Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Làm vợ anh nhé, như thế anh mới yên tâm được!

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Nguồn: khotruyenhay.vn

Đi đâu sếp cũng dẫn chị theo, chị ăn nói rất có duyên, nhẹ nhàng đấy mà cũng đanh thép đấy, chị lại còn uống rượu giỏi mà vẫn rất tỉnh táo nữa thì đưa đi theo là quá hợp lý rồi.

Trong công ty chị giữ chức giám đốc tài chính, sếp đề nghị chị làm thư ký riêng nhưng chị nhất quyết không chịu, chị không muốn nhận sự gièm pha từ phía người khác. Chị không chịu làm thư ký riêng thì sếp phải tuyển người mới thôi. Tại sếp bận và rất khó tính nên chỉ ra chỉ tiêu khoanh vùng trong 5 ứng cử viên nặng ký nhất.
Trong 5 cô thì có 4 cô ngoại hình rất bình thường, nhìn ảnh hồ sơ long lanh là thế mà ở ngoài thì thật chẳng có gì nổi bật. Bây giờ đến ảnh hồ sơ mà còn lừa tình được thì không biết còn nên tin vào cái gì đây.

4 cô này vào phỏng vấn vội vã và cũng phải rời khỏi phòng một cách nhanh chóng. Không biết sếp hỏi han gì nhưng thấy chưa đầy 5 phút đã thấy phỏng vấn xong rồi, mặt cô nào cũng căng thẳng.

Còn một cô cuối cùng, đúng chuẩn ứng cử viên nặng ký đây. Cô ta trẻ hơn chị, xinh hơn chị và chân dài hơn chị. Cánh cửa phòng sếp đóng kín và thời gian chậm rãi trôi qua. Đã hơn 30 phút rồi mà vẫn chưa thấy ra. Tự dưng chị thấy nóng ruột, chị tò mò không biết những gì đang diễn ra đằng sau cánh cửa phòng đó.

Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, chị cảm thấy thất vọng. Hóa ra sếp chị cũng chỉ tầm thường vậy thôi. Hiển nhiên là cô ta được nhận vào làm.

Vì phải chia sẻ mối quan tâm cho cả cô nhân viên mới nên thời gian sếp dành cho chị cũng ít hơn. Đi tiếp khách thì chỉ duy nhất lần đầu là sếp dẫn cả chị và cô nhân viên mới theo. Như sếp nói với cô bé ấy là: “Em cố gắng quan sát học hỏi cách chị Mai nói chuyện với khách nhé, nếu học nhanh thì lần sau anh dẫn em đi một mình thôi". Câu nói của sếp làm chị nóng mặt.

Chị nhớ lại những lần sếp phải năn nỉ chị đi tiếp khách cùng, rủ chị đi uống cà phê riêng, thuyết phục chị học đánh tennis để có thể có nhiều thời gian bên chị hơn. Sếp để ý từng bộ quần áo chị mặc, cách trang điểm của chị, chú ý cả quầng thâm trên mắt chị dù trong công ty số lượng nhân viên sếp nhớ được tên chắc không quá 10 người.

 


Bấy lâu nay sống quen trong sự sủng ái và bây giờ bỗng dưng bị gạt sang một bên khiến chị cảm thấy tự ái. Thỉnh thoảng chị cũng chạm mặt với cô bé nhân viên mới. Tuy là mới nhưng cô nàng cũng chả tỏ ra e dè hay nhún nhường gì. Nhìn thái độ vậy thì cũng đủ để suy ra độ sủng ái của sếp lớn đến mức nào rồi.

Rồi chị bắt đầu tỏ ra lạnh nhạt, thờ ơ với sếp. Chị hay chọn lúc sếp đến để đi vệ sinh hoặc đến lúc sếp về thì chị lần ra một chỗ nào đó. Thỉnh thoảng, chị nghe thấy sếp hỏi mấy cô nhân viên trong phòng: “Ơ, thế chị Mai chưa đi làm à?” hoặc “Dạo này sao chị Mai về sớm thế em?”. Thì ra, anh cũng nhận ra sự biến mất của chị cơ đấy!

Điện thoại rung lên, sếp gọi, chị từ chối cuộc gọi một cách không thương tiếc. Sếp lại goi, chị thầm nghĩ: "Đúng là dai như đỉa". Nghĩ ngợi một lúc, chị nhấn nút nghe. “Em đang ở đâu đấy, sao anh gọi lại tắt máy hả?”. Chị im lặng. “Ơ, anh hỏi sao em không trả lời? Đi cà phê với anh đi, lâu lắm rồi 2 anh em mình không đi cùng nhau rồi”. Chị trả lời lạnh nhạt: “Không, em bận rồi”. Nói xong chị tắt máy, quay trở lại phòng để nhanh chóng thu dọn đồ đạc, chị muốn rời khỏi đây ngay lập tức trước khi sếp về.

Chị đi như chạy ra chỗ thang máy, bấm nút xuống tầng hầm chỗ lấy xe. Bỗng chị khựng lại, sếp đang đứng ngay chỗ xe chị. Không hiểu sao trong một rừng xe để dưới tầng hầm và trong một đống xe nhìn giống xe chị mà sếp vẫn nhận ra. Chẳng nhẽ sếp nhớ cả biển số xe?

Mặc nhân viên bảo vệ trố mắt ra nhìn, sếp kéo tay chị lôi ra xe. Quá bất ngờ, chưa kịp phản ứng gì chị đã thấy mình đang ngồi trong xe của sếp. Sếp vòng tay thắt dây an toàn cho chị và nói: “Em giận anh đấy à?”. Chị im lặng. “Anh cho cô nhân viên mới nghỉ việc rồi”. Chị vẫn im lặng. “Nếu vì cô ấy mà em lạnh nhạt với anh thì anh còn giữ lại làm gì?”.

Giọng chị vẫn lạnh lẽo: “Anh hay nhỉ, anh có thật sự là sếp một công ty không đấy, anh có nhu cầu thì mới phải tuyển người, chẳng nhẽ chỉ vì những lý do lãng xẹt như thế mà anh cho người ta nghỉ?”.

- Đâu có, tại cô ấy không giỏi được bằng em hồi mới vào chứ đừng nói là so với cả bây giờ. Anh cho một tháng thử việc mà, nếu không làm được thì thôi chứ sao. Rất đúng luật đấy thôi!”.

Chị lại im lặng, chả hiểu sao chị chả còn muốn đôi co với anh nữa.

Đột nhiên anh dừng xe và nắm lấy tay chị nói:

- Em này, em làm vợ anh đi, em lấy anh rồi thì sau này có giận anh thì em vẫn phải quay về nhà, chứ thế này em giận anh chả biết tìm em ở đâu cả.

- Em hỏi anh, hôm đấy anh với cô nhân viên mới làm gì trong phòng kín những hơn 1 tiếng thế hả?

- Đừng nói là em ghen nhá. Hôm đấy anh cho cô ấy soạn 1 lúc 2 hợp đồng kinh tế trong 45 phút đấy, thêm 10 phút để giới thiệu bản thân, sơ qua về công việc cộng ra đề, 10 phút để rà soát nữa nên mới lâu vậy đó. Đấy, em đã tin là chồng tương lai của em hoàn toàn trong sạch chưa?

- Hứ, ai là chồng tương lai chứ? 

Chị quay đi và nhìn hình ảnh mình hiện lên trên cửa kính xe đang nở nụ cười thật rạng rỡ

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp