Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Vợ đẻ khó, chồng vẫn thản nhiên bảo: “Nó giả vờ ấy mà” nhưng khi cửa phòng mở ra...

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Văn cưới Mây về là do bất đắc dĩ, lúc đó Mây đã có bầu 5 tháng, cô không chịu phá còn Văn thì sợ Mây sẽ làm loạn cơ quan anh, khiến anh bị mất chức trưởng phòng. Thế là đám cưới được diễn ra trong sự khó chịu của cả hai gia đình. Mây thì khóc sưng mắt, cô không ngờ rằng trước kia Văn tử tế, nói bao nhiêu câu yêu đương với cô bao nhiêu thì giờ anh lại đểu giả bấy nhiêu.

Về nhà chồng, bao nhiêu việc ở nhà Mây phải gánh hết. Cô làm kế toán ở một công ty nhỏ, lương tháng 3 triệu. Mẹ chồng cô đã già và khi nào cũng chỉ biết đến tiền. Con dâu bụng mang dạ chửa nhưng bà chẳng bao giờ hỏi han hay đỡ đần gì cả, còn bắt Mây làm đủ việc trong nhà. Đến kỳ con dâu nhận lương, bà cứ than nghèo kể khổ rồi bảo Mây nộp đủ các khoản trong nhà như mạng, điện, nước, tiền ăn. Văn thì chả cho vợ đồng lẻ nào cả.

Sức khỏe của Mây yếu, mỗi lần cô làm việc gì nặng là cứ phải ngồi lại xoa chân bóp tay rất lâu. Mẹ chồng thấy vậy thì bảo con dâu lười, Văn thì bảo vợ làm dáng, giả vờ mệt mỏi để được mọi người thương cảm. Chưa bao giờ Văn nói với vợ một lời động viên hay hỏi thăm nào. Văn bảo cái giỏi nhất của Mây là giả vờ. Trước đó cũng thế, Mây nói với Văn là cô mới vừa hết tháng, thế mà anh lại bị cô vác cái bụng bầu đến bắt đền.

 



Thế nên bây giờ, Mây có kêu trời kêu đất gì Văn cũng chẳng nghe. Hôm đó Mây đau bụng, ngày dự sinh còn 1 tuần nữa nhưng chẳng hiểu sao cô lại đau bụng dữ dội đến vậy. Mây ôm bụng nằm lăn lộn dưới đất. Mẹ chồng cô thấy thế thì lo lắng lắm, gọi con trai về đưa vợ đi viện. Văn đang họp, bị gọi về thì bực lắm nhưng rồi cũng chở vợ vào viện. Bác sỹ bảo rằng, ca này đẻ khó, cần người nhà ký vào đơn nhưng Văn thờ ơ bảo với bác sỹ: “Nó giả vờ đấy mà” rồi chạy ra hành lang bệnh viện ngồi hút thuốc.

Khoảng 30 phút sau, cánh cửa phòng sinh mở ra. Bác sỹ cởi khẩu trang ra rồi thẫn thờ thông báo:

Cả vợ cả con anh đều không qua khỏi nhé, chúng tôi đã làm hết sức rồi nhưng không thể…

Lúc này, Văn mới rụng rời tay chân. Anh không ngờ rằng mọi việc lại nhanh đến thế. Văn chạy vào thấy trên chiếc giường phủ khăn trắng tinh thì sụp xuống. Anh không ngờ mình lại mất vợ con chỉ trong một thời gian ngắn như thế. Dù ghét Mây nhưng Văn vẫn muốn được nhìn thấy con, nhất là khi bác sỹ thông báo đó là con trai. Vậy mà…

Khi nghe con trai thông báo cháu và con dâu đã qua đời, mẹ Văn mới bù lu bù loa khóc rồi trách con trai. Hàng xóm nghe chuyện thì bĩu môi bảo: “Khi sống đối xử không ra gì, chết rồi mới ngồi khóc. Đúng là đời quá bạc”.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp