Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Khóc nghẹn vì 1 lần về nhà ăn trưa với người vợ đang ở cữ

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Nguồn: khotruyenhay.vn

Tôi có 1 tình yêu đẹp với Hoa, cô bạn học cùng lớp đại học ngày ấy. Hoa hiền lành, xinh xắn, mỗi tội em hơi nhỏ người một chút. Cũng tại tôi cũng khá cao, chiều cao hơn mét tám thì Hoa chỉ dừng lại ở con số khiêm tốn là mét rưỡi. Dù vậy, nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy em không cân xưng với mình, một cô gái tốt như em, tôi không thể nào để rơi vào tay người đàn ông khác được.

Vấn đề lớn nhất gặp phải lại từ mẹ tôi, mẹ tôi khá lớn tuổi rồi, bố mất sớm mẹ 1 mình ở vậy nuôi tôi nên người, tôi không thể không thương mẹ, không thể trách mẹ khi mẹ chê Hoa rằng cô ấy quá nhỏ, sợ sinh đẻ khó. Nhưng với tình yêu mãnh liệt của mình, bằng sự kiên trì thì hơn 3 năm từ ngày ra mắt mẹ tôi cũng đồng ý cho tôi cưới Hoa về làm vợ. Vậy là tổng thể chúng tôi đã có 5 năm yêu nhau với biết bao gắn bó, thăng trầm, rạn nứt rồi lại hàn gắn thì cũng có được 1 cái kết như ý.

Ngày cưới, nhìn em bé nhỏ trong chiếc váy trắng tinh khôi khiến tôi càng yêu em hơn. Đêm tân hôn em trao cho tôi sự vẹn nguyên của mình, cuộc đời tôi thật sự may mắn khi cưới được 1 cô gái như em về làm vợ. Mấy ngày mới cưới, thi thoảng em lại khóc, rồi xị mặt ra, tôi hỏi thì em nói vì em nhớ nhà, nhớ bố mẹ. Lúc ấy, tôi vẫn vô tư nghĩ rằng điều đó là sự thật, tôi thường ôm em vào lòng, đặt một nụ hôn lên trán rồi mắng yêu rằng lấy chồng rồi mà vẫn trẻ con như thế.

Cưới nhau được nửa năm thì em mang bầu, cũng vì sợ em đi làm mệt nên tôi khuyên em nên ở nhà dưỡng thai, em nghe vậy cũng gật đầu đồng ý. Nói thật là lấy vợ về thì vợ tôi ở với mẹ là chính chứ có mấy khi tôi ở nhà đâu, tính chất công việc 1 phần, thứ hai là làm việc cả ngày mới về, sáng gặp vợ, tối gặp 1 chút rồi đi ngủ chứ không có nhiều thời gian dành cho vợ.

 

Ngày cưới, nhìn em bé nhỏ trong chiếc váy trắng tinh khôi khiến tôi càng yêu em hơn.(Ảnh minh họa)

 

Có những hôm tôi nghe được tiếng mẹ trách vợ, chỉ vì làm bể 1 cái bát, vợ không muốn tôi bênh để êm nhà êm cửa, nên kéo tôi lại khi tôi định nói với mẹ vài câu. Vợ luôn nhịn mẹ hết sức có thể. Tôi biết nhiều khi vợ buồn tủi lắm, vì sống với mẹ chồng khó tính chắc không được thoải mái chút nào.

Đợt đó, vợ sắp sinh nhưng lại đúng lúc tôi vừa nhận thêm 1 dự án chuẩn bị cho đợt thăng chức, tôi dốc hết mình để hoàn thành tốt công việc được giao những mong sau đợt này sẽ có 1 cơ hội thăng tiến mới tỏng công việc. Nhưng nghĩ cũng thiệt thòi cho vợ ở nhà, còn 2 tháng nữa là đã sinh rồi mà chồng lại bận việc không chăm sóc được. Vì thương vợ nên ngoài đưa cho vợ thêm tiền tiêu vặt tôi còn cho mẹ một khoản kha khá nhờ mẹ nếu vợ muốn ăn gì thì đi mua giúp vì vợ bụng bầu to đi lại khó khăn. Mẹ quay ra hằm mặt lại nói: “Từ ngày có nó, anh có còn biết gì thiết tha gì cái bà già này đâu. Suốt ngày chỉ mẹ lo cho vợ con, chăm vợ con…”. Tôi còn chưa kịp nói gì mẹ đã bỏ về phòng.

Tôi cũng biết bà ghen tỵ với vợ khi tôi thể hiện tình yêu thương vợ như thế. Nhưng mẹ thì tôi vẫn thương, vợ tôi cũng phải thương, vì đó là người phụ nữ sẽ sống với tôi cả cuộc đời cơ mà. Nghĩ thế nhưng tôi cũng thôi không lăn tăn gì nữa mà tập trung vào công việc. Đang lúc gấp rút hoàn thành công việc thì vợ tôi sinh, tôi chạy một mạch đến bệnh viện vì cũng gần cơ quan tôi làm mà quên luôn cả việc đi xe. Vợ sinh hạ cho tôi một cậu con trai đáng yêu lắm. Nhìn vợ mệt và xanh, cũng gầy nữa tôi thương lắm nên càng phải quyết tâm kiếm thật nhiều tiền cho vợ.

 

Tôi ôm lấy vợ vì cảm thấy có lỗi với cô ấy quá. (Ảnh minh họa)

 

Hôm đó, lúc vợ tôi đang ở cữ, chả hiểu càng ở cữ vợ chỉ trắng xanh nhợt nhạt, chứ chẳng béo hồng như những bà khác. Tôi bận việc, gấp rút hoàn thành nên thời gian dành cho vợ không có. Hôm đó, được hơn 20 ngày vợ sinh con, công việc của tôi đã hoàn thành. Mọi người rủ nhau làm 1 bữa liên hoan, nhưng tôi từ chối, tôi về nhà khi quá giờ ăn trưa, mua thêm 1 ít đồ ăn sẵn và hi vọng vợ cùng mẹ chưa ăn để được ăn cùng cả nhà. Cũng mấy tháng rồi tôi không có với gia đình 1 bữa cơm tử tế.

Đứng trước phòng vợ, tôi rơi nước mắt khi mẹ đưa cho vợ 1 bát cơm rồi nói: “Ăn đi rồi còn đi mà giặt quần áo, đống bát từ sáng vẫn chưa rửa đâu. Người gì lười chảy thây ra như thế, con gái con lứa…”. Tôi đi vào, cầm lấy bát cơm, 1 bát cơm, vài hạt lạc cùng vài cọng rau muống. Đây thật sự là bữa cơm của 1 người phụ nữ đang ở cữ, vừa sinh con xong sao? Tôi bật khóc hỏi mẹ:

- Mẹ, sao mẹ đối xử với cô ấy như vậy? Mẹ làm con thất vọng quá.

- Thì trước mẹ đẻ mày cũng chỉ ăn như thế vẫn sống chứ có sao đâu.

- Nhưng giờ có phải nhà mình nghèo đâu? Có phải con không kiếm ra tiền đâu, mẹ thật sự khiến con thất vọng quá.

Tôi nắm tay vợ đang bế con ra khỏi nhà, tìm thuê 1 căn nhà trọ rồi 2 vợ chồng ở. Tôi không ngờ mẹ mình lại có thể tàn nhẫn đến thế. Vợ nhìn tôi cứ khóc nữ nở, là do tôi, tôi đã quá vô tâm. Chữ tình và chữ hiếu tôi không thể coi nhẹ bên nào. Nhưng thật sự chữ hiếu này tôi không đội nổi, tôi thương vợ tôi quá, không biết phải làm sao để bù đắp cho những tổn thương mà cô ấy phải chịu ra sao nữa.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp