Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Tình yêu trẻ trâu

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Nay tôi dẫn vợ đi đăng kí kết hôn các ông ạ...

Lúc cầm tờ khai thấy tôi ít hơn mụ vợ 2 tuổi , chị gái làm thủ tục cứ nhìn vợ chồng tôi chăm chăm. Thấy thế mụ vợ quay ra nhăn nhở nói:

- “Thằng em nó còn nhỏ dại, thương nó em về chung nhà cho tiện đường chăm sóc”. 

Mọi người cười ầm ầm, còn tôi thì quê dễ sợ...

Tôi 93 còn mụ 91. Kể ra học Hàng Hải cũng có cái hay, tốt nghiệp ra trường ngoài biết lái tàu, tôi còn biết cả lái máy bay nữa. Nhìn bên ngoài, không ai biết là mụ hơn tôi 2 tuổi, người đâu già rồi mà vẫn như con nít, hay ăn, hay dỗi, đanh đá, được mỗi cái ưa nịnh kéo lại PACMAN 

Nhớ lần gặp nhau đầu tiên, nhìn cái mặt lơ ngơ như bò đeo nơ, đang yêu quá . Tôi nhầm tưởng mụ giống như tôi, sinh viên mới đi nhập học. Tự tin rằng mình học chậm 1 năm, tôi qua bắt chuyện “em ơi cho anh hỏi…” khuôn mặt đáng yêu 3s trước bỗng chốc u ám lạ kì. Mụ hằm hằm lôi trong cái túi đang cầm ,cái áo xanh tình nguyện, khoác lên người rồi nhìn tôi quát“gọi lại bằng chị đi rồi hỏi”…Đấy tôi gặp mụ vợ tôi như thế ấy.

Sau lần ấy, tôi quyết tâm tìm hiểu cái con người đa nhân cách này. Mấy lần nhìn thấy mụ ở trường, muốn ra bắt chuyện làm quen nhưng chẳng biết làm thế nào. Chẳng lẽ lại xí sớn chạy ra trước mặt bảo “chào chị, chị có nhớ em không” như thế thì tầm thường quá. Đau đầu suy nghĩ mãi tôi mới tìm ra 1 kế, tôi viết 4 chữ “Cho mình làm quen nhé + SĐT” vào tờ giấy A4 gấp vuông vắn thủ sẵn trong ví. Chờ hôm gặp mụ ở trường tôi nhẹ nhàng chạy theo cầm tờ giấy gấp sẵn nói “Bạn ơi, bạn làm rơi đồ này”. Mụ nhìn tôi đầy nghi hoặc và lắc đầu “Không phải”. Ặc hơi sai so với tưởng tượng nhưng đến lúc này tôi lầy luôn “Thật mà mình thấy nó rơi từ balo của bạn”. Mụ cầm tờ giấy mở ra, xem xong thì cười bí hiểm, nhìn tôi, xong lại nhìn tờ giấy nói. “Tưởng chị không nhớ à? Gọi lại bằng chị đi rồi làm quen”… Chẳng biết có phải mụ cười xinh quá hay tại tôi tò mò về mụ mà tôi gọi chị ngọt xớt PACMAN

Quen nhau rồi,mụ mới bộc lộ bản chất quái thai của mình. Tức là đối xử với tôi cứ như chị cả với em út vậy. Vui vẻ thì chị chị , em em mà cáu lên là gọi mày xưng chị luôn với sợ 1f611-_- . Quen nhau rồi, đi ăn đi chơi thân thiết như là một đôi ấy. Quen nhau rồi, nhiều lúc thấy thinh thích ở bên cạnh mụ ấy, cứ ngỡ là yêu rồi xong lại gạt đi, vì khoảng cách 2 tuổi, trước đây tôi luôn tâm niệm rằng sẽ không yêu người hơn tuổi.

 



Một lần đang ngồi net chiến AOE với đồng bọn ở Quán Nam, hơn 10h đang dở trận thấy mụ gọi,tôi nhìn thấy nhưng không ngơi tay được, nghĩ mụ lại khoe gì đó nên kệ. Cuộc thứ nhất, cuộc thứ hai, tới cuộc thứ 3 thì thằng bạn ngồi cạnh châm chọc “Người yêu gọi kìa”. Tôi cười bảo “người yêu đâu, bà chị tao quen”. Mụ gọi đến cuộc thứ 5 tôi mới nghe máy “Em đón chị được không? Chị đi dạy bên An Đồng xe đạp chị bị hỏng rồi”. Đang đà game tôi cợt nhả “Gọi bằng anh đi rồi đón”. Mụ lại năn nỉ “Đón chị đi mà, muộn rồi chị sợ lắm”. Tôi đùa tiếp “Gọi bằng anh là sang đón luôn này, không gọi là cúp máy ấy nhá” . Mụ không nói gì, tôi cúp máy, chỉ định dọa mụ thôi, mấy giây sau mụ gọi lại liền. tôi chưa kịp bảo là tôi chỉ đùa thôi đã nghe thấy bên kia có tiếng nấc rất to, một lát sau mới có tiếng nói lí nhí nghèn nghẹn “Đón chị đi”

Chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại sợ, cuống cuồng và nhanh nhất có thể ,mượn được cái xe phi sang đón mụ. Sang tới nơi, thấy mụ ngồi bó gối khóc ngon lành dưới ngọn đèn cao áp bên chiếc xe đạp méo mó cong vành, tự dưng thấy thương mụ quá đỗi, tự trách mình độc ác và xấu xa. Mụ bảo đi dạy về bị mấy thanh niên trêu ghẹo,mụ sợ quá đạp nhanh rồi bị ngã, xe bị cong vành không đi được, xây xát khủy tay, sợ quá mụ chỉ nghĩ đến tôi…

Sau hôm đón mụ về, đột nhiên mụ im lặng với tôi, cố gắng hỏi han nhắn tin thế nào cũng không nghe máy và trả lời. Mang đồ ăn đến tận phòng trọ dụ mụ mà không ăn thua, bị đuổi về và không thèm tiếp. Lúc đó tôi chỉ nghĩ rằng mụ giận tôi vụ đến đón mụ muộn mà thôi nên ra sức xin lỗi năn nỉ mụ. Mụ tiếp tục im lặng thay cho câu trả lời. 

Một tuần vắng đi sự xuất hiện của mụ, tôi nhớ đến phát điên, nhớ cái vẻ ngây ngô trẻ con, nhớ những cái lúc mụ đanh đá bắt tôi gọi bằng chị rồi mới cho ăn, nhớ những lúc tỏ vẻ dỗi hờn cao sang mà chỉ một cốc chè đã bị mua chuộc của mụ. Tôi nhớ da diết, ngày ngày mở điện thoại ra xem từng tin nhắn vui vẻ ngày trước. Tôi yêu mụ mất rồi…

Sau 10 ngày im lặng, mụ bất ngờ nhắn tin hẹn gặp tôi, “hồ an toàn, chỗ cũ”. Tôi vừa mừng nhưng lại vừa lo,mừng vì mụ đã chịu liên lạc lại với tôi, lo vì có bao giờ mụ nt cộc lốc thế này đâu. Tôi nên chuẩn bị sẵn sàng tinh thần cho việc kết thúc một mối quan hệ ở đây. Hồ an toàn, mụ đứng chứ không ngồi chờ tôi như mọi lần. Không khí cuộc chia ly nào cũng ảm đạm như vậy sao, bước chân tôi nặng chĩu tiến về phía mụ.

- “Em Yêu Anh”

Tôi run rẩy quay lại đằng sau nhìn xem có anh nào đang đi sau tôi hay không? Không có ai hết, tôi run rẩy hỏi “Chị nói với em à?”

- “Vâng! Em nói với anh”

Vẫn chưa tin lắm, tôi tiếp tục nhìn ra sau xem có anh nào đứng núp sau gốc cây hay mới chui từ dưới hồ lên không thì bị mụ quát: “Chị nói với mày đấy, nhìn đi đâu nữa”...

Đấy cứ thế này có phải đúng tông không, cứ làm người ta sợ, nhưng mà nếu tai tôi không điếc thì mụ vừa tỏ tình với tôi. Trước khi đi, tôi đã định rằng nếu mụ kết thúc mối quan hệ của chúng tôi ở đây thì sống chết tôi cũng phải nói ra hết tâm tư của tôi mấy ngày qua, rằng tôi yêu mụ như thế nào. Đã mất công tập rượt từ trước để khỏi lắp bắp ấy vậy mà đến đây lại bị cướp sân và giờ đây tôi như thằng bị chuột tha mất lưỡi. Thấy tôi im lặng, mụ xà vào ôm tôi xong thủ thỉ “Em yêu anh”. Đùa chứ lúc ấy tôi muốn nhảy thử xuống hồ an toàn xem tỉnh hay mơ cơ. Hạnh phúc vãi chưởng, ôm xiết mụ trong lòng và nói “Anh cũng yêu em từ lâu rồi”. Đoạn này tôi nói phét đấy, con gái ai cũng ưa nịnh các ông ạ, chẳng lẽ bảo là “anh mới nhận ra yêu em từ 10 ngày trước” tôi cá mụ đáp tôi xuống hồ lắm.

 


Con gái họ chỉ bị gây mê và trở lễn dễ thương bằng những lời ngọt ngào trong phút chốc thôi các ông ạ. Tiêu biểu là mụ vợ tôi, cứ lúc nào tình cảm đi lên, mụ nũng nịu như chú mèo con, dễ thương vô đối “em yêu chồng, em yêu anh, các kiểu con đà điểu”. Nhưng hễ cứ đi xuống cái là trở mặt được ngay “chị nói cho mà biết nhé, có gọi bằng chị không thì bảo,….” Đáng sợ lắm...

*****
**

Tối qua mụ ấy đọc được cái CFS tôi viết, đến đoạn tỏ tình thì bất ngờ song phi cho tôi 2 cái vì dám tiết lộ bí mật gia đình, mụ là người tỏ tình trước. Khiếp cái lúc tỏ tình quyết đoán là thế, ai đời tỏ tình xong lại thỏ thẻ dặn “Ai hỏi thì bảo là anh tán em nhé, cấm không được bảo là em tỏ tình trước. Thề đi ! Thề đi”. Thực sự là tôi có thề sẽ không nói ra, nhưng mà tôi có nói cho ai đâu, tôi chỉ viết ra cho tất cả mọi người cùng đọc thôi PACMAN

Càng giải thích mụ càng nổi điên, ngồi đè hẳn lên người tôi mà cấu mà véo. Tôi cứ khẽ cựa quậy là mụ lại cấu xong bảo "nằm im đấy, chạy đi đâu, nằm đấy chờ chị mày xử tội” . Đấy là bà chị của tôi 3 phút trước thôi, đến lúc đọc đến cmt, mọi người khen mụ dễ thương, đáng yêu, mụ ngồi trên lưng tôi mà cười khanh khách “Anh ơi mọi người khen em này, mọi người bảo chúng mình đẹp đôi này, em kute mà, anh nhỉ nhỉ nhỉ”. Đấy, cái giống người ở đâu, trở mặt hơn trở bàn tay phút trước vừa đay nghiến, phút sau đã ngon ngọt được ngay. Nghe nói phụ nữ có bầu tính cách thay đổi nhiều lắm, mụ vợ tôi chậm mấy hôm rồi, sau này có bầu cuộc sống của tôi khoảng cách từ thiên đường xuống địa ngục chắc thu bé lại vừa bằng mụ ấy….

Hồi yêu nhau, cũng hay cãi nhau lắm, không ngôn tình tí nào đâu. Lần cãi nhau căng nhất, cũng xuýt chút nữa thì chia tay là hồi ấy có người tán mụ, nhưng mà mụ đểu lắm giấu không cho tôi biết cơ. Không phải mụ tính bắt cá 2 tay mà mụ muốn tự mình giải quyết những cái đuôi. Nhưng mà cái thằng này, nó còn lầy hơn cả tôi, đeo bám mụ mãi, từ lớp tín chỉ đến lớp gia sư, từ phòng trọ đến đi chợ. Cái này là sau này mụ kể tôi mới biết chứ lúc ấy máu ghen nổi lên tôi nghĩ được cái quái gì đâu, còn định rủ mấy anh em cùng phòng kí túc đi đập cho thằng kia 1 trận 1f611-_- . 

Mụ càng gàn, thì tôi lại nghĩ mụ có tình ý gì với nó, rồi bắt đầu cãi vã khóc lóc ( nghĩ lại hồi đó tôi trẩu vãi) . Đỉnh điểm mụ gào lên với tôi “Anh có yêu em không” “Anh có tin em không” “Nếu không, yêu không tin thì mình chia tay đi”. Hồi đấy 2 đứa yêu nhau hơn 1 năm rồi, tôi si mê mụ lắm, nên 2 từ “chia tay” nó như thần chú của Đường Tăng ấy, đầu óc tôi quay quay rồi xịu hẳn. Tôi thỏa hiệp với mụ sẽ không đi đánh nhau nữa nhưng với điều kiện mụ phải giải quyết dứt điểm thằng ấy trong vòng 1 tuần. Thế mà mụ vợ tôi giỏi lắm, chỉ 5 ngày là giải quyết xong, chắc mọi người chẳng hình dung ra cách mà mụ dùng đâu.

Mụ kể “Thằng này nhây lắm, nhây hơn anh nhiều, anh đến phòng em, em đuổi anh còn về, nó thì có đuổi nó vẫn cứ ngồi đấy". Thế là mụ vợ tôi kiếm việc cho nó làm… mụ bắt nó thông bệ xí 1f642=))))) . Mụ lấy bóng bay bơm đầy nước vào to cỡ cái bát con xong thả và bồn cầu xả nước nó sẽ nghẽn lại, thả thêm ít giấy vệ sinh minh họa nữa là xong. 5 hôm đến chơi mụ bắt nó thông bồn cầu 3 lần, đến hôm thứ 6 thì không thấy thằng ấy đến nữa rồi mất hẳn hình PACMAN:v . Còn bạn nào thắc mắc làm sao để hết tắc, thì lúc thằng ấy thất bại bỏ về mụ lấy cái dây thép nhỏ luồn sâu xuống dưới chọc bục quả bóng bay ra là xong 1f642=))) . Mọi người đã thấy mụ vợ tôi quái thai chưa ạ…

Yêu nhau gần 3 năm mụ ra trường đi làm mà tôi vẫn còn đi học. Ở ngoài mụ cũng lắm vệ tinh mà ở trường tôi cũng lắm gái xinh rình rập. Cực chẳng đã tôi quyết định phải làm gì đó trói buộc mụ, là cầu hôn ấy ạ. Không biết có bạn nào giống tôi không? Cầu hôn bạn gái lúc còn đang đi học, ý tôi là thiếu thốn kinh tế ấy (mua cái nhẫn 1tr7 1f618:* không được đẹp lắm nhưng cũng tạm ưng ). 

Lúc đầu lên kế hoạch vào cầu hôn đúng vào hôm kỉ niệm 3 năm ngày yêu. Dẫn mụ đi ăn xong chở ra Đồ Sơn chơi rồi cầu hôn ở biển. Ai ngờ ăn uống xong mụ kêu “em ăn no quá, thôi không đi ĐS nữa chở em về đi anh”. Cụt hứng dã man ấy, bao nhiêu lời thoại tập dượt đến 1 tuần sau mới đc dùng, quên gần hết. 

Đồ Sơn 1 tuần sau, 2 đưa đang đi dạo, tôi bảo mụ “em nhắm mắt lại đi”, mụ chỉ được cái ngoan không hỏi nhiều mà nhắm lại luôn, tôi loay hoay đang đeo cho mụ cái nhẫn thì mụ mở trố mắt ra nhìn rồi hỏi “làm gì đấy”. Tôi chán luôn bảo “cầu hôn chứ làm gì”. Mụ nhây “Cầu hôn sao không quỳ”. Tôi lầy “đeo nhẫn xong người ta mới quỳ chứ”.

Thế rồi mụ thao thao bất tuyệt “Này nhé, anh đừng có mà lừa người lớn... em xem phim nhiều em biết, ngta phải quỳ xuống, ngỏ lời, đồng ý thì mới đc đeo nhẫn chứ, nhỡ ngta ko đồng ý thì sao, cưỡng ép à?” Tôi cầm tay mụ bảo “thế đưa nhẫn đây anh làm lại”. Mụ giật tay ra chạy luôn, vừa chạy vừa cười, vui như trẻ con được cho quà “còn lâu, vào tay em thì đừng hòng em trả”. Lát sau mụ chạy lại bên tôi bảo “này bật Flash lên cho em ngắm nhẫn tí”. Tôi thì chiếu còn mụ thì cứ vẫn vê xoay xoay cái nhẫn “Uầy, nhẫn đẹp thế, anh ăn trộm tiền của bố mẹ à”. Đùa chứ, tôi cá là bố mẹ tôi có nghe câu ấy thì cũng bật khóc giống tôi lắm, người đâu không có tí niềm tin nào vào chồng tương lai cả. Tôi liền bảo “Tôi đi làm thêm đấy chị ạ”. Mụ bĩu môi rồi nguýt dài “Khiếp chú còn phải giấu chị, tiền chơi game còn chẳng đủ bày đặt làm thêm mua nhẫn cho vợ”. Chữ vợ nói ra làm tôi quên mất chữ chị đứng trước câu nói ấy, bất giác mà ôm cứng lấy mụ. Hạnh phúc đơn giản chỉ thế thôi.

Mà viết đến đây mới nhớ, lúc cầu hôn tôi cũng chưa nói với mụ rằng “Em làm vợ anh nhé” và mụ cũng chưa nói với tôi rằng “Em đồng ý”. Thế quái nào tôi lại dẫn mụ đi đăng kí kết hôn nhỉ. Bị lừa cmnr 1f621>.<

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp