Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Nếu biết chồng có bồ việc đầu tiên là thu vén cho con chứ khóc lóc, đánh ghen làm gì cho mệt

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Sau những cơn đau, những vật vã thì mọi chuyện chẳng có gì tốt đẹp lên. Cái thằng chồng nó vẫn qua lại với bồ, vẫn chu cấp tiền cho bồ, còn vợ con nó cũng chả bỏ, vứt lăn vứt lóc đó muốn làm gì thì làm. Phần thương con, phần chả có tiền, con vợ ngoài ôm con khóc và trông mong vào cái sự “tử tế” của hai kẻ phản bội ra thì chả làm được cái đinh gì cả.

Vậy nên tôi mới nói, phụ nữ khờ lắm nên khổ hoài. Cái việc đầu tiên khi biết chồng phản bội không phải là làm rùm beng lên mà là suy nghĩ xem làm sao để sống sót trong cơn bão này. Phụ nữ bây giờ phải biết, không chồng không chết, chỉ chết nếu không có tiền thôi. Vì vậy, đầu tiên không phải là bóc phốt nó cũng chả phải là đi đánh ghen mà là nên đi gom tiền. Làm sao để gom tiền? Điều này không khó. Thằng đàn ông nào đi gái mà chả có tiền, không tiền thì gái đ* nào nó theo. Vậy sao gái moi tiền của nó được mà con vợ lại không biết cách moi?

Tôi có đọc được một chị hiến kế trên diễn đàn cho những bà vợ trót có chồng ngoại tình. Chị bảo, thay vì đánh ghen hay viết tâm thư lâm ly bi đát thì cách thực tế nhất là các bà vợ nên làm là thu vén tài sản cho con cái.

“Việc cần làm ngay là thu vén tài sản cho con cái, vì con bồ nó cũng có con rồi. Tương lai sẽ có xâu xé cái tài sản mồ hôi nước mắt của 2 vợ chồng làm nên.

Tiếp nữa là kiếm ngay luật sư giỏi tư vấn và thu thập chứng cứ để nếu có ly hôn thì mình có lợi thế.

Xong xuôi hết thì hãy nói chuyện với cái thằng chồng tôn thờ và ngưỡng mộ kia kìa xem hắn muốn gì. Có sửa chữa được không?”

Nói chung tâm lý của những thằng đàn ông đi ăn vụng là cảm thấy áy náy, có lỗi với vợ, cũng rất sợ vợ biết việc mình ngoại tình. Vì thế, khi biết chồng mình ngoại tình các chị em hãy bình tĩnh nghĩ cách xử lý. Nếu đang có con nhỏ, hãy bảo chồng chu cấp mỗi tháng bao nhiêu đó, rồi để dành ra một khoản phòng thân, cố gắng moi càng nhiều tiền càng tốt. 

Sau đó, nếu tài sản chung nào chưa đứng tên hai vợ chồng thì ráng mà tìm cách để sang tên cho con hoặc là đứng tên chung. 

Cuối cùng là nên thu xếp để kiếm một công việc kiếm tiền nuôi con. Nếu không xin được công việc văn phòng thì có thể nghĩ đến việc buôn bán online như bán đồ ăn, bán quần áo… Tóm lại cố gắng kiếm ít tiền để không phải phụ thuộc vào chồng.

 


Nói chung, thời nay phò lên ngôi, ngoại tình trở thành vấn nạn rồi nên dù đang hạnh phúc thì chị em cũng nên lo trước đi là vừa. Đừng để nước đến chân mới nhảy. Vẫn biết là vợ chồng thì không thể thiếu sự tin tưởng, nhưng tin tưởng nó cũng có mức độ, đừng mù quáng tin rồi lại khổ khi mất cả chì lẫn chài.

Phụ nữ đừng bao giờ nghĩ rằng đàn ông sẽ vì con cái mà không dám bỏ vợ. Nó đã đi ra ngoài kiếm bồ tức là nó cũng đã có tâm lý chả cần vợ. Và các chị đẻ được con thì bồ nó cũng đẻ được con. Thế cho nên, con mình thì mình phải lo, đừng có làm đùng đùng lên để rồi cuối cùng ra đi tay trắng, chẳng được gì. Khi các chị nắm trong tay tài chính tức là đã đảm bảo được cho cuộc sống của mình và con. Hơn nữa, đàn ông nó không ngu. Nếu biết bỏ vợ mất gần hết tài sản chung thì chả thằng nào dại bỏ vợ cả. Đó chính là cách giữ chồng của người phụ nữ thông minh.

Tôi có chị bạn, năng nổ, giỏi giang, thời còn con gái chị thu nhập khá cao, lại biết thu vén, tiết kiệm nên cũng rủng rỉnh hơn những người bạn cùng tuổi. Sau chị lấy anh chồng làm cùng cơ quan, thu nhập cũng ổn. Hai vợ chồng góp lại mua căn chung cư hơn 1 tỉ rưỡi. Gần như toàn bộ tiền mua là tiền chị để dành thời con gái và tiền chị vay của gia đình mình, vì anh tuy thu nhập cao nhưng chẳng tiết kiệm gì nên tay trắng vẫn hoàn tay trắng. Thế nhưng, vì nghĩ là dù gì cũng là vợ chồng nên chị chả tính toán gì. 

Lấy nhau được 2 năm, chị sinh em bé thứ nhất rồi em bé thứ hai cách nhau năm một (vỡ kế hoạch) vì thế không thể tiếp tục công việc cũ, thu nhập giảm dần, gia đình không còn sung túc như xưa. Anh chị bắt đầu cự nự nhau về tài chính. Hơn nữa, chị sinh xong cũng xuống sắc, xuống sức. Thế là anh ra ngoài cặp bồ.

Chị nghe tin mà tê tái hết cõi lòng. Giờ một nách hai con, công việc không ổn định, chị cảm thấy vô cùng bế tắc. Khi chị làm căng, đòi ly dị thì anh bình thản đồng ý, bảo rằng sẽ chia đôi nhà, chu cấp cho 3 mẹ con 5 triệu 1 tháng. Chị lại xót xa thêm một lần nữa. Chị bảo: “Lúc đầu chị đồng ý vì nghĩ không thể sống với con người bạc bẽo như vậy. Thế nhưng chị không cam tâm khi bao nhiêu công sức, của cải của mình tự nhiên lại lọt vào tay một con nhãi ranh chỉ biết ỏng ẹo”.

Mọi người cũng khuyên can vợ chồng chị suy nghĩ cho con. Cuối cùng anh chị cũng làm hòa, vì thực ra anh chồng cũng biết không ai giỏi giang và yêu anh như chị. Cô bồ anh ngoài trẻ trung ra thì chả có điểm nào hơn vợ anh cả.

Chị bảo: “Giờ chị chỉ lo thu vén cho con cái thôi. Chị cũng không còn suốt ngày chăm chăm lo cho anh nữa. Chị đã thỏa thuận với anh, nếu anh còn tái phạm một lần nữa thì anh sẽ ra đi tay trắng”. Giờ đây anh chị khá ổn định, nhưng tôi biết, trong lòng chị vẫn có 1 vết thương đang ngày đêm nhức nhối. 

Thế nhưng trái với suy nghĩ của tôi, chị có vẻ rất bình thản đối mặt với nỗi đau. Chị cười bảo: “Sau thăng trầm, chị đã cân bằng và chuẩn bị tâm lý cho tất cả những gì xấu nhất có thể xảy ra. Phụ nữ bao dung cũng có mức độ thôi. Lần đầu có thể tha thứ vì có thể anh cũng xao lòng, thế nhưng nếu có lần thứ 2 thì không nên tha thứ vì như vậy thì cả đời phải sống kiếp chồng chung”.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp