Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Cháu có căn biệt thự 10 tỷ, lương tháng 60 triệu nên có lẽ không xứng làm dâu nhà bác...

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Nguồn: khotruyenhay.vn

Yêu tôi 2 năm nhưng Hoàng vẫn chưa dám đưa tôi về nhà ra mắt gia đình. An bảo mẹ anh hơi khó tính, để anh làm công tác tư tưởng trước đã, tôi nghe Hoàng kể nhiều chuyện thì cũng thấy e dè vì mẹ anh là giảng viên đại học, hiện vẫn đang công tác tại trường. Nghe bảo mẹ anh ăn nói sắc sảo lắm, tôi thì mới yêu lần đầu, chưa có kinh nghiệm gặp gỡ phụ huynh bao giờ nên nghe Hoàng bảo cần có thời gian thì tôi cũng ráng đợi.

Đến nửa năm thứ 3 thì Hoàng quyết định đưa tôi về ra mắt. Hôm đó, tôi hỏi nhiều bạn bè xem nên đi ra mắt thế nào thì đa số đều tư vấn là phải giản dị, kín đáo, đừng có ăn mặc sành điệu quá, các bà lớn tuổi rồi không thích con dâu tương lai ăn diện đẹp đẽ hay hở hang quá đâu, bởi họ nghĩ rằng cô gái đó sẽ làm tiêu tốn không ít tiền của của con trai mình. Tôi nghe lời bạn, lục trong tủ mấy cái váy từ năm cuối đại học, kín cổng cao tường rất hợp với tiêu chí đi ra mắt để đến nhà Hoàng.

Đón chúng tôi ở cổng, mẹ Hoàng đã tặng cho tôi một cái nhìn thấu xương, bà không nở nụ cười nào, chỉ đưa tay chỉ chỗ rách trên váy tôi (là do gián cắn mà tôi không hề biết) rồi nói: “Sau nhớ vá trước khi mặc cháu nhé, phụ nữ dù sao cũng phải kiếm được một cái váy tử tế cho mình chứ”.

Tôi đỏ mặt, tại sao tôi lại sơ suất đến thế nhỉ, mà vết rách bé tí thế mà mẹ Hoàng cũng nhận ra. Hoàng cười cười bảo: “Mẹ cứ tinh mắt thế nào ấy, con ở cạnh cô ấy mấy tiếng mà có thấy đâu”. Đến lúc vào nhà, mẹ anh mang hoa quả ra cho tôi ăn. Tôi cẩn thận mời mẹ anh ăn trước rồi mới đưa lên miệng, nào ngờ mẹ anh lại chép miệng: “Thế thằng Hoàng là người vô hình rồi. Thôi tự mà cầm ăn đi con, bạn gái con không biết sự tồn tại của con đâu”. Hoàng đỏ mặt xua tay phân bua: “Cô ấy biết con chả bao giờ ăn táo nên mới thế mẹ ạ”. Còn tôi đang cắn dở miếng táo đã phải cứng họng.

Lần ra mắt đầu tiên thất bại thảm hại. Tôi nói với Hoàng: “Mẹ anh quả là danh bất hư truyền, không biết một đứa vụng về như em có khiến bà phát điên không”. Hoàng bảo: “Thôi em cố gắng, ngoài em ra anh sẽ không lấy ai đâu”.

Thế mà lần thứ hai, mẹ Hoàng chủ động mời tôi đến nhà, hôm đó Hoàng đi làm thêm cuối tuần, tôi thấy mẹ anh chủ động như thế thì mừng lắm, tôi cũng muốn gần gũi với mẹ anh hơn. Hôm đó tôi mua một giỏ hoa quả đến, gặp tôi, mẹ Hoàng cười cười rồi bảo:

 



- Nhà bác ấy à, toàn ăn nho Mỹ, táo Mỹ với quả cherry thôi. Măng cụt với nhãn nhiếc như này là bác ăn không có được.

Tôi điếng người, vì đang mùa nhãn nên tôi mua đến 2kg, tôi không biết làm sao đành lí nhí dạ rồi để giỏ hoa quả xuống bàn rồi ngồi xuống ghế.

Mẹ Hoàng tiếp lời:

- Bác có chuyện muốn nói với cháu. Bác biết kinh tế cháu không khá giả gì, chắc cháu cũng muốn lấy một người chồng có gia cảnh khấm khá. Thằng Hoàng nhà bác lương tháng 30 triệu, chồng bác lương tháng 20 triệu, nhà này bác xây cách đây 10 năm đã 500 triệu, tính ra bây giờ phải mấy tỷ ấy chứ. Bác sợ cháu bước vào nhà này rồi choáng, bác hiểu cái cảm giác khi mình không có tiền mà phải sống giữa những người có điều kiện. Thế nên bác không muốn cháu khó xử, cháu nên bỏ thằng Hoàng vì bác cũng muốn kiếm cho nó một cô vợ giàu có hơn.

- Dạ, sao bác biết được lương và gia cảnh của cháu ạ?

- Thì bác đoán vậy. Cứ nhìn cách cháu ăn mặc, xe cháu đi, cách cháu trang điểm , cung cách cháu ăn uống là bác biết cháu không phải con nhà giàu có gì. Cái gì chứ môn đăng hộ đối quan trọng lắm cháu ạ.

- Dạ, cháu đúng là không có cung cách quý tộc vì bố mẹ cháu luôn dạy cháu sống giản dị. Cháu có căn biệt thự 10 tỷ, lương tháng 60 triệu nên có lẽ không xứng ở trong căn nhà 500 triệu này như lời bác nói rồi.

- Hả? Cháu chắc quen chém gió trên mạng rồi.

- Vâng, bác cứ về hỏi anh Hoàng thì biết mức độ cháu chém gió thế nào. Cháu bận việc rồi, chào bác cháu về.

Nói rồi tôi xách giỏ trái cây đi thẳng, mẹ Hoàng không ăn thì tôi để lại đó làm gì cơ chứ. Tôi về nhà, đặt vé đi du lịch luôn, kệ Hoàng suốt ngày gọi điện. Thì ra mẹ anh chỉ muốn có một cô con dâu giàu có để xứng đôi vừa lứa với anh. Tôi không tỏ ra mình là con nhà giàu có vì tôi và Hoàng yêu nhau thực lòng và không lấy tiêu chí đó ra để đánh giá.

Hôm đó tôi đang chuẩn bị đồ đạc để về lại thành phố thì có tiếng chuông điện thoại. Tôi cầm lên xem thì thấy số lạ. Mới ấn nút nghe đã nghe tiếng mẹ Hoàng thỏ thẻ: “Alo, cháu à? Cháu đang đi du lịch à? Nghe Hoàng bảo cháu không nghe điện thoại của nó, tại bác làm cháu giận chứ gì. Bác đúng là không có mắt nhìn người. Chuyện hôm đó bác xin lỗi nhé, cháu đừng giận thằng Hoàng nữa mà tội”.

Mẹ Hoàng còn nói nhiều nữa nhưng tôi chỉ biết dạ cho qua chuyện. Quả thật là tôi yêu Hoàng nhưng cái cách mẹ anh đối xử với người khác thì tôi không mê được. Đúng là gặp bà mẹ chồng như thế này chẳng biết phải sống như thế nào.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp