Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Chú rể đứng hình khi vừa nhìn thấy đùi cô dâu

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Tôi từng có một gia đình không mấy hạnh phúc, bố mẹ ly hôn từ ngày tôi mới 5 tuổi, em gái thì chưa đầy 2 tuổi. Sau khi ly hôn, bố mẹ tôi cắt đứt mọi mối liên hệ, mẹ bế em đi, cũng từ đó anh em tôi mất hoàn toàn liên lạc vì sự ngăn cấm của nhà nội. Mẹ chẳng lần nào về tìm tôi, hồi nhỏ tôi nhớ mình từng rất ghét mẹ vì đã bỏ tôi mà đi như thế.

Tôi lớn lên với bố và dì, dì là vợ 2 của bố tôi, bà không yêu quý gì tôi, nhưng cũng không đến nỗi ác như mấy bà dì ghẻ khác mà tôi từng gặp hay được nghe kể. Cuộc sống của gia đình mới này cứ trôi qua như thế, tôi học xong đại học rồi đi làm trong ngành du lịch vì thích được đi nay đây mai đó.

Cũng chính vì một lần hướng dẫn khách du lịch mà tôi gặp em, cô gái trở thành vợ tôi sau này. Hôm ấy, khách du lịch đã về khu thị trấn để nghỉ ngơi ở một nhà khách lớn. Còn tôi vì lưu luyến thôn bản đẹp này nên cố nấn ná ở lại thêm một lúc nữa, nào ngờ trời đổ cơn mưa, không quen ai ở đó, tôi cứ chạy tạm đến một nhà để trú ngụ.

Em bước ra từ trong nhà, mời tôi vào nhà và rót cho tôi một ly nước ấm. Có lẽ trái tim của kẻ cô đơn, trái tim của một kẻ hình như lâu lắm rồi chưa từng nhận được sự quan tâm của một người con gái đã lỗi nhịp trước sự dịu dàng của em.

 

tinh-yeu-11-blogtamsuvn

Tình yêu của chúng tôi nhẹ nhàng, hạnh phúc. (Ảnh minh họa)

 

Sau lần đó, tôi chăm chỉ ghé lại thôn bản ấy hơn không phải có khách để hướng dẫn mà vì muốn được gặp lại người con gái đó. Tôi chỉ biết em tên Hường, cái tên mà trước đây mẹ đã từng đặt cho em gái của tôi, tôi mỉm cười vì sự trùng hợp đó, ngoài tình yêu hình như chính tôi còn dành cho em cả tình thương của một người anh trai dành cho một cô em gái nữa.

Em kể với tôi rằng em không biết bố em là ai, ngày bé ở với bố dượng, bố luôn rất tốt với em, em đã nghĩ ông là bố suốt thời con bé, nhưng đến ngày mẹ mất, mẹ mới cho em biết sự thật rằng bố là bố dượng chứ không phải bố ruột của em. Mẹ em mất, thậm chí em còn chẳng có nổi một bức ảnh của bà, từ đó em sống cùng bố dượng dù nghèo đói, khổ cực nhưng em vẫn luôn cười và cảm thấy mình may mắn khi có một người bố tốt với em đến vậy.

Quen em được hơn 1 năm, tôi mới dám ngỏ lời, cũng chỉ vì tôi biết em sẽ khó chấp nhận nếu tôi ngỏ lời quá sớm. Em nói với tôi rằng nếu yêu tôi rồi đồng ý lấy tôi, em sẽ theo tôi xuống thành phố, em buồn vì phải xa người đàn ông đã tần tảo nuôi em lớn từng ngày. Tôi thật sự thương em nên quyết tâm theo đuổi và đợi đến khi em gật đầu. Sau đó, tình yêu của chúng tôi êm đềm và hạnh phúc mỗi ngày khi được lên thăm em tại vùng quê này.

 

con-trai-khoc-6-blogtamsuvn

Tôi chẳng dám nhìn thẳng vợ khi biết sự thật đau lòng ấy. (Ảnh minh họa)

 

Gần 3 năm, tôi mới được chính thức rước nàng về dinh. Ngày cưới diễn ra vô cùng hạnh phúc trước sự chúc phúc của mọi người. Tối hôm đó tôi cũng đã uống kha khá, đến khi tân hôn, lê người về phòng thì thấy em đang ngồi bên cạnh một góc giường với chiếc váy ngắn. Khi em đứng dậy định tới đỡ tôi, tôi sững người lại vì thấy bên mép đùi của em có vết sẹo khá lớn. Dấu vết này khiến tôi đứng hình trong giây lát, tôi vội vã lao đến em kéo váy em xuống để nhìn cho rõ. Tôi nhận ra vết sẹo do bỏng này, chẳng phải do chính tôi gây ra với em gái tôi ngày bé khi tôi va đổ ấm nước sôi haysao ? Tôi đã cố gắng nghĩ điều đó không phải là sự thật cho đến khi trút bỏ hết quần áo trên người em, chính xác một vết chàm giữa ngực ngày còn bé em đã có, tôi ngồi xuống thở không ra hơi khi phát hiện sự thật trớ trêu, cay đắng này.

Tôi giả say không tân hôn mà ôm em đi ngủ, vừa ôm em, tôi vừa thầm mong đây chỉ là một sự trùng hợp giữa 2 người phụ nữ gắn bó trong cuộc đời tôi, tôi không muốn em là em gái tôi, ngàn lần không muốn.

Sáng hôm sau, tôi lén lút cầm sợi tóc của em đi xét nghiệm. 1 tuần liền tôi luôn phải tránh né em cho đến khi có kết quả từ bệnh viện. Cầm giấy kết quả trên tay với kết quả Ruột thịt mà tôi phải gục xuống vì đau lòng. Giờ tôi biết làm thế nào để không tổn thương em, còn tình yêu của chúng tôi, có phải quá đắng cay khi lại tìm thấy gia đình mình trong hoàn cảnh trớ trêu đến xót xa đó. Về đến nhà tôi không dám nhìn em, thật sự tôi đau đớn tưởng chừng như có thể chết đi được, tôi nên làm gì đây, xin hãy cho tôi một lời khuyên.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp