Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Em ghét anh, đồ chồng thối!

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Nguồn: khotruyenhay.vn

Chúng ta yêu nhau và kết hôn với nhau đến nay cũng được 7 năm rồi anh nhỉ. Tự dưng hôm nay đi qua nơi lần đầu tiên gặp nhau khiến em có nhiều cảm xúc quá, nên về ngồi ôm máy tính viết ngay những dòng ruột gan này.


cam1711123-25fda
Ảnh minh họa

 

Chẳng hiểu sao khi nghĩ về ngày đầu gặp nhau em thấy có rất nhiều cung bậc cảm xúc rất khó diễn tả. Em nhớ chiếc áo anh mặc hôm đó, em nhớ khuôn mặt anh, nhớ giọng hát của anh, mọi thứ khiến em lâng lâng.

Cái ngày em gật đầu đồng ý làm người yêu của anh, em đã từng bảo hi vọng anh không làm em thất vọng và có lẽ anh đã làm được điều đó. Anh luôn nhường nhịn kiên nhẫn với bà vợ vừa nghịch ngợm lại cứng đầu như em.

Nhiều lúc em giận dỗi làm tam bành lên, anh chỉ tìm mọi kế làm em cười. Nhiều khi tức điên lên được nhưng vẫn phì cười vì sự hài hước của anh, nghĩ đến đó em lại cười nhăn nhở.

Em nhớ lúc em ghen anh với mấy cô trên facebook em làm mình, làm mẩy bảo anh là tối về nấu ăn một mình đi em không thèm ăn. Nhưng sau nghĩ lại em thấy mình hơi quá thế là em về nhà sớm nấu cơm. Vừa mở cửa ra đã thấy anh ngồi lườm mà em phì cười, rồi em đòi ôm anh.

– Em ôm ông xã cái nào.

– Ơ, sao bảo ghét anh cơ mà, ôm làm gì nữa.

– Cũng được, vậy không ôm nữa, híc

– Thôi

– Làm sao?

– Ôm đi

Nói rồi em cười toe toét ôm lấy anh, nhìn mặt anh hài không chịu được. Em là đứa tính khí thất thưởng, dở dở ương ương thế mà anh vẫn chịu đựng được, anh giỏi thật đấy.

Có hôm em đòi đi chụp ảnh, anh hứa xong lại không muốn đi vì anh chỉ muốn cuối tuần vợ chồng ở nhà ôm nhau ngủ. Em thì cứ nằng nặc đòi đi bằng được, trưa đó bạn anh lại gọi qua nhà ăn cơm. Em giận anh hứa mà không làm nên “tua” cho anh 1 trận cho bõ tức, thế rồi em nằm úp mặt vào chăn bật khóc như trẻ con.

Anh bảo:

– Vợ có dậy mà đi không, 12 giờ tới nơi rồi bạn bè nó chờ.

– Anh đi mình đi, em không đi.

– Có đi không?

– Không

– Không đi đúng không?

– Không đi

Em nằm im lắng nghe xem anh có bỏ đi 1 mình không, mồm nói không đi nhưng lòng thấp thỏm nghĩ rằng “Chết cha, hắn mà bỏ mình ở nhà chắc mình khóc cả trưa luôn”.

Nhưng anh vẫn kiên nhẫn

– Có dậy mà đi không? Không dậy anh đi thật đấy, đừng có khóc nhá.

– Ai thèm

 

122239fff95d18a3c3d8f38ec99db0-1-500_01
Ảnh minh họa

 

Nói rồi em lồm cồm bò dậy, như mở cờ trong bụng, nghĩ thầm “Máu điên của mình thì chỉ cần hỏi tới lần thứ 2 mình đã bỏ đi lâu rồi, không ngờ ông chồng của mình lại kiên nhẫn với mình thế”.

Đi trên đường em bảo:

– Sao mà không đi một mình đi, chờ em thay đổi ý định làm gì.

– Ôi dời, anh mà đi 1 mình thì có người lại đau bụng nằm khóc “tiếng mán”.

Nghĩ thầm sao đoán giỏi thế

– Ha ha ha sao biết, nhưng hỏi ngu cái “tiếng mán” là tiếng gì vậy chồng.

– Ôi! Vợ anh đúng là ngu thật.

– Này anh muốn chết hả?

– Em muốn biết em cứ khóc đi đó chính là tiếng mán đó.

– Em không thèm nói chuyện với anh nữa.

– Hứa nha, buồn mồm cũng cấm nói, he he. Đố em nhịn được 5 phút.

– Làm như em hay nói, ngứa mồm lắm ý.

– Chính xác

Ngồi sau vừa tức điên vừa buồn cười, nghĩ sao thấy yêu ông chồng quá. Em thấy vui vì chiều hôm đó anh vẫn đưa em đi chụp ảnh và dạo phố. Đôi lúc em tức chuyện gì về em lại trút lên anh, anh ngồi nghe lúc rồi phán:

– Ôi dời, tưởng chuyện gì, có thế mà cũng bực.

Em ước em có thể giết anh ngay lúc đó, anh chỉ cố làm em hết bực nhưng em biết anh lo lắng và thương em nhiều lắm. Em đã phạm rất nhiều sai lầm nhưng anh đều bỏ qua với điều kiện em không được tái phạm. Đôi khi thấy chồng mình vị tha quá, gặp phải thằng khác chắc nó sút em chết. Em nói vậy thôi, nhưng không phải thấy em tâng bốc mà xấu tính đi đâu nhé. Vợ mình không thương thì thương ai chồng nhỉ.

Em như đứa em út lơ ngơ và anh là người chỉ dạy cho em đủ điều trong cuộc sống. Nhiều khi em thấy cảm ơn anh nhiều lắm, đôi lúc anh làm mặt ngu buồn cười không chịu được.

Ở bên anh lúc nào em cũng cười không nhặt được mồm, đôi khi cao hứng ôm lấy anh và bảo:

– Ôi ông xã đáng yêu quá

– Ừ, dĩ nhiên rồi, công nhận anh đi nhiều nơi, gặp nhiều người nhưng chưa có ai đáng yêu như anh.

– Ặc lỡ mồm, độn thổ mà chết, cho em rút lại lời nói của mình.

– He he công nhận chồng em đáng yêu thật, số em may mắn lắm khi lấy được anh đấy trong danh sách đỏ còn sót lại mỗi anh thôi.

– Ôi mẹ ơi, chồng tôi lại phát bệnh, em ngất đây, cấm anh nói gì thêm.

Em ghét nhất cái tính hay càu nhàu của anh, em có bệnh mê mua sắm nên bị chồng kìm hãm hết mức. Có hôm xin đi làm tóc chồng hứa lấy được hợp đồng rồi cho đi làm, mà em hóng mãi cái hợp đồng của anh mà chả thấy đâu. Em đòi dãy nảy lên thì anh bảo:

– Tóc chưa làm thì vẫn đẹp, vợ anh xinh mà. Nhưng tiền không có thì treo mồm đấy vợ ơi.

– Em lại xị mặt ra, mấy hôm sau lại đòi tiếp:

– Cho em đi làm tóc nhé chồng, đi mà.

– Hôm qua có đứa chết vì nhuộm tóc đấy.

– Thật á, ở đâu, sau nó chết.

– Vì hóa chất chứ sao

Mặt em đần thối lo sợ

– Hôm nay báo đưa tin có đứa nhập viện vì đi uốn và ép tóc đấy

– Ghê vậy má, anh đừng hù em nha. Em làm mấy lần có sao đâu.

– Ừ em đi làm đi, biết đâu em là nạn nhân nhập viện thứ 2 đấy, sướng nhá được lên báo.

Lúc này em mới ngớ ra anh hù em, tức điên lên được.

– Thế không cho làm chứ gì?

– Không phải không cho mà chưa cho

– Em ghét anh, đồ chồng ghẻ.

Lúc nào em đòi mua gì, đi đâu anh cũng đều phản đối. Nhưng thật ra đòi cái gì hợp lý là anh lại tìm mọi cách mua cho em. Chỉ cần vào siêu thị em ngắm cái gì lâu lâu, hỏi hỏi cô nhân viên y như rằng mai anh vác cái đó về cho em. Hôm thì cái máy xay sinh tố, hôm thì máy làm bánh, hôm thì cái bàn là hơi… Đôi khi thấy chồng tâm lý quá, còn đòi đi làm tóc thì anh cố kéo dài thời gian, vì em biết anh sợ em đau đầu, sức khỏe em yếu.

Có hôm đi làm về, tay xách túi thức ăn nặng trịch, đang đi bộ thất thểu thì hai bố con đứng trên tầng 4 gọi mẹ í ới làm em không nhịn được cười. Cứ mỗi lần về nhà thấy mặt ông bố và thằng con là quên hết mệt mỏi.

Nghĩ lại từ khi yêu đến khi lấy nhau giữa chúng ta có nhiều kỷ niệm vui chồng nhỉ. Vợ của chồng cũng đáng yêu mà, đúng không?

5 năm trôi qua, anh luôn yêu thương mẹ con em, chiều nào cũng về giúp vợ nấu cơm, đi tắm cho con với vợ. Anh luôn lo toan cho tổ ấm của chúng mình, mua sắm những thứ quan trọng trong gia đình. Nhiều hôm nằm ngắm anh ngủ mà em thầm cảm ơn, cảm ơn anh ông xã nhiều lắm, em thấy mình may mắn quá khi có được người chồng tuyệt vời như anh. Mình hãy luôn hạnh phúc vui vẻ thế này chồng yêu nhé.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp