Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Cuộc sống hạnh phúc hay không tùy thuộc vào cách bạn nhìn nhận nó!

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Nguồn: khotruyenhay.vn

Tôi đã trải qua một cuộc tình không phải đầu tiên, không quá dài, cũng không quá ngắn.

Chúng tôi chính thức bước ra khỏi đời nhau vào ngày 24 tháng 09 năm 2016 tại một vùng biển xinh đẹp.

Mọi thứ với tôi còn lại là đau thương và mất mát. Thế nhưng ngày hôm nay, 28 tháng 09 năm 2016 tôi đã có thể ngồi đây để viết nên những lời này với một tâm hồn thư thả.

Đối với tôi "Người ấy" là cả một thế giới và tôi chắc chắn sẽ mang theo tình yêu này ít nhất là 10 năm nữa trong đời mình. Chắc chắn tôi sẽ còn yêu anh rất lâu nhưng tôi chấp nhận để anh ra đi khỏi cuộc đời mình.

Vậy làm sao tôi có thể để thế giới của mình ra đi một cách an nhiên như vậy?

"Tất cả là do cách bạn nhìn cuộc sống mà thôi".

 

Cuoc song hanh phuc hay khong tuy thuoc vao cach ban nhin nhan no!

 

Tôi chắc chắn tình yêu của mình không phải là câu chuyện bi lụy nhất trên thế giới, nhưng chắc chắn nó cũng không yên cả như những câu chuyện khác.

Từ tháng 04 năm 2014 đó là câu chuyện của 3 người.

Tháng 10 năm 2015 nó tiếp diễn là câu chuyện của 4 người.

Chắc chắn sẽ không ai vui vẻ với một chuyện tình yêu nhiều hơn số 2 và tôi cũng vậy.

Cách đây 1 tuần, tôi là một người ghen tuông, hành xử nóng nảy và không hề suy nghĩ tới những hệ lụy do lời nói mình nói ra.

Trong buổi tối hôm đó ngày mà chúng tôi chia tay. Tôi và anh ngồi cùng trên xe ô tô, mặc dù đã rất say nhưng anh vẫn không quên gọi điện thoại cho người yêu bảo cô ấy an tâm anh đã về và tất nhiên tôi ở đó.

 

Cuoc song hanh phuc hay khong tuy thuoc vao cach ban nhin nhan no!

 

Bạn biết không tôi đã gào khóc. Tôi đặt ra câu hỏi vậy hóa ra thời gian qua tôi là gì vậy? Anh xem tôi là gì? Anh lơ tôi và ngủ thiếp đi.

Tôi chuyển sang vừa cười vừa khóc, cuộc sống tôi bế tắc và tôi đã có ý định nhảy xuống xe chết ngay lúc đó. Bạn biết không tôi xem anh là tất cả cuộc sống của mình.

Lúc đó tôi đã trò chuyện với anh tài xế, anh ấy đã nói với tôi rằng:

"Chuyện một người bên mình rồi bỏ mình để bên người khác là một chuyện hết sức bình thường trong đời, rất rất bình thường. Không ai có thể thay đổi tâm niệm của người khác, vì vậy hãy để mọi thứ tự nhiên và đừng bận tâm tới nó, đừng suy nghĩ về nó nữa"

 

Tôi đã im lặng, ngừng khóc, bậc nhạc và suy ngẫm về những lời nói đó.

Sáng hôm sau tôi đã chính thức nói lời chia tay, anh chẳng nói câu nào.

Đến tối, chúng tôi nói chuyện với nhau và quyết định làm bạn, chúng tôi dành những lời tốt đẹp cho nhau, không trách không giận bất cứ thứ gì.

Cuộc sống đã bắt đầu nhẹ nhàng đi một chút. Mặc dù đêm qua tôi đã khóc sưng cả mắt.

Ngày hôm đó tôi đã xem liveshow 2016 của Hòa Linh với tựa đề " Đời bạc lắm, kệ, cười trước đã" và chính nó đã cho tôi thêm cái nhìn khác về cuộc sống.

Ngày thứ ba tôi đọc 50 trang của cuốn "Đắc Nhân Tâm"

Và ngày hôm nay tôi ngồi đây viết bài viết này.

 

Cuoc song hanh phuc hay khong tuy thuoc vao cach ban nhin nhan no!

 

Tôi đã khóc cạn nước mắt trong suốt thời gian tôi quen anh. Tôi đã dùng những lời lẻ cay độc khi phát hiện anh quen một người khác. Tôi bỏ bê tâm hồn anh. Tôi đã không lắng nghe những gì anh nói. Tất cả chủ đề mà tôi muốn nói với anh là "Yêu và được Yêu". Tôi đã đay nghiến anh trong suốt thời gian dài chỉ vì mục đích duy nhất "Tôi muốn anh yêu mình tôi thôi". Và giờ đây khi nhìn lại thì tôi có làm gì đúng đâu, đúng là anh đã sai khi phản bội tôi, đã sai khi vô tâm với tôi, nhưng gần như tôi chưa bao giờ cho anh một cơ hội nào để sửa sai.

Câu hỏi khó nhất đối với tôi là anh có yêu tôi hay không.

Nói có thì có vì anh rất thương tôi, luôn lo lắng cho tôi.

Nhưng nếu nói có thì cũng không thì cũng là không vì khi bên tôi anh luôn đặc tâm trí mình ở một người khác.

Vậy là do tôi không cảm nhận được hay anh không yêu tôi?

Bạn biết không? Là do tôi. Do cách mà tôi nhìn nhận vấn đề mà thôi.

Khi tôi muốn nghĩ là anh yêu tôi thì tức là có, còn nếu muốn nghĩ là không thì đó là không.

Đó gọi là "Áp đặt" và nếu ai đó áp đặt tôi trong một cuộc sống như vậy tôi chắn chắn cũng sẽ bỏ đi.

 

Cuoc song hanh phuc hay khong tuy thuoc vao cach ban nhin nhan no!

 

Trước khi đánh giá lỗi lầm của người khác tôi đã tập nhìn lại bản thân mình và đó là lý do tôi quyết định chỉ dành những lời tốt đẹp cho anh.

Bản thân đau khổ khi mất đi người mình yêu thương là một điều hết sức bình thường và tuyệt nhiên luôn luôn được chấp nhận. Tôi chấp nhận cho bản thân mình khóc, cho bạn thân mình được đau nhưng đừng nghĩ đến nó.

Tôi không lãng quên đi quá khứ có anh, nhưng tôi cho nó ngủ yên ở một góc tuyệt mật và đừng bao giờ đụng tới.

Bạn sẽ không bao giờ quên đi dễ dàng như vậy đâu. Nhưng, hãy làm những việc khác khiến bạn thoải mái hơn.

Tôi đã viết sách, viết blogs, đọc sách, thiết kế đồ họa, học tiếng Hàn, viết nhật ký, nghe nhạc, đi ăn, xem phim, uống cafe làm tất cả những điều tốt đẹp mà tôi có thể làm.

Và tuyệt nhiên đừng bao giờ tâm sự với người khác. Tin tôi đi.

Vì khi bạn tâm sự với người khác họ chỉ có thể khơi gợi chuyện đó lên, dày xé nó, nhắc nhở bạn và một vài thứ gì đó khiến bạn càng nhớ đến chuyện đó.

Khi chưa sẵn sàng đừng tâm sự với bất kỳ ai về chuyện khiến bạn đau lòng.

Tôi nhìn nhận cuộc đời khác hơn, tôi cho phép bản thân khóc khi thấy nhớ anh nhưng tuyệt đối không bao giờ được phép than trách anh bất cứ thứ gì.

Có thể gọi là lảng tránh. Nhưng chắc chắn lảng tránh là giải pháp tốt đẹp hơn rất nhiều so với việc phải đối mặt với nỗi đau.

Hơn thế nữa, tôi học cách cư xử khôn khéo mà những cuốn sách ngôn từ đã dạy cho tôi. Tôi học cách vị tha, lắng nghe và chia sẻ.

Rồi bỗng dưng tôi lại thấy mình là người hạnh phúc. Tôi đã không còn là người suốt ngày khóc vì tình, tôi bước ra khỏi cuộc tình đó, đứng đây và nhìn người tôi yêu hạnh phúc.

Tôi không còn tìm hiểu lý do vì sao anh như vậy, vì sao và vì sao... là từ không còn xuất hiện trong tôi.

Tôi mong anh sẽ hạnh phúc với lựa chọn của mình hơn là ở bên cạnh tôi một cách khó xử.

Tôi đã như thế và sẽ như thế, vượt qua một chuyện mất mát bằng cách của chính mình.

Tôi vẫn có thể đối diện với anh với một tinh thần thoải mái.

Tôi cho quá khứ đó ngủ yên và tôi tin ngày mai tương lai sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều.

"Ai cũng có chốn bình yên của riêng họ, hãy tự làm chốn bình yên của riêng mìn nếu như bạn cô đơn"

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp