Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Con mất nhưng chồng vẫn mất tăm, tôi lập tức ly hôn để rồi 5 năm sau...

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Nguồn: khotruyenhay.vn

Cưới chồng 5 năm tôi mới có con nhưng không may là con trai tôi không được khỏe mạnh, nó liên tục bị ốm, mới 3 tuổi nó đã bị viêm phổi nằm viện gần 3 tháng. Số ngày tôi theo con vào bệnh viện còn nhiều hơn cả số ngày tôi đi làm. Tôi thương con lắm, ước mong duy nhất của tôi là cho con mình khỏe mạnh.

Nhưng rồi đến khi con tôi lên 8 tuổi thì nó lại bị ốm một trận thập tử nhất sinh. Vợ chồng tôi đem hết tiền của ra để cứu con nhưng tiền của cứ đội nón ra đi mà con tôi không khá hơn được tí nào. Tôi đau khổ vô cùng, người cứ gầy rộc đi vì lo lắng. Những ngày đó, tôi cứ thấy chồng tôi biến đi đâu mất, đến tối mịt anh mới về rồi chạy vào bệnh viện đưa đồ ăn cho tôi. Tôi thấy anh cũng gầy, tôi hỏi anh đi đâu thì anh bảo anh đi làm thêm để có tiền chạy chữa cho con.

Nhưng tôi chả thấy chồng tôi đem được bao nhiêu tiền về, tôi đã bán 2 mảnh đất của bố mẹ cho ở quê để lo việc chạy chữa cho con nhưng không ăn thua. Bác sỹ bảo rằng bệnh về máu thì chỉ cầm cự được một thời gian, trừ khi thay tủy mà nguy cơ không thành công cũng cao. Tôi khóc cạn nước mắt, bao nhiêu tiền của cứ ra đi mà con tôi thì ngày càng yếu.

Rồi 2 tháng sau, bác sỹ bảo rằng con tôi không thể qua khỏi. Hôm đó bệnh viện thông báo trả con tôi về để “lo hậu sự”. Nhìn đứa con bé bỏng của mình nằm thoi thóp trên cáng, trái tim tôi như vỡ tan ra từng mảnh. Thế mà tôi gọi cho chồng phải 30 cuộc điện thoại vẫn bặt vô âm tín. Anh không trả lời. Đến khi tôi chuẩn bị đám tang cho con chồng tôi vẫn mất tăm. Cả nhà chồng cũng không biết anh đi đâu. Tôi vừa thương con vừa giận chồng. Bao nhiêu ngày quần quật chăm con trong bệnh viện đã lấy hết sức lực của tôi. Hôm đó, khi người ta đưa con tôi đi tôi đã phải vào bệnh viện để truyền nước vì hoàn toàn kiệt sức.

Con tôi mất được 1 tháng rồi mà chồng tôi vẫn lặn mất tăm. Tôi căm thù người đàn ông vô tâm đó, tôi nộp đơn lên tòa án rồi đơn phương ly hôn. Tôi bán nhà, lấy tiền rồi chuyển vào Nam sinh sống.

 


Sau đó tôi gặp một người đàn ông khác, chúng tôi thương nhau, hiểu cho hoàn cảnh của nhau và tiến tới hôn nhân. Tôi đã quên hẳn người chồng bội bạc kia nhưng con tôi thì tôi vẫn thương nó, vẫn nhớ đến nó hằng đêm. 5 năm sau ngày nó mất, hôm đó tôi bay ra Bắc để làm giỗ cho con và rồi tôi lại khóc thêm lần nữa.

Hôm đó về nhà bố mẹ chồng, tôi bỗng dưng thấy anh – chồng cũ của tôi ở đó. Trông anh gầy hom hem như ông cụ 60, tôi tính quay lui thì anh gọi giật lại:

- Hiền ơi.

Tôi quay lại, thấy chồng, cơn giận từ ngày nào tưởng đã ngủ yên giờ lại bùng dậy. Tôi lao đến đấm vào người anh túi bụi rồi hét lên:

- Anh đi đâu? Anh đi hú hí với con nào mà ngày con mình mất anh không về? Sao anh không về cứu nó hả? Giờ anh ngồi đây làm gì?

- Mấy người trong nhà thấy tôi như vậy thì kéo ra, mẹ anh chạy ra thút thít:

- Con ơi, nó đi bán thận cứu con mà suýt bị chết đó con ơi, đừng mắng nó tội nghiệp. Mẹ mất cháu rồi, giờ không muốn mất con trai nữa.

Tôi nghe mẹ chồng cũ nói mà điếng người. Thì ra vì muốn cứu con nên anh đã liên hệ để bán thận nhưng ca phẫu thuật có vấn đề nên anh phải nằm viện 2 tháng. Tôi chết điếng khi thấy anh ngồi đó ôm mặt khóc rưng rức. Thì ra tôi đã trách nhầm chồng. Tôi ôm lấy anh rồi cùng khóc.

Đó là cuộc gặp gỡ buồn bã nhất trong đời tôi. Giờ đây mọi thứ đối với tôi cứ dở dang, tôi vẫn thương chồng cũ, thương anh giờ sống đau ốm lại lẻ loi nhưng chồng mới cũng là người đã giúp đỡ tôi rất nhiều, tôi không muốn gây cho anh bất kỳ sự tổn thương nào hết. Tôi cứ bị giằng xé giữa hai dòng suy nghĩ đó nên chẳng đêm nào ngủ được. Giờ tôi phải làm gì đây hả mọi người?

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp