Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Một ngày ở nhà chăm vợ mới đẻ, tôi mới hiểu lý do đêm nào gối vợ cũng ướt đẫm

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Nguồn: khotruyenhay.vn

Tôi và Ly yêu nhau được 5 năm thì quyết định kết hôn, vì mẹ tôi chê Ly thấp lại béo nên ra sức ngăn cản. Đến tận lúc rước dâu về mà mẹ tôi vẫn hầm hực tỏ vẻ khó chịu với em. Lúc đó tôi cũng khổ sở không biết liệu vợ tôi có thể sống nổi một nhà với mẹ hay không nữa. Nhưng dù có thế nào thì cũng phải cố vì tôi là con trai một không thể bàn đến cái chuyện ra ở riêng được.

Vì tính chất công việc của tôi là thường xuyên phải đi công tác nên sau khi cưới xong tôi tranh thủ ở nhà tạo hoàn cảnh thuận lợi để có thể giúp mẹ chồng nàng dâu được hòa hợp với nhau hơn. Bản thân vợ tôi cũng là người phụ nữ có ăn học lại biết đối nhân xử tế nên tôi hoàn toàn yên tâm. Mới đầu theo như tôi quan sát thì mẹ tôi tuy không ưa Ly nhưng bà cũng không làm quá lên kiểu như hách dịch bắt con dâu phải thế này thế nọ. Nghĩ bụng như thế cũng được chứ cái kiểu mẹ tôi hạnh họe thì càng khổ hơn.

Tôi cũng càng ngày yên tâm hơn khi mà mỗi khi xa nhà gọi điện về thì vợ đều hào hứng bảo mẹ đối xử rất tốt với em. Thế rồi sau 3 tháng kết hôn thì Ly thông báo em có bầu, khỏi phải nói lúc đó cả nhà tôi ai cũng vui mừng. Tuy nhiên tối hôm đó sau khi ăn cơm xong thì vợ tôi có kéo tôi lại tâm sự.

- Hình như việc em mang thai mẹ không vui hay sao ấy chồng ạ _ Ly buồn bã nói

- Em ngốc ạ. Có mẹ nào mà lại không vui khi biết mình sắp có cháu bế bồng chứ. Tính mẹ xưa nay thế mà nên em không cần nghĩ ngợi gì đâu. Chỉ cần ăn uống đảm bảo chờ ngày con ra đời là được.

Vì là lần đầu mang thai nên tôi bắt vợ mình ở nhà nghỉ dưỡng, đợi sinh xong rồi tiếp tục công việc. Biết là vợ mang thai thì chồng phải ở bên cạnh chăm sóc vậy nhưng vì công việc tôi chẳng thể nào làm gì khác đành phải nhờ cậy cả vào mẹ mình. Mỗi lần gọi điện về em bảo thèm món này món nọ mà đêm muộn rồi không ai mua

 



Thế rồi sau 9 tháng 10 ngày mang thai vợ tôi cũng mẹ tròn con vuông với một bé trai khỏe mạnh và kháu khỉnh. Ngày vợ sinh tôi đang công tác tận bên Nhật Bản nên cũng không về được. Bây giờ cứ nhớ lại cái lúc em đau đẻ mà tôi chỉ biết nói qua điện thoại động viên thật đúng là không có ai như vậy. Nhiều lần tôi cũng biết vợ mình buồn tủi nhưng trước mặt tôi em vẫn chẳng hề tỏ ra phàn nàn hay trách móc.

Cũng may mắn cho tôi là đúng dịp vợ đang ở cữ thì tôi cũng giải quyết xong công việc nên tôi có thời gian được gần gũi với vợ con hơn. Mọi chuyện đáng ra cũng không có gì để nói nếu như tôi không phát hiện ra cái điều bí mật ấy, đêm hôm đó vì cố làm nốt cho xong giấy tờ nên tôi có ngủ hơi muộn thì phát hiện ra vợ mình lẩm bẩm điều gì đó rồi nước mắt chực trào ra. Ngủ mà còn khóc đến mức đó thì tôi biết chắc chắn vợ mình đang chịu đựng một chuyện gì đó. Sáng hôm sau trước khi đi làm tôi có gặng hỏi rốt cuộc em đang giấu tôi bí mật gì.

- Em có cảm thấy trong người không được khỏe chỗ nào không? Hay có điều gì uất ức mà em đang chịu đưng…

- Anh đang nói cái gì vậy chứ? Em thì giấu được anh cái gì cơ chứ

- Vậy tại sao đêm qua ngủ mà em khóc như mưa vây. Phải có chuyện gì thì em mới như thế chứ.

- Đêm qua em có khóc á. Chắc tại em mớ ngủ thấy điều gì đó thôi. Anh đừng có lo quá

Thấy vợ nói là như thế tôi cũng một phần nào yên tâm hơn, vậy nhưng những lần sau đó tôi có tỉnh dậy nửa đêm thì lần nào gối vợ mình ướt sũng. Đến lúc này tôi thật sự nghĩ rằng không chỉ đơn giản là việc vợ mình ngủ mớ, rồi tôi giật mình khi nghĩ đến việc có thể em bị mẹ hạnh họe hay gì đó..nhưng nếu có chuyện đó thì em đã phải nói cho tôi rồi chứ. Bao ý nghĩ hiện ra rồi lại tò mò thắc mắc nên sáng hôm sau tôi quyết định sẽ ở nhà 1 ngày để chăm sóc cho em.

Khỏi phải nói khi nghe việc tôi sẽ ở nhà thì vợ tôi sung sướng đến cỡ nào, còn mẹ tôi thì có vẻ gì đó là hậm hực khó chịu. Vì muốn tranh thủ ngày mình ở nhà nên tôi quyết định đi mua mấy thứ cho về cho vợ tẩm bổ. Thế nhưng khi vừa mới chỉ bước vào nhà thì tôi đã nghe tiếng mẹ mình quát tháo vợ ở trên tầng.

- Cô bây giờ ghê gớm hơn tôi tưởng rồi. Bây giờ cô còn biết lôi kéo cả chồng ở nhà để mách lẻo đúng không?

- Con nào đâu có dám thưa mẹ. Con không hề bắt ép chồng con ở nhà…

- Thôi cô im đi. Lòng dạ cô thế nào tôi còn không biết sao, đừng tưởng có chồng ở nhà thì dám lên mặt nghe chưa. Chỉ cần thằng Huy ( tên tôi ) biết việc tôi cho cô ăn cơm thừa canh cạn là cô chết với tôi. Biết điều thì nó có hỏi thì phải nói tôi cho cô ăn sung mặc sướng nghe chưa?

Nghe đến câu đó thì tôi thật sự không dám tin vào tai mình, lâu nay mẹ tôi đối xử với vợ như thế mà một người chồng như tôi lại không hay biết. Hóa ra lâu nay việc vợ mình đêm nào cũng ướt gối là vì cô ấy chịu ấm ức nhưng không thể nói ra. Không thể chịu đựng thêm nữa, tôi lao đến

- Hóa ra lâu nay mẹ chăm vợ con ở cữ như thế này sao? Chửi bới rồi bắt cô ấy ăn những thứ này sao? Cô ấy là vợ con, là người sinh cháu cho mẹ cơ mà.

- Con..sao lại..

- Đến lúc này thì con không thể đứng yên thêm được nữa. Vợ chồng con sẽ ra ở riêng cho mẹ thoải mái muốn làm gì thì làm.

Nói rồi tôi giục vợ mình thu dọn quần áo rồi bế con bước đi. Tôi biết mình làm thế là bất hiếu nhưng nếu để vợ con ở lại thì càng khổ sở hơn. Tạm thời vợ chồng tôi sẽ dọn ra ở riêng một thời gian để cho mẹ tôi suy nghĩ lại tất cả.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp