Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Ôi mình ơi, hay chờ mẹ lên rồi đẻ, anh sợ quá!!

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Biết tin Minh lấy Vân, cả họ nhà anh phản đối kịch liệt, chỉ có mẹ Minh là bình thản bảo: “Thằng này phải ở với con bé đấy mới khôn ra được”.

Số là Minh là công tử bột từ bé, chả biết làm một cái gì. Minh là cháu đích tôn của dòng họ Nguyễn, vì bà nội Minh cưng cháu trai quá nên mẹ Minh dù có muốn dạy dỗ con trai theo ý mình cũng không được. Thế là Minh lớn lên và trở thành một chàng công tử bột chính hiệu, suốt ngày chỉ ăn với học, may mà còn biết tự tay tắm rửa.

Mẹ Minh khổ với ông con “trời đánh” của mình nên khi thấy Vân về làm dâu, bà mừng lắm. Vân nổi tiếng có cá tính mạnh, thậm chí, nhiều người còn bảo cô là dân chơi chính hiệu. Mà Minh thì thương Vân, yêu Vân và làm theo lời cô răm rắp.

Thế là đám cưới diễn ra. Minh và Vân được bố mẹ mua cho một căn hộ chung cư, kể từ hôm thằng con trai ra ở riêng, mẹ Minh như thoát được gánh nặng vì từ đó, ông bà nội của Minh không qua làm phiền nữa. Thay vào đó, họ đến thăm cháu đích tôn ở căn hộ chung cư của cả hai.

Nhưng được khoảng 1 tuần, ông bà nội của Minh không sang nữa. Nguyên do vì đường trong máu của ông bà nội Minh tăng cao vì toàn được cháu dâu cho ăn đồ ăn nhanh.

Vân đi du lịch, đi bar cứ gọi là nhoay nhoáy. Cô lấy chồng và định kế hoạch 2 năm sau mới sinh con nhưng đùng một phát, cô có bầu. Thế là mọi kế hoạch đổ bể. Vân không được dùng mỹ phẩm, móng tay móng chân cũng chẳng được sơn, mặt mày trước đây ra đường phải mất một tiếng trang điểm thì giờ cứ thế mà ra đường, nhìn nhợt nhạt như con cá chết.

Sau 3 tháng đầu kiêng cữ tuyệt đối thì Vân nhất quyết không chịu được nữa. Cô săn lùng các sản phẩm từ thiên nhiên rồi cứ bôi bôi trét trét lên mặt như bình thường. Thế nên mỗi lần hội họp gia đình là Vân cứ bị các cô các bác mắng cho lên bờ xuống ruộng. Mỗi mẹ chồng cô bảo rằng: “Nó kiểm tra kỹ rồi mới dùng, có sao thì nó biết chứ các bác lo làm gì”.

Sau vụ đó, họ hàng nhà Min h ghét Vân ra mặt, từ đó, chả ai hỏi thăm vợ chồng Minh nữa.

Đến hôm Vân đi đẻ thì mẹ chồng cô lại lăn ra ốm. Mẹ Vân thì ở quê chưa lên kịp. Hai vợ chồng lóc cóc dẫn nhau vào viện. Minh thì cả đời không biết đụng tay vào việc gì, nay lại hộ tống vợ vào phòng sinh nên bỡ ngỡ lắm. Cũng may là nhà Minh cũng gần bệnh viện.

Trước khi lên taxi, Vân hỏi chồng:

- Thế đủ đồ chưa anh?

- Rồi, anh bỏ hết vào trong giỏ như lời em dặn rồi.

Vào phòng sinh, thấy cảnh sản phụ rên la quằn quại, Minh toát cả mồ hôi. Anh bảo vợ:

- Ôi mình ơi, hay chờ mẹ lên rồi đẻ, anh sợ quá.

- Anh nói hay nhỉ, chờ được thì em đã chờ rồi. Nhanh vào xoa đầu ti cho em đi, bác sỹ bảo làm thế để cho nó kích thích tử cung.

- Hả? Làm ngay ở đây á? Em không thấy vô duyên à?

- Anh thấy trong phòng này có ai quan tâm đến ai không? Làm ngay đi nào. Em bắt đầu thấy đau rồi.

Vân ôm bụng rên la dữ dội, bác sỹ vào kiểm tra rồi bảo: “Chưa được đâu, cứ nằm chờ. Khi nào tử cung mở rồi hẵng hay”.

 



Thế là Vân lại nằm chờ. Lúc đó, cô bảo chồng lấy gương để xem, thấy mặt nhợt nhạt quá, cô lại lấy son ra tô. Mấy chị xung quanh nhìn Vân như nhìn người từ hành tinh khác. Vân trừng mắt bảo: “Mấy chị đẻ đi, nhìn nhìn cái gì”.

Minh thấy vợ đầu gấu quá thì túm áo kéo vợ, ý bảo đừng manh động, nhưng chị sản phụ bên kia có vẻ không hài lòng, chạy qua chỗ vợ Minh chống nạnh bảo:

- Cô là cháu giám đốc bệnh viện à? Phòng bệnh này tôi cũng trả tiền, tôi nhìn gì là quyền của tôi, cô có ý kiến gì?

- À, chị có quyền nhìn tất cả mọi người ở đây, kể cả con ruồi đang đi ị đằng kia, nhưng cấm nhìn tôi nhé. Khu vực này tôi trả tiền rồi.

- Á à, con này láo.

Nói rồi chị ta xắn tay áo, chuẩn bị lao vào. Minh không nghĩ rằng đây là phòng đẻ, bởi thấy vợ và cô kia đều sung. Vân cũng xắn tay áo, để lộ cái hình xăm to tướng ở cánh tay.

- Chị thích gì? Thích đánh nhau à? Nên nhớ tôi là dân chơi của khu phố X nhá. Với cả, nghe bảo chị còn thua tôi cả chục cân.

Lúc đó, Minh đã hốt hoảng lắm rồi. Ai đời người ta vào phòng đẻ thì đau đớn quằn quại, vợ mình lại chuẩn bị đánh nhau. Minh định chạy ra gọi bác sỹ thì một tiếng hét thất thanh vang lên, Vân ôm bụng nhăn mặt.

- Chồng ơi, hình như vỡ ối rồi, em đau quá.

- Thế làm gì bây giờ?

- Gọi bác sỹ nhanh.

Minh quýnh quáng chạy ra, chị kia thấy thế cũng ôm bụng chạy về giường. Bác sỹ lại chạy vào kiểm tra, giọng bực bội:

- Nằm yên ngủ đi, còn lâu nữa nhé.

Thế là Vân lại về giường nằm, chị kia về giường một cái thì đau thật, Minh lại phải chạy ra gọi bác sỹ vì hình như không có người nhà. Lúc này Vân lại phải chạy qua đỡ chị ta, vì đau quá nên chị ta cứ túm lấy tóc Vân mà giật, Vân bị túm tóc, không làm sao mà quay người được, chỉ biết kêu “á, ớ” thất thanh… Minh chạy vào, thấy vợ bị túm tóc thì lao vào đẩy chị kia ra, ai ngờ vừa mới đụng vào đã ngã chỏng quèo. Bác sỹ chạy vào can thiệp, cuối cùng cũng đưa được chị kia lên cáng để vào phòng mổ.
Vân ngồi phịch xuống giường chửi đổng: “Thì ra nó viện cớ đau đẻ để trả thù mình. Đợi đấy, bà cho biết tay”.

Mấy chị xung quanh nhìn Vân sợ sệt. Từ lúc đó trở đi, không ai dám nói gì vợ chồng Minh nữa.

Nằm mãi hai ngày vẫn chưa đẻ, đến ngày thứ 3, Vân nhất quyết đòi về. Bác sỹ khám xong thì bảo. Cứ nằm đó đợi đi, nhưng Vân bảo nhà em gần lắm, có gì em chạy qua nhanh chứ ở đây nhiều người như thê em thở không nổi. Bác sỹ khám lại lần nữa rồi cho về. Vân thở phào nhẹ nhõm. Về nhà, ăn uống, tắm rửa rồi bôi kem dưỡng da , leo lên giường ngủ. Nhưng đến nửa đêm, bụng lại đau quằn quại, lại phải dậy, xách đồ vào bệnh viện, lại nằm thêm 1 ngày nữa mới sinh.

Sau khi sinh con, Vân đặt tên cho con là bé Lỳ, cả nhà ai cũng khiếp cái cảnh chờ đẻ của hai vợ chồng. Cũng may là sau đợt đó, Minh đã học được cách làm việc nhà và giúp đỡ vợ nhiệt tình. Giờ Vân đang có bầu đứa thứ hai, nhưng cứ nghĩ đến cảnh vợ mình như đại ca trong phòng đẻ và vạ vật chờ sinh là Minh lại hãi.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp