Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Đêm tân hôn, nhìn tấm ga giường tôi cười mãn nguyện còn vợ lặng lẽ bỏ đi...

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Tôi và cô ấy yêu nhau được hai năm, tình cảm cũng rất mặn nồng. Có lần do không thể kìm nén được cảm xúc, tôi muốn đi quá giới hạn nhưng đều bị người yêu cũ từ chối. Tôi đã nghĩ cô ấy không muốn xảy ra những chuyện không hay trước khi kết hôn. Sau lần ấy, tôi đã không đòi hỏi thêm nữa mà luôn giữ gìn và tôn trọng bạn gái.

Chúng tôi đã tính đến chuyện kết hôn vì khi ấy cả hai đã có công việc ổn định. Nhưng chính lúc tôi đang lâng lâng trong hạnh phúc thì người yêu lại thông báo cho tôi một tin sét đánh, khiến tôi như rơi xuống hố sâu. Một đêm ngồi trò chuyện bên nhau, cô ấy đã thú nhận tất cả. Rằng cô ấy không muốn giấu diếm tôi thêm nữa. Trước khi đến với tôi, cô ấy đã từng yêu một người và từng đi quá giới hạn với anh ta một lần. Cô ấy bảo đó là một lần duy nhất, là sự bồng bột của tuổi trẻ. Cô ấy hi vọng tôi tha thứ để sau này khi cưới nhau, hai người sống sẽ thoải mái hơn.

Có lẽ cô ấy nghĩ tôi sẽ bỏ qua vì chúng tôi đã chuẩn bị khá nhiều thứ cho đám cưới rồi. Vậy nhưng cô ấy đã nhầm, một thằng đàn ông như tôi sẽ không bao giờ chấp nhận sự lừa dối, phản bội được.

- Cô nói cái gì, mong tôi tha thứ ư? Không đời nào đâu, cô lừa dối tôi suốt thời gian qua thế là đủ lắm rồi. Đừng hi vọng dắt mũi tôi thêm nữa. Không bao giờ tôi tin cô chỉ làm chuyện ấy 1 lần đâu.

- Anh, em thề mà… đừng nghĩ em như thế.

- Muộn rồi. Tôi đã thay đổi tất cả suy nghĩ về cô cách đây 2 phút rồi. Có lẽ chấm dứt mọi chuyện ở đây là tốt cho cả hai.

- Anh… Tôi không ngờ anh là loại người như vậy. Tôi đã nhầm.

- Cô nghĩ thế nào cũng được, nhưng tôi thì nhất định không thể cưới vợ không còn trinh. Đó là một sự sỉ nhục rất lớn cô có hiểu không. Thôi chấm dứt khi nó còn chưa quá muộn.

 


- Được rồi. Cảm ơn anh đã cho tôi biết con người thật của anh. Tôi cũng chẳng luyến lưu gì một người như vậy nữa. Chúc anh lấy được cô vợ còn trinh như là ao ước của anh.

- Chắc chắn rồi, cô cứ chờ mà xem.

Sau đêm ấy, chúng tôi chia tay. Vì là hai đứa âm thầm chuẩn bị mọi thứ cho đám cưới với nhau nên bạn bè cũng chưa biết nhiều. Tuy còn yêu nhưng cũng đành thôi, tôi không thể lấy một người như thế.

Sau khi chia tay người cũ, tôi gặp Mi. Cô ấy là con cô giáo cũ của tôi. Tôi biết em từ bé và dám khẳng định chắc như đinh đóng cột, em không phải là loại gái hư hỏng. Mi cũng biết tôi chia tay người yêu, nhưng tất nhiên là không biết lý do. Em có hỏi, tôi chỉ bảo không hợp. Yêu nhau 6 tháng, bọn tôi tổ chức đám cưới.

Ngày cưới, cả hai đứa cười mãn nguyện trong sự chúc phúc của mọi người. Hôm ấy tôi có mời nhưng người cũ không đến, nghĩ lại tôi cũng thấy thương cô ấy, 2 năm biết bao kỉ niệm. Nhưng mà có trách thì chỉ biết trách cô ấy mà thôi.

Sau một ngày tiếp khách, cả hai vợ chồng tôi đều đã thấm mệt nhưng vẫn không quên cái đêm tân hôn đang đón đợi. Vừa mới bước vào phòng, tôi đã không kìm nén được nữa, bế bổng vợ lên giường và đặt lên môi nàng một nụ hôn dài bất tận.

Vợ ngoan ngoãn chiều chuộng tôi. Sau khi đã có những phút giây ân ái vui vẻ với vợ, tôi lén nhìn xuống chiếc ga giường trắng tinh, một vệt máu đỏ tươi khiến tôi cười mãn nguyện. Nhìn sang vợ thì nàng đã quay mặt vào tường ngủ ngon lành. Chúng tôi đã có một đêm tân hôn trọn vẹn.

Tôi định kéo chăn ngủ thì điện thoại báo có tin nhắn. Là tin nhắn của người yêu cũ:

- Anh hài lòng với vợ mình chứ.

- Hoàn toàn hài lòng, cô ấy hoàn toàn còn trong trắng và không phải là người phụ nữ hư hỏng.

- Thế thì chúc mừng anh, chúc anh hạnh phúc.

Một lần nữa tôi nở nụ cười tươi và quay sang hôn má vợ một cái như để cảm ơn em về việc đã giữ gìn sự trong trắng cho tôi rồi ngủ một giấc đến sáng.

Sáng hôm sau tôi thức dậy muộn, thế nhưng lúc mở mắt ra đã chẳng thấy vợ đâu, chỉ thấy một tờ giấy nhỏ để ở đầu giường.

“Anh ngủ ngon chứ? Em đã đi ngay trong đêm qua, chắc anh rất bất ngờ phải không?

Khi vừa mới hưởng hạnh phúc sau giây phút ân ái thì em cũng lại thấy buồn khi chứng kiến cảnh anh vội vã nhìn xuống tấm ga giường. Và rồi khi đọc được tin nhắn của chị ấy gửi cho anh, em lại càng phải suy nghĩ nhiều. Em đã nghĩ, nếu đêm qua không có vết máu ấy rất có thể em đã bị anh tống cổ ra khỏi nhà không biết chừng. Cái màng mỏng manh ấy nó quan trọng với anh đến vậy sao, anh chỉ dựa vào nó để đo nhân cách, phẩm giá người vợ tương lai của mình sao?

Nếu như thế thì anh đã quá nhầm rồi. Anh có biết, cái thứ mà anh đã hả hê, sung sướng được phá vỡ đêm qua chỉ là đồ được vá lại hay không? Sự thật thì em cũng giống chị ấy thôi, có điều em không dũng cảm thú nhận như chị ấy, mà tìm cách che đậy nó. Nhưng nghĩ về người chồng sẽ cùng mình sống cả cuộc đời, em nghĩ cần phải nói cho anh biết.

Em chọn cách ra đi trước khi anh đọc được sự thật này cũng là để anh có thời gian suy nghĩ. Em để anh tự quyết định. Nếu tha thứ cho em thì anh qua mẹ đón em về, còn không mình chia tay. Tất cả em để anh quyết định nhưng xin anh hãy nghĩ cho kỹ và nên nhớ rằng: Phẩm giá người phụ nữ không phải do màng trinh quyết định đâu anh”.

Tôi thẫn thờ khi biết sự thật cay đắng này. Tôi phải làm sao bây giờ?

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp