Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Thấy nhà bạn trai nghèo quá sức tưởng tượng, tôi đã có quyết định khiến anh ngỡ ngàng

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Tôi và anh yêu nhau đến nay được 2 năm. Bạn trai là người có tính tình dễ mến và rất cởi mở. Tôi đưa bạn trai đi giới thiệu với bạn bè, ai cũng khen anh tính sởi lởi, lại biết quan tâm với người khác. Đi với cả đám bạn vào quán nhưng anh đứng lên hỏi từng người một xem ai ăn gì rồi ghi lại cẩn thận ra tờ giấy, hết một vòng anh vui vẻ cầm đưa cho chị phục vụ. Và khi mọi người chưa ăn xong anh đã nhanh nhẹn đứng lên thanh toán hết một lượt.

Nhiều lần tôi nghĩ cũng ngại, vì đi đông như thế sẽ tốn rất nhiều tiền cho bạn trai nên có ý muốn chia tiền cùng anh cho anh đỡ phần nào. Nhưng anh cứ gàn đi bảo, anh là con trai mà, anh thích bạn bè đi đông đủ cho vui.

Nói chung yêu nhau 2 năm tôi chẳng có gì phải phàn nàn về anh cả. Anh chăm sóc tôi chu đáo, chưa quên một ngày lễ nào. Mà lần nào cũng quà cáp rất chu đáo, kể cả với bố mẹ tôi cũng thế. Nhìn bề ngoài anh khá bảnh bao, dù tôi chưa về nhà anh lần nào nhưng có lẽ ai cũng nghĩ nhà anh không quá giàu nhưng chắc chắn cũng có của ăn của để. Công việc của anh trên này thì cũng khá ổn.

 

bo-cua-toi1-blogtamsuvn

Nhưng anh cứ gàn đi bảo, anh là con trai mà, anh thích bạn bè đi đông đủ cho vui. (Ảnh minh họa)

 

Tháng trước, mẹ tôi có nói bà đi xem thầy rồi, khả năng cuối năm hai đứa cưới là đẹp. Nếu hai đứa tính đến hôn nhân thì xúc tiến đi. Tôi thì thấy hơi ngại vì anh chưa nói gì cả, chẳng lẽ mình là con gái lại nói trước, với lại tôi cũng chưa từng về quê anh.

Nghĩ đi nghĩ lại tôi quyết định bảo anh đưa về quê chơi, rồi sau đó sẽ quyết định. Khi tôi ngỏ ý về quê thì anh lại tìm cách từ chối:

- Sao anh không cho em về?

- Tại vì…

- Tại sao? Anh không muốn giới thiệu em với mọi người ở nhà, không muốn cho gia đình biết mối quan hệ của chúng ta nghĩa là anh không yêu em thật lòng đúng không? Vậy thì chia tay đi.

- Không phải thế mà. Thôi anh sẽ đưa em về.

Vậy là 2 ngày sau tôi thu xếp công việc và xin phép bố mẹ về quê anh chơi 2 ngày. Mất 4 tiếng ngồi ô tô mới về tới nhà anh. Suốt dọc đường đi hai đứa không nói chuyện mấy vì tôi say xe. Lúc anh bảo xuống xe tôi tỉnh hẳn cứ tưởng tới nhà rồi. Thế nhưng không phải, anh bảo xuống bắt xe ôm vì đường vào nhà anh ô tô không đi qua. Tôi tiu nghỉu như người mất sổ gạo, anh nhìn cũng thương lắm bảo tôi cố gắng đi xe ôm chừng 40km là về tới nhà.

Tôi lúc đó mệt quá rồi, ngồi trên xe mà chực rớt xuống đất, anh ngồi sau phải ôm chặt mà bác xe ôm vẫn bị lắc lư vì tôi lúc ngả bên này lúc lại ngả bên kia. Cuối cùng cũng tới nhà anh thật. Những gì diễn ra trước mắt tôi khiến tôi quá bất ngờ. Bố mẹ và 2 đứa em anh đã đứng sẵn ở ngoài cổng đợi chúng tôi. Mẹ và em gái anh dìu tôi vào nhà, lấy nước bê tới tận bàn cho tôi rửa mặt. Rồi mời tôi ăn trái cây trong vườn.

Nhìn thấy túi nhót trên bàn tôi tỉnh cả say, đúng món tôi thích. Tôi hỏi bác gái có ăn được không thì mẹ anh bảo nhót nhà đấy nhưng bà nghĩ tôi là gái thành phố sẽ không thích ăn thứ đó. Em gái anh còn bảo nó chua chị à. Nhưng mà mọi người có biết tôi nghiền nó lắm đâu. Tôi ăn 1 lúc hết cả túi, ai cũng nhìn tôi cười.

Nói chung ở nhà anh vui lắm, nhiều thứ để ăn và mọi người thì rất thân thiện. Tối đó, anh gọi tôi ra vườn bẽn lẽn hỏi:

- Về nhà anh rồi em còn yêu anh không?

- Sao anh lại hỏi em thế?

 

devil13

Về nhà anh rồi em còn yêu anh không? (Ảnh minh họa)

 

- Tại… nhà anh nghèo mà. Anh sợ em chê anh nghèo, em bỏ anh.

Lúc này thì tôi mới để ý đúng là nhà anh vẫn là nhà ngói, trong nhà không nhiều đồ đạc. Khi yêu anh bảo sẽ dành dụm tiền để xây nhà lại cho bố mẹ, anh dự định sang năm sẽ xây.

Tôi làm ra vẻ suy nghĩ một lúc rồi hỏi anh:

- Thế anh có chê em không? Anh có yêu em thật lòng không?

- Anh yêu em thật lòng mà. Chỉ có em chê anh thôi.

- Thế anh có muốn cưới em không?

- Có chứ? Nhưng mà anh sợ…

- Sợ gì mà sợ? Muốn cưới thì cuối năm cưới, mẹ em xem ngày đẹp rồi bảo cuối năm cưới là tốt nhất.

Khỏi phải nói chàng mừng tới cỡ nào khi tôi nói câu đó. Thực sự tôi cũng đã không còn tính toán gì tới sự giàu hay nghèo gì nữa rồi. Chúng tôi đều có công ăn việc làm ổn định chắc chắn sẽ tự lo được cho mình. Quan trọng là gia đình người yêu sống rất có tình cảm, và anh lại yêu tôi vô cùng. Phận con gái đi lấy chồng cũng chỉ cần có thế thôi.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp