anh cũng không muốn chị và cháu thấy cảnh này nhưng em không thể để anh đi mà vẫn bị chị hiểu lầm được. Thực ra ngày ấy anh đuổi chị là có lý do. Anh đã biết mình mắc vào vòng lao lý và không tài nào có thể thoát được, anh đã bị bạn gài bẫy. Chính vì thế đuổi chị đi chỉ là cái cớ và anh đã dồn tất cả số tiền còn lại để chuyển cho mẹ con chị trước khi bị pháp luật động tới. Không phải anh là người ác đâu, nếu cứ để hai mẹ con ở lại thì khi người ta niêm phong tài sản, mẹ con chị sẽ không còn gì cả.

- Em, em nói thật sao…

- Em không nói sai nửa lời đâu.

Tôi chết lặng người, òa khóc nức nở nắm lấy tay chồng nhưng anh đã không thể nào mở mắt ra nhìn tôi và con được nữa rồi.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp