Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

"Phụ nữ chỉ ở nhà chăm con đáng bao nhiêu?" và đây là câu trả lời thỏa đáng nhất

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Ấy thế mà ngày nay, sau bao nhiêu mồ hôi, nước mắt và cả máu để đòi hỏi quyền bình đẳng thì chả thấy phụ nữ bớt khổ hơn bao nhiêu mà thay vào đó phụ nữ lại càng mệt hơn vì bị choàng vào cái ách: giỏi việc nước, đảm việc nhà. Tức là thay vì chỉ phải lo nội trợ như xưa thì ngày nay phụ nữ vừa phải lo nội trợ, vừa phải kiếm tiền như đàn ông. Ô hay, như vậy gọi là bình đẳng à?

Những người phụ nữ cố gắng hoàn thành cái thiên chức làm mẹ thì giờ đây họ phải phân vân giữa hai lựa chọn: bỏ mặc con cho người giúp việc/ ông bà để đi làm hay là bỏ việc để ở nhà chăm sóc con cái. Và sự lựa chọn nào cũng đau đớn.

Và đau xót thay, hầu như chẳng ai đánh giá cao những hy sinh, vất vả của các bà mẹ này cả. Họ mặc nhiên xem chuyện vừa làm tốt việc nhà, vừa kiếm tiền là bình thường, là chuẩn mực mới của xã hội. Và những ai bỏ việc ở nhà chăm con thì bị xem thường, bị coi là “ăn bám” và bị đối xử còn thua kém 1 osin trong nhà.

Tôi có cô bạn, từng chọn giải pháp làm một kẻ “ăn bám” như thế. Bạn tôi chẳng hề hạnh phúc với lựa chọn này. Bạn ngại khi ai đó hỏi “Bây giờ cô đang làm gì?”, “Mỗi tháng cô kiếm được bao nhiêu?”, “Công việc của cô có tốt không?”, “Cơ quan của cô ở chỗ nào?”… 

Không chỉ xấu hổ với mọi người, bạn tôi còn cảm thấy lép vế, bị chèn ép bởi chính người chồng và gia đình chồng khi không kiếm ra tiền. Mọi người mặc nhiên cho rằng, những người ở nhà là không làm gì cả. Vì vậy, họ phải thức trông con cho người đi làm ngủ, phải giữ con cho người đi làm ăn cơm, phải coi sóc cho con sạch sẽ, tươm tất, nuôi con cho ngoan, cho khỏe, và làm tất tần tật việc nhà, đương nhiên, trong đó có cả việc đảm bảo cơm dẻo canh ngọt, nhà cửa gọn gàng ngăn nắp, để người đi làm thoải mái. 

Trong con mắt của nhiều “trụ cột gia đình” và xã hội, những bà nội trợ thật sung sướng, bởi họ không phải làm việc gì cả, không phải vất vả đội mưa nắng làm việc, không bị sếp mắng, không bị áp deadline, định mức công việc, họ đang sống bằng đồng tiền mồ hôi của người khác, nên thật khó có thể tha thứ nếu họ không biết điều, nếu con nay ốm mai đau, hơi gầy hơn con nhà hàng xóm, nếu nhà cửa bộn bề đồ chơi, nếu bản thân họ bù xù, lôi thôi, và cáu gắt khó tính. Họ không có quyền than thở mệt mỏi hay áp lực, không được phép bắt người đi làm trông con hộ một lúc để đi tắm hay đi vệ sinh, vì một lẽ đơn giản: “Ở nhà cả ngày, có việc gì đâu mà…”. Việc được quyền giải trí, nằm dài xem ti vi, đi ra ngoài café ăn uống hay đi chơi với bạn bè, với những kẻ “ăn bám” bị coi là xa xỉ và không cần thiết, vì họ “mỗi ở nhà thôi, có va chạm hay vất vả gì mà căng thẳng”, vì “đã không làm ra tiền, còn tiêu pha tốn kém”.

Thế rồi bạn tôi quyết định đi làm, đi làm không phải vì yêu thích mà bởi không muốn mang tiếng ăn bám. Để đi làm, bạn tôi phải thuê người giúp việc chăm con. Từ ngày đi làm bạn tôi cảm thấy rất thoải mái, ít nhất bạn không phải làm việc 16 tiếng/ngày, bạn có thời gian nghỉ ngơi trong giờ trưa, có thể từ chối làm một số việc nhà vì “mệt” (trong khi trước đây bạn ở nhà làm không ngơi tay suốt ngày mà vẫn bị ca thán). Tiền lương bạn chỉ đủ xăng xe và trả người giúp việc, thế mà chả ai bảo bạn ăn bám cả.

Thế đó, nên tôi nói thiệt là phụ nữ Việt Nam quá khổ khi không được công nhận việc ở nhà chăm sóc gia đình là một công việc nặng nhọc thực sự. Các ông chồng thà bỏ tiền ra thuê osin, cung phụng osin như ông nội để có cơm ăn, có người dọn nhà. Thế nhưng nếu vợ là người làm những việc đó thì lại không được công nhận và đối xử thì thua cả osin  

 



Ở nước ngoài, từ lâu người ta chẳng còn dùng chữ “house wife” để nói về những phụ nữ ở nhà chăm sóc gia đình, mà chuyển sang dùng “home-worker” (người làm việc ở nhà), như một sự ghi nhận đóng góp của họ trong xã hội. Tôi nghĩ rằng phải mất 1 thời gian dài chúng ta mới thực sự thấu đáo một việc có thật: bình đẳng và tự do cho phụ nữ, không phải là việc đẩy họ ra đường hùng hục làm việc để chứng tỏ họ chẳng thua kém đàn ông; không phải việc phụ nữ tự hào khi mình có thể kiếm ngang, hoặc nhiều tiền hơn, thành đạt hơn chồng; không phải là việc phụ nữ có thể vứt con ở nhà cho giúp việc hoặc ông bà chăm, chẳng cần cho con bú mớm để giữ dáng, giữ ngực, để thả ga đi du lịch một mình cả tuần và chụp ảnh so deep tung lên Facebook… mà bình đẳng và tự do rộng hơn thế: để phụ nữ được thoải mái và tự hào với lựa chọn của mình, dù họ đi làm hay ở nhà. 

Tôi luôn tin rằng, những người phụ nữ ở nhà chăm con, nếu được trả lương xứng đáng, thu nhập của họ sẽ rất cao. Họ không làm giờ hành chính 8 tiếng/ngày như các phụ nữ đi làm, mà họ làm từ 16 - 18 tiếng/ngày, 16 – 18 tiếng áp lực, la hét, mệt mỏi, cáu gắt, căng mình hoạt động hết năng suất. Này nhé, nếu con còn nhỏ, họ sẽ quay cuồng với việc vệ sinh cho con, thay bỉm, cho bú, nấu đồ ăn cho con, cho con ăn, chơi với con… Ăn chán, chơi chán sẽ đến giờ ngủ. Bọn trẻ có thể ngủ rất nhanh, khi được cho bú, cũng có thể vừa bú vừa vầy tóc, vừa móc mũi, chọc miệng, vừa líu lô chuyện trò gì đó, hoặc đang ngủ thì giật mình khóc thét lên và toi luôn của giấc ngủ trưa, hai “đứa” lại dậy la hét với nhau... Sau đó là tắm, là giặt đồ, là dọn dẹp, là thay bỉm, lại ăn, lại bú, lại ru ngủ. Đấy là chưa kể những khi trở trời, mũi dãi toe toét, khóc lóc ỉ ôi, nôn trớ và bám dính còn hơn keo 502 loại xịn. Khi trẻ lớn hơn một chút mà chưa đi trẻ, ngoài những việc đó, bà nội trợ còn kiêm thêm cả dạy con học nói, học đi, dạy múa hát, đọc thơ, kể chuyện cổ tích, phải canh chừng sát sao hơn cả camera để ngăn chúng không chui vào gầm giường, chọc tay vào ổ điện hay khám phá bình đun nước đang sôi. 

Đó mới là việc trông trẻ. Những phụ nữ ở nhà còn ti tỉ thứ việc không tên khác. Khi đi chợ, họ phải nhớ trong tủ lạnh ở nhà còn gì, hết gì, phải mua gì cho bữa trưa, nấu món gì cho bữa tối, phải thuộc lòng chồng mê món gì, món gì là khoái khẩu của con, con thích ăn nay ăn gì, mai ăn gì. Thức ăn phải thay đổi liên tục, phải đảm bảo dinh dưỡng, ngon miệng, phù hợp với thời tiết và khẩu vị gia đình, nhưng cũng phải tiết kiệm (vì chỉ có một người kiếm ra tiền thôi mà). Sau màn nấu nướng là dọn dẹp bát đũa, kệ tủ, lau nhà, dọn toilet, giặt giũ, phơi phóng, gấp quần áo... 

Họ cũng kiêm luôn cả bác sĩ tâm lý trẻ em, y tá chăm sóc, nhà dinh dưỡng học cho gia đình, phải giỏi kỹ năng của 1 giám đốc tài chính trong nhà, phải có kỹ năng sắp xếp thời gian chuyên nghiệp… Tính ra, một phụ nữ ở nhà, với những kỹ năng và hàm lượng công việc, chất xám mà họ phải đảm nhiệm, những công việc mà họ phải kiêm nhiệm, đáng lẽ phải được trả lương cao hơn nhiều lần một người đi làm, ít nhất là bằng lương 1 cô trông trẻ và 1 cô giúp việc chuyên nghiệp (tổng cộng phải hơn 10 triệu)

Thế nhưng, tiền bạc cũng không thể mua được sự mẫn cán, cần mẫn của những người mẹ, người vợ này. Họ làm xuyên suốt cuối tuần, không nghỉ phép, không nghỉ lễ, không thưởng Tết, không có đồng nghiệp và không thăng tiến. Với tất cả những điều trên, không tiền bạc nào có thể trả nỏi, chỉ có tình yêu và sự trân trọng của người thân mới đủ để trả cho những vất vả trên. Đúng không các chị?

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp