Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Vợ kiên quyết ly hôn người chồng tàn tật và sự thật khiến ai cũng phải rơi nước mắt

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Anh tên Lâm, còn chị tên Hoài, anh chị yêu nhau từ cái ngày còn là sinh viên đại học rồi ra trường và lấy nhau. Cuộc sống cứ êm đềm, hạnh phúc như thế mới được hơi 2 năm thì tai họa ập xuống đôi vợ chồng trẻ. Ngày hôm đó cách đây của gần 10 năm về trước, anh vừa mới gọi điện cho chị, anh nó rằng anh đang ở gần cơ quan chị để đưa chị đi ăn rồi. Chị vừa tắt điện thoại, chạy xuống dưới tòa nhà để đợi anh thì anh mãi chẳng thấy anh đến đón. Chị tò mò khi đám đông vây quanh ở ngã tư cạnh đó, chị đi bộ ra len vào giữa đám người đông đúc để rồi chị ngất lịm ngay khi nhìn thấy anh nằm giữa vũng máu.

Chị được đưa vào viện cùng anh, tỉnh dậy chị lao đi tìm anh dù không biết anh đang nằm ở đâu, chị cố gắng nghĩ rằng đó không phải anh, chỉ là một người giống anh, rồi anh sẽ tới đón chị khỏi nơi bệnh viện này, cái nơi chị ghét nhất. Nhưng không, chị nhìn thấy anh rồi, anh nằm thở bình oxy nặng nhọc lắm, chị quay đi lau những giọt nước mắt rơi, chị biết người nằm kia là anh, là anh chứ không phải ai khác.

Chị gặp bác sĩ để hỏi về anh, ông nói anh bị ảnh hưởng nghiêm trọng sau vụ tai nạn đó. Do thận anh yếu nên khả năng đào thải không có, cứ tình trạng đó anh sẽ mãi chỉ có thể duy trì được sự sống như 1 người thực vật suốt cuộc đời còn lại. Chị đứng như chết chân tại đó, nghe từng lời bác sĩ nói mà tim chị đau đớn đến rỉ máu.

Anh được ở viện theo dõi hơn 1 tháng và rồi người ta cho anh về nhà, vì chi phí bệnh viện quá cao, gia đình anh ở quê, gia đình chị cũng vậy, họ đã vay mượn tất cả để có thể duy trì cái sự sống ấy cho anh.

 

dam-cuoi-1-blogtamsuvn

Hai người tổ chức một đám cưới hạnh phúc. (Ảnh minh họa)

 

Đưa anh về nhà, chị vẫn chăm sóc anh từng ngày, có những khi trái gió trở trời, người anh đau ê ẩm, anh cố gắng cử động nhưng không được. Anh giận mình, giận chị, anh hất cả bát cháo nóng vào người chị, nhưng chị lại nhìn anh, sờ xem anh có bị bỏng chỗ nào không. Anh nhìn chị đau đớn đến độ chỉ muốn mình chết đi cho chị đỡ khổ.

Chị héo mòn dần sau chuỗi ngày đó, chị muốn gục ngã, nhưng rồi, nhìn anh nằm đó, chị lại đứng lên, gồng tấm thân nhỏ bé ấy dậy để chăm sóc cho anh từng ngày. Chị vẫn sẽ chăm sóc anh nếu như ngày hôm đó, bác sĩ không nói với chị rằng anh cần phải được thay thận, đó là cơ hội duy nhất.

Chị khóc, khóc nhiều lắm, vì biết tìm đâu ra thận thay cho anh, biết lấy tiền đâu ra để chữa cho anh. Mỗi đêm anh ngủ, chị đều khóc, cả lúc ngồi đó, khi anh tỉnh dậy anh vẫn nhìn thấy giọt nước mắt còn đang vương trên khóe mắt chị. Rồi 1 tuần sau, chị gặp bác sĩ, chị muốn thử xét nghiệm xem thận mình có tương thích để thay cho anh hay không. Trong những cái bất hạnh cũng có lấy một niềm vui, thận của chị bất ngờ lại có sự tương thích với thận của anh, sau bao năm kể từ cái ngày anh bị tai nạn, lần đầu tiên người ta thấy chị cười, cười ra nước mắt.

Cuối cùng chị nói với anh rằng chị cần đi xa 1 tuần vì có việc, anh ở nhà hãy giữ gìn sức khỏe , chị không dám cho anh biết sự thật vì chắc chắn anh sẽ ngăn cản. Thế là chị đi. Nhưng hiến thận xong đồng nghĩa với việc sức khỏe của chị vô cùng suy giảm, chị nghĩ mình không thể trở thành gánh nặng cho anh được nên không về nữa.

 

con-gai-khoc-58-blogtamsuvn

Chị đau đớn nhìn anh rồi đóng cửa bỏ đi. (Ảnh minh họa)

 

3 tháng sau, anh đã được thay thận, sức khỏe dần hồi phục nhưng tinh thần thì xuống dốc trầm trọng. Người ta nói với anh, chị đã bỏ anh đi rồi, nhưng anh không tin. Anh cố gắng nhờ người đi tìm chị nhưng đều vô ích. Anh hận chị, hận vì sao chị lại bỏ anh đi lúc anh cần chị nhất.

Trời thương nên dần dần anh cũng cử động được, rồi bước những bước tập tễnh đi. Người ta tỉ tê nhau rằng chị xấu xa, chị ích kỉ, chị đã bỏ anh đi. Nghe những lời đó anh không thể không thấy tim mình đau đớn.

Chị xa anh, chuyển đến 1 thành phố khác, tự mình buôn bán vài mớ rau ngoài chợ để kiếm sống qua ngày, anh còn có gia đình anh, bố mẹ, em gái chăm sóc, còn chị, chị chỉ có 1 mình.

Chị thi thoảng lại bắt mấy chuyến xe buýt đường dài về để nhìn anh, nhìn ngắm anh từ xa. Nhìn thấy anh khỏe mạnh, đi lại được, nước mắt chị lại 1 lần nữa trực trào. Có lẽ cuộc đời này đã quá bất công khi dành cho chị quá nhiều đắng cay. Người đời, ai nhìn vào cũng ghét bỏ chị lắm, nhìn chị như một kẻ xấu xa, nhỏ nhen, ích kỉ.

 

con-trai-khoc-26-blogtamsuvn

Anh ôm chặt chị, để chị khỏi rời xa anh nữa. (Ảnh minh họa)

 

Khi anh biết được lý do sự biến mất của chị cũng là lúc anh bình phục và đi đứng bình thường, anh mới trở lại bệnh viện để gặp bác sĩ đã chữa cho mình năm xưa, nếu không có ông ấy, có lẽ anh sẽ mãi nghĩ chị đã bỏ anh đi, nhưng thật ra, chị vẫn luôn bên anh mỗi ngày.

Từ ngày đó, anh tìm chị, tìm khắp nơi, anh đăng báo đài, tên tuổi của chị để tìm. Chị muốn về với anh lắm nhưng sức khỏe yếu ớt lúc này khiến chị không muốn về. Chị sợ rằng về rồi chẳng giúp được anh lại còn tạo thêm gánh nặng. Nhưng rồi anh đã nhìn thấy chị, chị quay mặt đi, va phải một người đàn bà to béo, bà ta chửi ầm lên, chị vội vàng chạy khỏi đó rồi ngã ngào xuống đất. Là anh, anh đã đến đỡ chị dậy, chị sờ lên gương mặt anh, chị vuốt ve gương thân quen ấy mà đã lâu chị chưa được nhìn thấy, chưa được sờ vào, mắt chị kém nên chị chẳng còn nhìn thấy anh rõ nữa, chị lại khóc.

Anh nhìn chị, nước mắt rơi, kẻ đàn ông như anh chỉ rơi nước mắt những ngày nhìn chị chăm sóc mình và hôm nay khi gặp lại người phụ nữ đánh đổi cả cuộc đời, tuổi xuân, thậm chí là mạng sống của mình để cứu sống anh, giữ anh ở lại trên thế gian này. Anh tự nhủ sẽ dành phần đời còn lại chăm sóc, yêu thương và bảo vệ người phụ nữ ấy.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp