Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Đàn bà không cần đàn ông không biết chia sẻ cùng vợ

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Nguồn: khotruyenhay.vn

Đó là câu nói đã khiến người đàn ông này biết rằng đã mất vợ mãi mãi.

 

Có những điều chỉ khi đã mất đi người ta mới cảm thấy trân trọng và thấu hiểu về nó. Câu chuyện dưới đây của một tác giả khuyết danh đang được share, like rất nóng trên mạng xã hội.

 

Không phải chỉ là câu chuyện của thời hiện đại với smartphone hay mạng xã hội đang giết dần cuộc sống vợ chồng mà là những thông điệp mà bất kỳ phụ nữ nào đã bước vào hôn nhân đều thấm thía: "Cuối cùng khi em im lặng - là em đã chấp nhận được việc em vẫn có thể làm tất cả khi không có anh - anh bỗng trở thành một người hoàn toàn thừa trong cuộc sống của em. Em đã quyết định ly hôn, vì thứ một người đàn bà cần là một người chồng có thể sẻ chia gánh nặng cùng mình chứ không phải một người đàn ông ngắm nhìn mình khổ và cho rằng mọi thứ vẫn ổn". Hoặc điều chiêm nghiệm mà chính anh chồng đã rút ra:"Đúng là đã có khi tôi nghĩ cưới nhau rồi thì sợ gì mất - nhưng không! Phụ nữ vẫn có cơ hội chọn lại một người như cô ấy muốn nếu chẳng may chọn sai chồng. Và một thằng đàn ông thật hèn nhát khi bị vợ bỏ chỉ vì không thể quan tâm cô ấy...".

 

Ảnh minh họa

 

Dưới đây là bài viết chúng tôi đang muốn nói tới:

 

"Hôm nay trời nắng to, tôi vật lộn với mớ hàng hóa vừa về. Cửa hàng quần áo tôi không được đông khách cho lắm, nhưng hàng lấy buôn thì phải nhập đủ. mỗi lần nhập về cũng cả trăm mẫu. Nhân viên thì vừa mới xin nghỉ về quê, một mình cứ bận rộn gỡ hàng rồi treo cứ tất bật. Thoắt cái đã chiều tối, tôi mở ngăn tủ ra lấy thêm móc, chợt nhận ra cô vợ mới đang loay hoay lướt new feed trên facebook. Bận tối mắt tối mũi, tôi quên mất là vợ mình vẫn ở đó. Tôi tới bên hỏi cô ấy: " Em đang làm gì thế? nãy giờ sao không ra giúp anh?". Cô ta vẫn mải mê lướt và lướt ... Không trả lời, tôi tiếp tục hỏi: " Này! Em có nghe thấy anh nói không?". "Có mà - em đang bận cái này một tí!". Tôi bực mình giật chiếc điện thoại trên tay cô ấy, thấy màn hình vẫn ở facebook - Chẳng biết làm gì hơn ... Thất vọng chẳng nói lên lời, tôi trả lại điện thoại và bước ra cửa, châm một điếu thuốc.

 

Nhớ lại thuở còn hơn hai mươi, mới chập chững vào cái nghề kinh doanh này. Vợ cũ tôi là người luôn đi mọi nơi để kiếm mối buôn, cứ hàng về là cô lại hàng hàng hóa hóa, chả lần nào thấy ngẩng mặt lên nhìn ai chung quanh. Có lần có người tới chơi, đợi cả giờ cô mới biết. Còn lúc đó, tôi lại là gã đàn ông chỉ biết cắm đầu vào điện thoại - lúc thì chơi game - lúc thì đọc báo. Nói chung nhiều khi tôi cảm giác mọi việc rất đơn giản. Vợ cũ tôi lúc nào cũng càu nhàu vì nó - rồi cứ làm hoài để rồi ngày ngày kêu mệt mỏi - trách móc tôi. Nào là: "Thứ đàn ông gì mà lười - không biết đỡ đần gì vợ - nhìn thấy vợ làm mà không nỡ hỏi vợ có mệt không?". Tôi cứng giọng: "Việc có gì đâu mà suốt ngày em kêu ca!". Cứ cãi nhau - dần dần thì vợ cũ tôi không nói nữa. Ban đầu vẫn thấy tôi cầm điện thoại cô thở dài. Về sau lâu dần tôi chẳng còn bị để ý... và thật sự tôi cảm thấy vô cùng thoải mái.

 

Được một thời gian, vợ tôi đòi ly hôn vì đã không thể chịu đựng nổi. Tôi cũng chả hiểu sao có gì mà không chịu với có chịu. Nhưng vì giận và một phần thời gian ấy cũng quá căng thẳng nên tôi cũng đồng ý. Tòa giải quyết cho chúng tôi ly thân.

 

Rồi thì cửa hàng - nhà cửa bừa bộn. Chẳng ai dọn. Đồ đạc thì linh tinh - bát đĩa chồng chất. Đặc biệt hơn là những toa hàng- những gói gửi đi. Xếp hàng hàng nhầm lẫn đủ cả. Lúc ấy - tôi thấu hiểu vợ mình đã cực khổ ra sao. Mà thuở đó, vì mới cưới nên chúng tôi rất hà tiện, thuê nhân viên cũng không. Tất cả ... đều vợ tôi làm hết. Thấy mình sai - tôi cố gắng liên lạc và xin lỗi vợ. Vợ tôi chỉ soạn một tin nhắn mà khi tôi đọc nó. Tôi biết mình đã mất vợ mãi mãi ... "Khi em nói anh - là em vẫn chờ đợi anh nghe và thay đổi. Khi chúng ta cãi vã - là vì em muốn anh cảm thấy điều đó làm em không vui để anh ngừng ngay việc đó lại - Và khi em thở dài để anh nghe thấy - đó là vì em quá chán sau tất cả mà anh vẫn vậy. Cuối cùng khi em im lặng - là em đã chấp nhận được việc em vẫn có thể làm tất cả khi không có anh - anh bỗng trở thành một người hoàn toàn thừa trong cuộc sống của em . Em đã quyết định ly hôn, vì thứ một người đàn bà cần là một người chồng có thể sẻ chia gánh nặng cùng mình chứ không phải một người đàn ông ngắm nhìn mình khổ và cho rằng mọi thứ vẫn ổn".

 

Từ ngày vợ tôi đi cửa hàng tôi thuê nhân viên - Tôi đã thử làm tất cả nhưng không thể. Vài năm sau đó tôi ổn định và cưới một người khác. Cô ấy không biết làm một việc gì, cũng chỉ thích cầm điện thoại - đúng là chúng tôi rất giống nhau nên mọi thứ đều thuê người làm cả - lắm lúc bán hàng lãi vẫn chả thấy đâu !

 

Còn vợ cũ tôi, cô ấy có một cửa hàng tạp hóa lớn vừa kiêm thu ngân luôn tại đó. Ngày ngày tôi thấy chồng mới cô ấy bốc hàng, dỡ đồ, giúp cô ấy bày biện. Tôi thấy họ nhìn nhau âu yếm - hạnh phúc. Tự nhiên lại chạnh lòng. Đúng là đã có khi tôi nghĩ cưới nhau rồi thì sợ gì mất - nhưng không! Phụ nữ vẫn có cơ hội chọn lại một người như cô ấy muốn nếu chẳng may chọn sai chồng. Và một thằng đàn ông thật hèn nhát khi bị vợ bỏ chỉ vì không thể quan tâm cô ấy...".

 

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp