Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Vì anh không biết cách yêu hay do em không biết cách trân trọng?

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Nguồn: khotruyenhay.vn

Anh và em giống như đều ở lưng chừng lạc lối. Bỗng một ngày đẹp trời chúng ta đều đi lạc qua ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Em rẽ trái, anh rẽ phải. Mà chúng ta rõ ràng không thể nào hiểu nổi lý do mình xa nhau...

Tại anh không biết cách yêu em, hay tại em vốn không biết cách quý trọng? Một ngày, anh đến với ánh mắt phủ đầy màu hoài nghi và sợ hãi, ánh mắt ấy trầm bổng lạ thường... Thế là chúng ta xa nhau ngút ngàn mà không thể định vị nổi địa điểm của đối phương. Cũng chẳng biết mình lạc nhau từ bao giờ. Chỉ biết rằng chúng ta đều hờ hững với nhau. Em trách anh sao chẳng quan tâm em như ngày trước. Anh mệt mỏi vì tính trẻ con nhanh hờn dỗi của em. 

 

Vì anh không biết cách yêu, hay vì em vốn không biết cách quý trọng?

 

Chúng ta, mỗi người đều có cái tôi lớn. Chẳng ai nghĩ phải nhường nhịn đối phương. Để rồi sau đó em tự huyễn hoặc mình bằng những khúc ca của quá khứ. Anh giống như một khúc ca mà em đã đánh trong những ngày của tuổi trẻ. Để rồi những ngày sau đó em chẳng rõ mình đã đi qua bao nhiêu đèn xanh đèn đỏ, qua bao nhiêu ngã rẽ của con đường, dừng chân lại biết bao nhiêu lần, yêu bao nhiêu người chỉ để bản thân mình nghĩ là quên được anh. Nhưng đâu ngờ rằng, em vẫn nhớ và nghĩ về anh mỗi khi hoàng hôn rũ xuống và màn đêm hiện về. Mỗi khi nhìn qua ô cửa kính thấy bóng dáng nào đó chợt quen thuộc em vẫn ngỡ là anh. Em chẳng thể tự huyễn hoặc mình mãi được. Bởi, con người luôn có trong tim một hình bóng mà cho đến khi về già mình cũng chẳng thể nào quên nổi...

Ai trong chúng ta cũng đã có lần ngổn ngang trong cảm xúc và buông lơi quá khứ, để rồi khi mất đi một người nào đó mới biết rằng mình đã từng có trong đời. Chúng ta chẳng ai đủ can đảm để nghĩ cho đối phương dù chỉ một lần. Có chăng, cũng chỉ hạ cái tôi của mình xuống chút ít để đối phương biết rằng họ quan trọng. Nhưng được mấy lần như thế? Em chẳng phải đứa luôn cố gắng hoài niệm về quá khứ. Em sống cho tương lai cho bản thân mình.

Nếu một ngày em cho rằng mình đã hết nhớ nhưng chưa chắc rằng mình đã đạt giới hạn quên. Thời gian thần kỳ lắm, chỉ cần bẵng một thời gian là thôi nhớ anh. Nhưng lại chẳng thể quên anh. Lạ phải không? Em cũng thấy thế. Có chăng đợi đến lúc nhắm mắt xuôi tay. Nhưng vốn dĩ một người đã từng chiếm trọn con tim đâu phải nói quên là quên ngay được. Có những ngày mình lạc lối trong tình yêu nhưng lại chẳng thể nào lý giải nổi tại sao lại thế. Giống như những hạt mưa rơi hẫng từ bầu trời mà chẳng thể gọi tên. 

 

Vì anh không biết cách yêu, hay vì em vốn không biết cách quý trọng?

 

Em và anh chúng ta cắt nhau một lần rồi xa nhau đến vô cực. Đấy là điều chẳng ai muốn, nhưng thật kỳ diệu, cuộc sống có thể biến hai người dưng thành thân thuộc, biến hai người thân thuộc thành người dưng mà là lại chẳng có nguyên cớ nào.

Đến một ngày nào đó chúng ta mất hút nhau trong dòng người vội vã, mới nhận ra rằng mình đã từng có hơi ấm của đối phương. Nhưng trái đất lại không thể ngừng quay vì một người nào đó, chúng ta cũng chẳng thể vì nhau mà quay lại. Đều là đi tìm nhau trong những tháng ngày xưa cũ.

 

Một ngày, em bỗng tìm hơi ấm xưa từ đôi bàn tay khác. Anh bỗng nhiên âm thầm hy vọng em một đời an yên và hạnh phúc.

Chúng ta sau đó đều nhận ra rằng mất nhau chính là một câu chuyện đã từng...

Anh đã từng là của em, Em đã từng là của anh - Chúng ta đã từng là của nhau!

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp