Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Vợ bé nhỏ, anh xin lỗi, anh mất em thật rồi

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Nguồn: khotruyenhay.vn

Khung cảnh chia ly thật ảm đạm. Cô trao cho anh đôi găng tay mà cô đã tự đan, đôi găng tay bé xinh do 1 cô nhóc 10 tuổi làm tác giả. Cô siết tay mình thật chặt, thật chặt như muốn lưu giữ cái hơi ấm của anh mà từ bây giờ sẽ không còn nữa. Cô không muốn, thật sự không muốn xa anh chút nào cả.

Anh đưa tay gạt nhẹ nhũng giọt nước mắt lăn trên khuôn mặt bầu bĩnh kia :

-Ngoan nào! Đừng khóc, nhất định anh sẽ về cưới em, anh hứa đấy! Móc nghéo nào!

Cô thôi khóc, ngước mắt lên nhìn anh, đôi mắt long lanh ánh lên sự tin tưởng:

-Anh hứa rồi nhé! Móc nghéo…

Cô và anh xa nhau từ đó…

 

 

Thật khó để có thể chấp nhận 1 sự thật rằng cô đã mất anh, cuộc sống sau này của cô sẽ không còn anh ở bên cạnh nữa. Cô buồn, buồn nhiều lắm nhưng cô sẽ không khóc, anh đã nói là sẽ đến cưới cô mà, cô là vợ bé nhỏ của anh mà. Anh hứa rồi thì nhất định anh sẽ làm được thôi, dù thế nào đi nữa thì cô vẫn sẽ chờ anh, sẽ đợi anh, sẽ chỉ là vợ bé nhỏ của riêng anh mà thôi…
– Anh ak, em nhớ anh lắm…

Anh đi được 2 năm thì cô được ba mẹ đẻ nhận lại. Lúc trước là tại ông bà nội ngăn cản không cho ba mẹ cô kết hôn, trong khi đó, mẹ đã mang cô trong bụng. Gia đình và người thân đều bắt mẹ cô phải bỏ đứa con này nhưng bà kiên quyết giữ lại. Đến lúc sinh cô ra, cứ nghĩ rằng sẽ nuôi con bằng đôi bàn tay của mình nhưng rồi được 1 năm, cảm thấy cuộc sống quá túng thiếu cộng vào đó là cái dư luận chỉ trích này nọ nên mẹ đã không chịu nổi và đành đứt ruột bỏ cô vào côi nhi viện, cô hiểu điều đó và cũng thông cảm.

Quay người nhìn về phía bóng ngôi nhà thân thương đang xa dần, xa dần, nơi đã có bao nhiêu kỷ niệm giữa anh và cô, 1 giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô biết đi như thế này thì sẽ không còn được gặp lại anh nữa, lỡ như, anh mà đến tìm, không có cô chắc anh sẽ buồn lắm, nhưng cô vẫn trông mong, hy vọng, vẫn tin tưởng rằng 1 ngay nào đó, không xa, cô sẽ là vợ bé nhỏ của anh:

-Anh ak, em biết dù cho em có ở nơi nào trên Trái Đất này, anh vẫn sẽ tìm được em đúng không? Anh đã hứa rồi, nhất định anh sẽ làm được thôi!Em sẽ chờ anh, nhất định đấy!

******
Hôm nay là lễ tốt nghiệp đại học, anh nhận từ tay thầy hiệu trưởng tấm bằng đỏ trường đại học cảnh sát, anh vui lắm, thật sự rất vui. Cầm cái bằng Đại học trong tay, anh sung sướng đánh tay lái về nơi đó, nơi người con gái anh hằng mong nhơ đang đợi anh.
Anh lôi trong túi đôi găng tay mà cô đã tặng, bất giác mỉm cười.Đã 8 năm rồi, không biết bây giờ cô thế nào nhỉ? anh cứ suy nghĩ, rồi lại tưởng tượng, đôi lúc lại cười tủm tỉm, chắc chắn rằng ai nhìn anh lúc này cũng phải thốt lên rằng “tội nghiệp, còn trẻ thế đã bị điên, haiz”. Thế mà, anh chẳng hề bận tâm, vẫn chìm trong những ảo tưởng của mình…

“Cô bé đó được ba mẹ nhận lại từ sau khi cháu đi 2 năm. Thấy tội bé lắm, ngày nào cũng ra trước cổng đợi cháu về, sao cháu không về thăm nó?”
“Cô cũng không rõ lắm, nhưng hình như gia đình bé rất giàu, họ yêu cầu không tiết lộ địa chỉ nên cô cũng không biết. Xin lỗi cháu!’

Vậy đấy, bao năm nay anh cố gắng để làm gì khi mà bây giờ động lực duy nhất để anh cố gắng đã không còn nữa. Cô đi rồi, đi thật rồi, anh biết tìm cô ở đâu bây giờ? 8 năm qua, từng giây từng phút, không 1 lúc nào là anh không nhớ đến cô. Cứ mỗi đêm anh đều nằm nghĩ đến cái lúc anh rước tay cô đi đến bục linh mục, đến cái gia đình hạnh phúc do anh tạo ra , có anh, có cô và những đứa con xinh xắn…Bây giờ thì hết rồi, hết thật rồi… Anh tự trách mình sao không đến đón cô sớm hơn, như vậy thì anh đã không lạc mất cô như bây giờ, như vậy thì cô cũng đã không phải trông ngóng anh từng ngày, và anh cũng không phải đau như thế này…

– Vợ bé nhỏ ak, em đang ở đâu vậy? Anh nhớ em lắm. Dù thế nào đi nữa, anh sẽ tìm được em, nhất định là như vậy! Dù phải tốn hết cuộc đời này thì anh vẫn sẽ tìm em, em nhất định phải chờ anh đấy!…

Trên chuyến xe buýt chật kín người, ai cũng mang một tâm trạng là mau chóng được về nhà, riêng 2 con người ở cuối góc xe, họ như đang thả mình vào những suy nghĩ…Trời mưa rồi. Mưa xuân, rất nhẹ nhưng lại mang cái lạnh cóng người dưới cái tiết trời Hà Nội. Hai con người ngồi cạnh nhau, mỗi người 1 suy nghĩ…

Anh bây giờ đã là 1 chiến sỹ cảnh sát chính chắn, đẹp trai và giỏi giang. Cô-là cô sinh viên năm 2 đáng yêu, dễ mến và tài năng. Họ ngồi cạnh nhau nhưng lại chỉ như 2 người xa lạ, anh không nhận ra cô bởi lẽ cô đâu còn là cô nhóc 10 tuổi của anh nữa, cô cũng vậy, cũng không nhận ra anh vì anh giờ đây cũng không phải là cậu con trai có gương mặt baby như ngày xưa nữa..

Xe buýt dừng, mọi người chen chúc nhau bước xuống, anh chậm rãi nhấc từng bước chân. Trời mưa càng ngày càng to, anh và cô đều không mang ô, chỉ có thể ngồi đợi ở trạm xe buýt này thôi.

Cô lôi trong túi ra chiếc điện thoại màu trắng, gọi ngay cho chú tài xế, rồi cũng như anh, ngồi đợi…

Một lúc sau 1 chiếc xe sang trọng dừng trước trạm buýt, cô bước lên, có ý cho anh đi nhờ nhưng lại thôi khi thấy anh như đang chìm vào 1 thế giới khác…

Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, cô đi rồi, anh vẫn ngồi đó với cái mớ hỗn dộn của cảm xúc…Quá khứ xa xăm lại tràn về . Anh nhớ, những lúc trời mưa như thế này, anh với cô lại chơi trò rượt đuổi, rồi đường trơn làm cô bị té ngã, cô cứ khóc mặc cho anh dỗ dành như thế nào, nhưng miệng lại cười toe toét khi được cõng trên lưng anh…Ngày anh xa cô, trời cũng mưa như thế, cả 2 ôm nhau thật chặt, anh siết nhẹ vòng tay, cố lưu giữ hơi ấm của cô. Lúc đôi bàn tay vừa dứt ra khỏi cái ôm ấy, cô đã nhón chân, hôn cái chụt lên môi anh và nói:

– Em sẽ chờ anh, anh nhất định phải về đấy, phải về đón em đấy!

Đôi môi bất giác lại mỉm cười khi nghĩ đến cô. Phải rồi, vợ bé nhỏ của anh đang đợi anh đến đón về. Chờ anh nhé, sẽ mau thôi, anh sẽ tìm ra em, nhất định như thế, nhất định anh sẽ làm được!…
*****
Cuộc sống là những dấu chấm hỏi rất lớn, có nhiều điều xảy ra với bản thân ta mà chẳng bao giờ ta có thể đoán trước được. Cuộc sống của anh cũng vậy. Anh-vẫn đang hài lòng với thực tại là 1 chàng cảnh sát nhân dân, vậy mà…

Cuộc sống của anh hoàn toàn bị đảo lộn khi thân phận của anh được sáng tỏ. Sự thật anh là con trai của một tập đoàn rất lớn và có thế lực mạnh trong tất cả các lĩnh vực. Bố mẹ anh trước kia vì sự an toàn của anh mà đã để anh vào côi nhi viện nuôi dưỡng. Lúc trước vì công ty có vấn đề, gặp rất nhiều khó khăn và đứng trước nguy cơ bị phá sản, kẻ thù thì đuổi giết tận cùng, bố ôm anh chạy trốn và cuối cùng vì sự an nguy của anh, bố mẹ anh đã quyết định đưa anh vào côi nhi viện, sau 1 thời gian ổn định, tìm đến nơi đó thì được biết anh đã được nhận nuôi nhưng lại không biết cụ thể địa chỉ nên họ đã không tìm được anh sớm hơn…

Mọi chuyện ập đến cứ như 1 giấc mơ, anh nhất thời không chấp nhận được nên xin họ cho anh thời gian suy nghĩ.

Anh đi lang thang và nghĩ về cuộc đời mình, nghĩ đến cô- người con gái anh yêu thương. Đúng là cứ như 1 giấc mơ, làm sao mà 1 đứa trẻ trong trại mồ côi mà lại có thân phận phức tạp đến thế? tại sao anh lại để lạc mất cô? Bây giờ anh nên làm gì?…

Đang gục đầu suy nghĩ thì bất chợt anh nghe có tiếng bước chân, bản năng của 1 người cảnh sát làm anh nhạy cảm và biết có người đang đi về phía mình. Ngẩng đầu lên anh thấy 1 toán người đang hùng hổ đi về phía anh, trên tay họ còn cầm cả vũ khí. Linh cảm không lành , anh bắt đầu chạy hết sức có thể , đến 1 con hẻm, anh chạy đến ngõ cụt, lúc này thì chúng đuổi kịp. Và, 1 cuộc hỗn chiến đã xảy ra, tuy rằng anh là cảnh sát, rất giỏi võ nghệ nhưng bọn chúng đông quá, anh không tài nào ứng phó nổi…

Một cú gậy phang thẳng vào lưng khiến anh kiệt sức, anh gục xuống và bắt đầu cơn mưa đòn. Chúng đánh anh, dữ dội, anh mệt mỏi rồi, anh buông lơi, mặc sức cho chúng muốn làm gì thì làm…

Một chiếc gậy gỗ lớn được 1 tên béo bự hạ màn xuống đầu anh. Máu. Dòng máu đỏ lăn dài trên các ngõ nghách khuôn mặt anh. Anh cười chua chát, thế là hết, anh sẽ chẳng bao giờ gặp lại vợ bé nhỏ của anh nữa, sẽ chẳng bao giờ được nhìn thấy nụ cười trên gương mặt của em nữa, sẽ chẳng còn cái viễn tưởng được cầm tay em bước lên bục linh mục nữa và cũng sẽ, không còn 1 gia đình hạnh phúc bên em với những đứa con xinh xắn nữa, hết rồi, hết thật rồi.

– Vợ bé nhỏ, anh xin lỗi!…

Đôi môi run run, anh mấp máy gọi tên cô trong vô vọng rồi lịm dần…
……………………………………………………….

Một ông chài vớt anh lên và đưa đến bệnh viện cấp cứu. Bọn côn đồ sau khi tưởng anh đã chết nên ném anh xuống sông để phi tang bằng chứng, bố mẹ anh khi nghe được tin từ cảnh sát lập tức cấp tốc đến bệnh viện nơi anh đang nằm. Cả bố mẹ ruột lẫn bố mẹ nuôi, họ vô cùng lo lắng, cả 2 người mẹ gục đầu vào tấm lưng của chồng mà khóc, đau đớn…

Anh tỉnh lại sau khi hôn mê 5 ngày liền. Nhờ sự cứu chữa của các bác sỹ chuyên nghành, anh đã được cứu sống. Mọi thứ trong anh vẫn ổn, sẽ trở lại bình thường và hồi phục sau 2 tuần nữa. Thế nhưng, đầu anh đau như búa bổ và cứ cảm thấy thiêu thiếu cái gì đó. Phải rồi, anh đã đánh mất ký ức về cô- quá khứ hạnh phúc của anh…
*****

Nếu quá khứ làm ta đau đớn, thì cứ để nó ngủ quên đi…

 

 

Một năm sau…

Anh bây giờ là cậu ấm của 1 tập đoàn lớn mạnh và cũng là người thừa kế số gia sản kếch xù đó.
Anh bây giờ là 1 Idol của giới trẻ, giỏi giang, tài năng, đẹp trai, dịu dàng và rất cuốn hút, là người mà tất cả mọi đứa con gái đều hướng đến nhưng tiếc rằng anh lại chẳng để ý 1 ai cả…

Bố mẹ anh luôn muốn anh kết hôn sớm để họ sớm có cháu bồng nhưng lúc nào anh cũng trì trệ và giao phó việc lấy vợ cho họ. Cuối cùng, không thể chịu đựng được tính khí lạ lung của đứa con trai nên bố mẹ anh đã quyết định chọn con gái của 1 chủ doanh nghiệp lớn đang hợp tác với tập đoàn nhà anh, và cũng trùng hợp thật, đó lại là cô- người con gái anh đã vứt bỏ trong quá khứ…

Cô kiên quyết không đồng ý với cuộc hôn nhân thương mại này, cô đã hứa với anh là sẽ chờ , sẽ đợi anh đến đón cô và lấy cô làm vợ, cô sẽ không bao giờ đồng ý với bố mẹ, dù có phải chết thì cô cũng sẽ không bao giờ lấy ai khác ngoài anh…

Thế nhưng, cuộc đời thật trớ trêu, trời không theo ý người, đâu phải cái gì cứ muốn là được, đâu phải cứ cố gắng nỗ lực thì sẽ đạt tới thành công. Trong cái xã hội cạnh tranh gay gắt này, chuyện cá lớn nuốt cá bé là điều đương nhiên. Công ty mà bố mẹ cô đã gắng sức xây dựng nay lại đứng trước ngưỡng cửa bị phá sản vì không đủ vốn để thực hiện các dự án. Bố mẹ cô đã bất lực rồi, bây giờ chỉ còn trông chờ vào quyết định của cô, thành hay bại đều phụ thuộc vào cô. Đứng trước cái áp lực quá lớn này, cô chẳng thể giữ lời hứa với anh được nữa, sẽ chẳng thể trở thành vợ bé nhỏ của anh nữa.
Cô khóc, khóc rất nhiều, từng giọt nước mắt nóng hổi lăn trên đôi gò má nhỏ xinh. Ngồi trong góc khuất của căn phòng, cô gục đầu vào đầu gối mà khóc, đã 9 năm trôi qua, có rất nhiều thay đổi trong cô, nhưng, chưa bao giờ tình cảm cô dành cho anh mờ nhạt đi theo năm tháng, từng giây từng phút cô đều nghĩ đến anh, cậu con trai ấm áp với nụ cười toả nắng làm tan chảy trái tim cô. Ký ức xa xăm lại ùa về, mỗi lúc lại như in đậm vào sâu thẳm trong trái tim, sẽ chẳng thể nào quên được. Ngày xa anh, cô đã tự nhủ từ bây giờ cô sẽ chỉ và duy nhất yêu 1 mình anh, sẽ chỉ và duy nhất là vợ bé nhỏ của anh, sẽ không bao giờ thất hứa. Vậy mà, bây giờ, cô lại phản bội anh để đi lấy 1 tên con trai mà cô chưa bao giờ gặp mặt . Vậy đấy , cuộc đời đúng là trớ trêu. Trong suy nghĩ của mình, cô chưa bao giờ hình dung 1 ngày nào đó cô sẽ lấy ai khác ngoài anh, thế mà giờ… Cô thầm trách anh tại sao lại để cô chờ lâu như thế, 9 năm còn chưa đủ để thử lòng chung thuỷ của cô hay sao?
– Anh ak, sao anh lâu thế? Em nhớ anh lắm! Có lẽ từ bây giờ em sẽ chẳng thể trở thành vợ bé nhỏ của anh nữa rồi, em xin lỗi!
Cô thều thào 2 chữ xin lỗi trong cơn nấc, 1 cảm giác đau buốt con tim, người con trai cô chờ 9 năm qua sẽ đau khổ biết bao khi biết người con gái anh ta tìm kiếm bấy lâu lại đi phản bội anh ta lấy 1 tên con trai khác để đổi lấy sang giàu. Cô mỉm cười chua chát, tự cười nhạo bản thân mình đúng là hèn kém, thôi thì, hạt nước trong gáo cũng đã được hắt ra rồi, lễ cưới đã đươc cử định vào ngày mai. Sao họ gấp vậy chứ? Phải rồi, con người cũng chỉ vì tiền mà thôi, chính cô cũng thế còn gì? Cô có tư cách gì mà chê trách người khác?

Cay đắng…

Cô mệt nhoài trở mình tỉnh dậy khi nghe tiếng ồn ào, náo nhiệt bên ngoài, mọi thứ cứ ngỡ như 1 giấc mơ, vài phút nữa thôi cô sẽ trở thành vợ của người ta rồi cơ đấy! Mỉm cười, nếu số phận đã định là cô không được làm vợ anh thì cứ mặc cho nó muốn ra sao thì ra, cũng chỉ là 1 lễ cưới thôi mà, có gì to tát đâu ? Nghĩ rồi cô chán nản đi tới bàn trang điểm, quyết định mình phải thật xinh, xem như hôm nay là đám cưới của cô với anh, xem như hôm nay cô là cô dâu xinh đẹp của anh…

Về phía anh, anh cũng chẳng bận tâm đến cuộc hôn nhân này, mặc kệ, cưới về rồi cũng chỉ như người xa lạ thôi, anh đâu quen cô ta?Cô ta cũng chỉ như những đứa con gái khác thôi, cũng chỉ muốn nguồn tài chính của nhà anh thôi mà. Thôi thì, cứ làm hài lòng bậc phụ mẫu là được rồi…

Anh dắt tay cô bước lên bục linh mục, cũng chỉ chờ cha sứ hỏi rồi đáp lại “tôi đồng ý” cho có lệ rồi đi hưởng tuần trăng mật rồi sau đó, thân ai người nấy quản, chả liên quan…
******

Cuộc đời trớ trêu, biết bao nhiêu cạm bẫy
Anh lạc em, giữa dòng người xô đẩy…
Tìm đâu ra cảm giác ngày xưa ấy?
Mất em rồi, anh biết làm sao đây?

Trò đùa số phận, em tìm thấy anh rồi!
Nhưng anh ak, anh lại quên mất em
Em biết làm sao đối mặt với thực tại
Người anh yêu giờ chẳng phải là em?…

Với đại đa số người, hôn nhân có nghĩa là 2 người yêu nhau rồi mới tới hôn nhân. Thế nhưng, 1 số ít lại chẳng bận tâm đến điều đó, hôn nhân mà nói đói với họ chỉ là sự ghán ghép giữa 2 con người mà thôi, chả có ý nghĩa gì cả.
Anh và cô cũng vậy, từ ngày lấy cô về đến giờ, anh chẳng hề động đến cô, cũng chẳng hề mở lời nói vứi cô 1 câu nào, cứ xem cô như không khí, đôi lúc chạm mặt thì cũng chỉ thoáng qua rồi cũng giường ai người nấy ngủ. Cô cũng thế, chỉ xem anh là không khí, anh muốn làm gì thì làm, chả liên quan. Trong đầu cô vẫn chỉ có bóng dáng của 1 người con trai trong quá khứ mà thôi.

Một tháng sau, anh dẫn về 1 cô gái, cô ấy rất xinh và có gương mặt nhìn rất có thiện cảm, lúc này anh mới chịu mở lời và giới thiệu rằng đó là bạn gái anh. Cô cũng chỉ ậm ừ cho qua và mỉm cười với cô gái đó rồi lại bước lên phòng. Anh thở dài 1 tiếng, cảm thấy cũng tội nghiệp cho cô vì phải chịu đựng sự vo vị trong cuộc hôn nhân này. Nhưng những suy nghĩ đó chỉ là thoáng qua thôi, anh nhanh chóng gạt bỏ nó ra khỏi đầu và mỉm cười đầy dịu dàng nhìn người con gái anh yêu hiện tại.

Chịu đựng thêm 1 tuần, hôm nay cô quyêt định sẽ ra ở riêng, dù sao thì, cô với anh kết hôn cũng chỉ là để giữ được tâm huyết của bố mẹ cô mà thôi. Bây giờ anh ta đã có người yêu thì cô cũng nên ra đi , không nên làm vật trở ngại trong tình yêu của họ.

Trong lúc đang thu dọn quần áo thì đột nhiên trong tủ quần áo rơi ra một đôi găng tay- chính là đôi găng tay mà cô đã tự tay mình đan tặng anh, chẳng thể lầm đâu được bởi vì trên đôi găng tay còn có cả tên của cô và anh mà…Như vậy có nghĩa là, anh chính là người con trai mà từng giây từng phút đều ở trong tim cô sao?

Nhưng mà, bây giờ, anh đã có người con gái khác, phải, anh đã yêu người con gái đó, không phải là cô. Cảm giác đau buốt chảy tràn trong tim, sự thật thì anh đã phản bội cô sao? sự thật thì bao năm qua cô cố gắng chờ đợi, giữ gìn để được làm vợ của anh trở thành vô nghĩa sao? Anh quên cô, thật sự đã quên cô bé năm nào cùng anh tắm dưới trời mưa, cùng anh đùa vui, cùng anh chơi trốn tìm,… Anh quên hết rồi sao?

Con tim quặn thắt, cô đau đớn đưa tay bóp chặt tim mình. Đau, đau quá. Làm sao anh có thể như vậy? Làm sao có thể quên cô? Làm sao có thể yêu người khác? Làm sao lại không tìm cô?…Cô không khóc. Thật sự, khi con người ta, thật sự đã quá đau trước 1 sự thật thì họ sẽ chẳng thể khóc nổi. Cô mỉm cười, 1 nụ cười lạnh ngăt.

Đúng rội, tận cùng của nỗi đau không phải là nước mắt mà là 1 nụ cười lạnh ngắt chảy ngược vào tim. ngay bậy giờ, cả thế Giới như sụp xuống trước mặt cô, chẳng còn gì nữa, phải rồi, cô còn gì nữa đâu? Cái niềm tin, cái hy vọng 1 ngày nào đó người con trai kia sẽ trở về đâu còn nữa? Người ta đang sống hạnh phúc trong 1 tình yêu mới, đâu còn nhớ đến cô nữa mà cô cứ khờ khạo, cứ ngốc nghách tin tưởng cơ chứ? Giờ thì cô đã hiểu cảm giác khi niềm tin sụp đổ nó như thế nào rồi. Con người, đúng là đáng sợ. Làm sao mà 1 lời hứa lại dễ dàng quên như thế? Chả lẽ, chỉ là 1 quá khứ nghèo khổ túng thiếu mà họ quên đi, sợ làm bẩn những suy nghĩ trong đầu họ sao? Đúng là nực cười thật đấy, cô bất giác cười ngây dại như 1 con điên rồi ngất lịm.

*****

Tỉnh dậy cô thấy mình đang nằm trong căn phòng quen thuộc. Bây giờ cô cũng chẳng còn sức đâu để mà nhớ chuyện gì đã xảy ra hôm qua nữa. Cô đã quá đau rồi.

Anh bước vào, trên tay cầm tô cháo mà cô bạn gái nấu. Khi thấy cô nằm sõng xoài dưới sàn nhà, anh đã rất hoảng hốt vội bế cô đi tìm bác sĩ, cũng may chẳng bị gì, chỉ là bị sock nặng mà thôi nhưng anh cũng chẳng bận tâm vì sao cô lại như vậy, chả liên quan đến anh.

Anh bước đến bên giường, Cô nhìn trư trư vào khuôn mặt anh. bất giác, cô lại muốn nói rõ mọi chuyện, muốn hói anh tại sao lại quên cô? sao ljoong đi tìm cô? Sao lại yêu người con gái khác,? Cô lấy đôi găng tay mà hôm qua cô vẫn còn giữa, hỏi anh:

– Đôi găng tay này anh lấy ở đâu ra??

anh khó hiểu nhìn cô, thật sự anh cũng không biết nó từ đâu ra, anh tháy nó dễ thương nên cứ để trong tuý như vật bất li thân mà thôi, nó thật sự cũng chẳng có ý nghĩa gì với anh cả

– Tôi không biết, chỉ thấy nó đáng yêu nên tôi giữ bên mình thôi. Mà sao cô lại hỏi về nó?

Cô không trả lời, vẫm nhìn trư trư vào khuôn mặt kia, vào đôi mắt sâu thăm thẳm kia:

-Vậy anh có nhớ 1 cô bé 10 tuổi đã đưa cho anh đôi găng tay này không? Anh có từng nhớ anh đã gọi cô bé đó bằng vợ bé nhỏ và hứa sẽ lấy cô bé đó chưa?

Anh lắc đầu, chả hiểu cô đang nói về cái gì:

 


– Không, xưa nay tôi chưa từng yêu ai và cũng chưa từng hứa với ai sẽ lấy người đó làm vợ cả. Người con gái toi yêu chỉ có 1 đó là ccoo gái mà tôi đã giới thiệu với cô. Tim tôi chỉ có khoảng trống cho cô ấy, không 1 ai khác. Còn chuyện đôi găng tay, xin lỗi, nhưng chuyện đó hình như chẳng hề liên quan đến cô…

một câu nói phũ phàng cũng đủ để giải thích cho tất cả. Đúng là cô đã quá ngu ngốc khi đi tin vào lời hứa của 1 đứa con nít mà đến bây giờ họ còn chẳng nhớ nổi họ đã từng quen cô cơ đấy! Đúng là trò đời, lắm bi kịch, chính cô cũng là 1 bi kịch…
Cô nhắm mắt, không hỏi thêm gì nữa, từ bây giờ cô sẽ quên anh, dù rằng cô biết sẽ rất khó. Thời gian sẽ xoá mờ đi thôi. Không sao, cô sẽ cố…

Ngày hôm sau, cô đặt tờ giấy ly hôn trên bàn và bỏ đi, cũng phải thôi, trong ấn tượng của người ta không hề có mình, mình ở lại chỉ khiến người ta thêm chướng mắt. Quay đầu lại nhìn ngôi nhà kia lần cuối, cô bước đi…

*****
Một năm sau…

Anh bây giờ đã lên tiếp quản tập đoàn của bố, đã là 1 người đàn ông chân chính, hôm nay là ngày đầu tiên trong tuần trăng mật của anh. Anh- bây giờ thật sự rất hạnh phúc, cảm tưởng chẳng ai có thể hạnh phúc bằng anh.

cô hiện tại đang là giáo viên của 1 trường mầm non ở Mỹ. Sau khi ra đi, cô quyết định từ bỏ quá khứ đau khổ đó để làm lại cuộc sống mới, nhưng đến tận bây giờ, cô vẫn chẳng thể nào quên được anh…

Một chiếc Mô tô phân phối lớn, với tốc độ như tên lửa đang chạy về hướng anh, nhằm thẳng anh mà đâm vào. Anh đờ người, chẳng thể làm gì được, cứ ngỡ cuộc đời mình sẽ kết thúc tại đây…
Rầm…

píp píp píp…

Những âm thanh hỗn loạn…

Người con gái đó, trong lúc anh cận kề cái chết, đã lao đến, chẳng chút bận tâm đẩy anh về phía lè đường…

Cô gái nằm trên mặt đường. Cô gái đó, gương mặt đó, sao bây giờ lại than thuộc với anh đến thế. Phải rồi, Vợ bé nhỏ của anh, chính là em rồi.

Anh như tỉnh mộng sau 1 cơn ngủ say, lao người vè phía cô, anh ôm cô vào lòng:

-Vợ bé nhỏ, tỉnh dậy đi, em không được ngủ, không được ngủ nghe rõ không? Anh xin lỗi, xin lỗi em, anh đã quên mất em, anh xin lỗi. Nhưng xin em, đừng xa anh, anh hứa sẽ lấy em làm vợ ngay khi em tỉnh lại. Xin em mà, đừng bỏ anh, anh xin em.

Cố dùng hết sức lực, cô đưa bàn tay đẫm máu vuốt ve gương mặt đang giàn dụa nước mắt của anh, thều thào:
– Cuối cùng thì anh cũng đã nhận ra em rồi, cuối cùng thì anh cũng nhớ ra em rồi. Em vui lắm…

– Đừng nói nữa, xin em đừng nói nữa, em phải cố lên, phải cố lên, em nhất định sẽ sống, anh nhất định sẽ cứu em. Sao em ngốc thế? Sao lại lao đầu vào cứu anh? Thà rằng người chịu như thế này là anh. Anh xin em, em đừng ngủ, hãy nhìn anh đi, đừng ngủ…

Cô nhìn anh, mỉm cười, đôi tay dần dần thả lõng, rồi buông lơi…Phải rồi, linh hồn cô đã bay lên thiên đường. Cô sẽ mãi dõi theo anh, sẽ mãi yêu anh và sẽ mãi là vợ bé nhỏ của anh…

Hạnh phúc xa rồi, đâu thể với tới là được…

Anh hét lên, đau đớn, con tim quặn xé. Vợ bé nhỏ của anh. Anh mất em thật rồi!…

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp