Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Tháng vu lan đến rồi, hãy về nhà và ở bên bố mẹ khi còn có thể...

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Nguồn: khotruyenhay.vn

Cô luôn cảm thấy rất phiền mỗi khi nhận điện thoại của mẹ. Đơn giản vì những cú điện thoại ấy luôn không đúng lúc, đúng chỗ. Và vì thế, cô thường gắt lên khi trả lời, hoặc cô tìm cách để kết thúc câu chuyện với mẹ thật nhanh.

Không biết bao nhiêu lần, cô đã nói với mẹ, công việc của cô rất bận nên không thể nghe điện thoại trong giờ làm. Ở cơ quan cô, nhân viên nào "buôn" điện thoại riêng tư quá 5 phút là sẽ bị trừ lương. Ấy thế nhưng, mẹ cô lẩm cẩm hay quên, rất hay gọi điện cho con gái. Mà chuyện của mẹ chẳng có gì đặc biệt, khi thì mẹ hỏi cô mấy hôm nay ra sao, có khỏe không; khi lại chất vấn bao giờ cô về thăm nhà, có muốn ăn gì không để bà mua. Lại có cả những cú điện "lãng xẹt" hơn nữa, như mẹ khoe mới mua được một con mèo tam thể xinh lắm, hay mẹ xem trên tivi, ngày mai có chương trình y học về cách chữa bệnh dạ dày, con nhớ bật lên mà xem... 

 

Tháng vu lan đến rồi, hãy về nhà và ở bên bố mẹ khi còn có thể...

 

Ánh biết mẹ là "tỉ phú thời gian" nên chẳng có khái niệm giờ giấc. Bất cứ lúc nào mẹ nhớ ra việc gì hay "hứng" lên là mẹ lại gọi cho cô. Chỉ đến khi cô càu nhàu, con đang bận, mẹ mới hốt hoảng nói: "Ôi, mẹ xin lỗi" rồi cúp máy.

Sáng hôm trước cũng vậy, cô đang làm việc thì điện thoại réo chuông. Biết là mẹ gọi, cô đã bực mình, vội ấn nút từ chối nghe. Cô nghĩ, mẹ thấy dấu hiệu đó sẽ tự hiểu là cô không tiện trả lời điện thoại vào lúc này. Nào giờ, chỉ vài giây sau chuông lại réo rắt vang. Đến nước này, cô không chịu nổi, đã tắt luôn nguồn điện thoại. "Mẹ thật vô ý hết sức" - cô nghĩ thầm.

Đến tận đầu giờ chiều, cô mới nhớ ra điện thoại vẫn đang tắt. Cô bật máy lên, giật mình vì thấy thông báo hơn 10 cuộc gọi nhỡ. Ngoài 1 cuộc điện thoại của mẹ, 9 cuộc khác đều từ các số máy lạ. Linh tính có chuyện chẳng lành, cô vội gọi lại thì nhận được tin, mẹ cô bị đột quỵ đang cấp cứu trong bệnh viện. Cô sấp ngửa chạy tới chỗ mẹ. Ôi, mẹ đã nằm thở ô-xi trong phòng cách ly.

Có lẽ, mẹ cảm thấy không khỏe nên đã gọi điện cho cô, nhưng cô vô tâm, cứ nghĩ mẹ lại "buôn chuyện linh tinh" nên không nghe. Mấy tiếng sau, một người hàng xóm đi ngang qua nhà, phát hiện mẹ cô đã bị ngất, nằm trên nền gạch từ bao giờ mới vội vàng gọi xe đưa bà đi cấp cứu. Mẹ cô được cứu sống, cũng nhờ sự cưu mang của bà con, chứ đợi tới lúc cô bật điện thoại lên để báo tin thì có lẽ đã muộn rồi.

 

Hãy dành thời gian quan tâm bố mẹ nhiều hơn, đừng để đến khi phải cài hoa hồng trắng lên áo mới thấy hối hận...

Hãy dành thời gian quan tâm bố mẹ nhiều hơn, đừng để đến khi phải cài hoa hồng trắng lên áo mới thấy hối hận...

 

Cô xin nghỉ việc tạm thời, toàn tâm toàn ý lo cho mẹ. Liên tục những ngày dài ngồi trông mẹ, cô mới thấy thời gian sao dài đến thế. Cô bỗng thèm lắm được nghe điện thoại đổ chuông, rồi màn hình hiện lên dòng địa chỉ báo người đó là mẹ. Bởi khi gọi được cho cô, nghĩa là bà hãy còn khỏe và tỉnh táo. Giá mà cô nhận ra điều quý giá đó, có lẽ, bất cứ lúc nào, dù sáng, trưa, chiều, tối, cô cũng đã sẵn sàng nhận điện thoại của mẹ với niềm hạnh phúc...

Bây giờ, tất cả chỉ còn là ước mong. Cô càng nghĩ, lại càng trách mình đã quá vô tâm với mẹ. Mẹ một thân một mình, chịu bao vất vả nuôi cô lớn khôn. Thế mà khi trưởng thành, cô lại chỉ biết lao mình vào công việc. Lấy lý do cơ quan ở xa, cô thuê một căn nhà gần đó rồi dọn đến ở. Ở nhà chỉ còn lại một mình mẹ. Một tuần một lần, cô ghé về thăm mẹ. Nhưng, tuần nào bận đi chơi với bạn thì cô cũng thôi. Cô không biết mẹ nhớ cô tới mức nào. Bà luôn mong nghe tiếng con gái, mong được chăm sóc, nấu ăn cho cô. Mẹ lo cô đi làm vất vả, một thân một mình cơm niêu nước lọ, liệu sức khỏe có tốt không? Bà cũng cô đơn, nên phải tìm một chú mèo bầu bạn. Cả ngày quanh quẩn ở nhà, với những câu chuyện không đầu không cuối, mẹ đã gom góp lại và tìm cô để sẻ chia qua điện thoại.

Cô chỉ thấy bị mẹ làm phiền, mà không hiểu tấm lòng, tâm tư của mẹ. Cô thản nhiên trách cứ mẹ, cáu kỉnh khi trả lời mà rất có thể, khi cúp máy, mẹ cô sẽ buồn lắm. Khi mẹ ốm đau, bà nghĩ về con gái như chỗ dựa duy nhất mà cũng bị con bỏ rơi...

Giờ đây, cô chẳng biết bao giờ mẹ mới tỉnh lại, để được nói rằng, cô thực sự rất nhớ những cuộc điện thoại của mẹ...  

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp