Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Câu chuyện người mẹ già chết gục bên mâm cơm tất niên khiến ai đọc cũng phải trào nước mắt

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

- Mẹ à, Tết dương này con về ăn tất niên với mẹ. Mẹ nấu vài món ngon ngon đợi con nhé!

Con trai tắt máy mà lòng bà khấp khởi, vui mừng như mở hội vậy. Bà sống đến từng này tuổi rồi, chẳng mong mâm cao cỗ đầy, chẳng mong được sống giàu sáng, sung sướng, điều khiến bà hạnh phúc nhất chính là một cuộc điện thoại của người con duy nhất, báo tin sẽ về ăn cơm cùng bà.

Nghe thì người ta sẽ nghĩ bà đang có vấn đề trong suy nghĩ. Bởi một cuộc sống giàu sang, no đủ mới khiến người ta cảm thấy vui sướng. Còn với bà, bà chỉ cần mỗi ngày, nhận được một cuộc gọi của con trai, chỉ đơn giản nghe một câu nói từ con trai thôi cũng khiến bà cảm thấy vui rồi. Có thể mọi người nghĩ rằng, bà đang làm quá nhưng phải ở trong hoàn cảnh của bà, người ta mới có thể hiểu được vì sao bà lại có những cảm xúc như thế.

Chồng bà không may qua đời sau một vụ va chạm giao thông bỏ lại bà với cậu con trai nhỏ vừa tròn một tháng tuổi. Ngày đầy tháng con cũng là ngày giỗ của bố, bà đau đến mức, kiệt quệ đến mức nước mắt không đủ sức mà rơi xuống lấy một giọt.

3 năm sau ngày chồng mất, nỗi đau dường như vẫn chưa thể vơi đi trong tâm trí bà.Mọi người khuyên bà nên đi bước nữa để có người đỡ đần bà chăm sóc con cái mà bản thân bà cũng thấy bớt tủi nhưng bà không nghe. Với bà, cậu con trai nhỏ bây giờ mới là tất cả. Còn chồng bà, dù đã mất thì cũng vẫn mãi là chồng bà, sống mãi bên cạnh, trong tâm trí bà. Bà dành hết tâm huyết của mình cho cậu con trai nhỏ. Mọi người nhìn bà cảm phục và nói rằng rồi con trai bà sau này lớn lên sẽ báo hiếu bà, ở bên cạnh bà, làm bà tha hồ hưởng phúc. Ấy thế mà…

- Con bận mất rồi, tuần này con không về được đâu mẹ.

Con trai bà nghe tiếng gọi của ai đó liền cúp máy cái rụp. Tim bà nghẹn lại. Đã nửa năm rồi con trai bà không về thăm bà, những cuộc điện thoại cũng thi thoảng, có khi là cả tuần mới có 1 cuộc. Bà cũng biết là con trai bà bận rộn với công việc, phấn đấu sự nghiệp. Nhưng quãng đường từ thành phố về nhà bà đi bất quá cũng chỉ gần 1 tiếng đồng hồ, lẽ nào con trai bà không thể bớt ra chút thời gian của mình hay sao. Bà cũng không dám trách con trai bà, con trai bà cũng chỉ đang cố gắng vì tương lai của nó. Nhưng thực sự, bà thấy tủi thân ghê gớm lắm.

 



Bà nói con trai không về được thì để bà lên thăm nhưng con trai bà nhất định không nghe. Con trai bà nói như thế là bà đang cản trở con đường thăng tiến của nó. Nghe xong, bà ừ một tiếng mà hai hàng nước mắt lăn dài, tay ôm chặt lấy lồng ngực đau nhói. Tim của bà, dạo này đang có vấn đề nhưng vì con trai bà bận nên bà vẫn chưa nói cho nó biết.

Hôm nay, nhìn con cháu hàng xóm đã về ăn Tết dương lịch đông đủ cả mà lòng bà chạnh lại. Bà cứ nhìn mãi chiếc điện thoại, mong chờ một cuộc gọi từ con trai. Màn hình sáng lên, bà nhanh chóng cầm lấy nó. Mắt bà bừng sáng, long lanh, miệng ậm ừ rối rít. Thì ra con trai bà báo tin sẽ về nhà ăn cơm cùng bà.

Bà tất tả đi chợ, nấu rất nhiều món mà con trai bà thích. Bà sắp xếp hết tất cả, đợi con trai bà về. Con trai bà báo 5 giờ về mà giờ đã hơn 7 giờ tối. Sốt ruột lo đường đi có vấn đề, bà nhấc điện thoại gọi cho con trai. Bà chỉ nghe thấy tiếng nhạc chát chúa, xập xình chứ tuyệt nhiên chẳng nghe thấy bất cứ lời nào từ con trai bà. Có lẽ con trai bà còn bận chút việc, bà kiên nhẫn chờ đợi. Nhưng đã 10 giờ đêm, cơm nước cũng đã nguội lạnh, bà tiếp tục nhấc điện thoại gọi nhưng vẫn chỉ là tiếng nhạc tiếng hát inh ỏi đó. Con trai bà vẫn bận đấy ư? Nhìn mâm cơm, từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lạnh. Con trai bà không nhớ đã lời hứa với bà ư? Bà chợt thấy lồng ngực đau nhói, mắt cứ thế mờ dần và bà gục xuống bên mâm cơm nguội lạnh.

Con trai bà, bị tiếng chuông điện thoại réo inh ỏi làm cho tỉnh giấc trong căn phòng khách sạn. Cuộc tiệc tùng nhậu nhẹt làm đầu anh ta đau như búa bổ. Hằn học nghe điện thoại vì sự làm phiền không đúng lúc nửa đêm:

- Về ngay đi, mẹ cậu mất rồi!

Chiếc điện thoại rơi tõm xuống nền nhà. Anh ta giật mình nhớ ra hôm nay anh ta đã hứa về ăn cơm với bà. Lao vội ra xe, anh ta phi như điên dại về nhà… Lao vào ôm chặt bà, anh con trai gào khóc gọi tên mẹ. Nhìn mâm cơm với những món ăn mình yêu thích, anh con trai chỉ muốn đập đầu chết quách cho xong. Anh ta đã làm chuyện gì vậy, cuộc tiệc tùng với bạn bè làm anh quên đi mất lời hứa với bà. Còn bà, cơn đau tim đột ngột vì sự tủi thân, tự xót thương thân mình ập đến đã cướp bà đi.

Bà ra đi khi chưa kịp ăn cùng con trai bữa cơm cuối cùng. Chẳng ai biết bà ra đi lúc nào, chỉ biết khi mọi người đến nơi thì bà xác bà đã lạnh cóng, khuôn mặt lúc ra đi vẫn còn đầy sự luyến tiếc. Vì sự ích kỉ, vô tâm, chỉ nghĩ đến bản thân mình của anh con trai mà thảm kịch đau lòng mới xảy ra. Chẳng ai không trào nước mắt. Các cụ chẳng phải đã nói rồi hay sao, “Mẹ già như chuối chín cây, gió lay mẹ rụng con phải mồ côi”…

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp