Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Thăm mộ vợ mới mất, thấy quan tài bị bật, chồng nhìn vào thì ngất lịm trước cảnh tượng bên trong

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Gia đình anh gia trưởng, chị biết rõ điều ấy nhưng chị vẫn đồng ý lấy anh. Chị nghĩ rằng tình yêu anh chị dành cho nhau đủ lớn để giúp anh chị vượt qua tất cả. Hơn nữa, nếu chỉ vì sợ nhà anh gia trưởng, sợ chuyện làm dâu mà chị chia tay anh thì tình yêu suốt 3 năm qua của anh chị chẳng hề có ý nghĩa gì hết. Mọi người nhìn sự cố gắng của chị, cũng mong cho ước mơ hạnh phúc của chị sẽ thành hiện thực. Nhưng đúng là cuộc đời, mọi thứ chẳng thể đơn giản như chị nghĩ được.

Bố chồng chị thì gia trưởng, mẹ chồng chị thì khó tính. Chị đi làm về, tất bật không được nghỉ ngơi mà lúc nào cũng bị chê là lười. Chị cũng thuộc hàng nấu ăn ngon lắm rồi ấy thế mà bữa cơm nào cũng bị chê lên chê xuống. Thấy chị vất vả quá mà chẳng nhận được lời khen ngợi nào từ bố mẹ chồng, anh sợ chị nản nên lúc nào cũng động viên chị cố gắng. Chị biết điều ấy lắm chứ. Nếu không cố gắng, không nén sự tủi thân của mình lại chắc chị đã chẳng chịu đựng lâu được như thế. Rồi một ngày đi làm về, chị thấy mệt mỏi trong người lắm nên xin phép mẹ chồng lên phòng nghỉ. Tới bữa tối, bà nấu xong từ khi nào, anh gọi chị xuống ăn cơm thì....

Vừa ngửi thấy mùi cơm, chị nôn ọe dự dội. Tháng này chị cũng tắt kinh rồi và thế là chị có thai. Chị mừng, mừng rơi nước mắt. Anh cũng ôm chặt lấy chị, thể hiện niềm hạnh phúc vô bờ. Không khí trong nhà từ khi chị có bầu cũng thoải mái, dễ thở hơn với chị. Nhất là khi chị siêu âm con trai. Bố mẹ chồng chị vui mừng ra mặt. Chị chẳng trách bố mẹ chồng trọng nam khinh nữ vì nó vẫn là tư tưởng chung, chị chỉ thấy chạnh lòng mà thôi.

Chỉ còn 1 tháng nữa là chị sinh thì anh phải đi công tác đột xuất. Anh muốn từ chối nhưng không được. Nhưng để chị ở nhà, anh chẳng yên tâm. Anh đi trong tâm trạng lo lắng, bất an. Và rồi đêm đó, mẹ gọi điện cho anh báo tin chị đã nhập viện sinh con. Anh hồi hộp và lo lắng cho mẹ con chị lắm. Cả đêm đó anh không ngủ nổi để rồi sáng hôm sau, chưa kịp chợp mắt thì mẹ đã gọi điện báo tin chị qua đời vì sinh non. Anh sốc, sốc đến mức ngã quỵ, người như hóa đá. Bần thần một lúc, anh đáp chuyến bay sớm nhất về nhà nhưng vì bay gấp quá, vé không đặt ngay được nên 3 ngày sau anh mới trở về.

Anh về thì mộ chị đã xong xuôi. Anh lao vào ôm mộ chị khóc lóc thảm thiết. Anh hận mình không thể về sớm hơn để nhìn mặt chị lần cuối. Và tệ hơn nữa là đứa con cũng chết trong bụng mẹ nó trước khi nó kịp cất tiếng khóc chào đời. Anh không tin, anh không dám tin tại sao mọi chuyện lại đau đớn, nghiệt ngã, bi kịch với anh đến như vậy.

 



Trước khi anh đi, mọi thứ vẫn bình yên cơ mà. Anh hỏi mẹ lý do vì sao lại như vậy thì mẹ chỉ nói bác sĩ gọi vào bảo chị và con đã mất. Bác sĩ cũng nói luôn là nguyện vọng của chị là được lo thủ tục tang lễ ngay tại bệnh viện. Nhà cửa trước sự ra đi đột ngột của chị cũng vô cùng rối ren nên đồng ý. Mọi người đến chia buồn đông lắm, ai cũng thương chị giỏi giang, ngoan hiền mà bạc mệnh.

Anh cứ ngồi mãi ngoài mộ không chịu về, sợ anh kiệt sức nên mọi người phải dùng vũ lực mới kéo được anh về. Nhưng về ngủ được một lúc, anh lại mò ra mộ chị. Hết ngày thứ 4, đã sang ngày thứ 5, dưới làn sương khói mờ ảo của buổi sáng sớm anh kinh hãi khi thấy mộ của chị bị ai đó đào lên, nắp quan tài bị bật tung. Anh vội vã lao đến, trợn trừng mắt, anh chết khiếp khi bên trong quan tài trốn trơn. Anh vội vàng về báo tin cho cả nhà biết, sự việc khiến ai cũng kinh hãi.

Mọi người đang định đổ xô tới bệnh viện để hỏi lý do thì chị bất ngờ bước vào. Sự xuất hiện của chị ai nấy đều thất kinh. Còn ngỡ là ma nhưng chị là người bằng xương bằng thịt. Chị quỳ xuống xin lỗi cả nhà vì đã nói dối mình chết để gây ra sự việc đồng trời này. Nhưng chị có lý do của riêng chị. Hóa ra, đứa con chị mang trong bụng bị dị tật bẩm sinh, chị đã giấu tất cả mọi người, chẳng dám nói ra vì chị sợ nhà chồng chị khó tính sẽ ép chị bỏ con.

Nên khi sinh con xong, chị đã cầu xin ê kíp bác sĩ hãy báo tử cho mẹ con chị để chị được đi đâu đó nuôi dạy con nên người. Nhưng mới chỉ có vài ngày, chứng kiến sự đau đớn của anh, của cả nhà, chị mới biết chị đã hành động quá nông nổi nên chị quay về. Bố mẹ chồng chị nhìn chị, chỉ trách rằng sao chị lại suy nghĩ nông cạn như vậy, bố mẹ chị dù có khó tính nhưng đã là con cháu trong nhà, bỏ làm sao được.
Bố mẹ chồng chị cũng xin lỗi chị vì thời gian qua đã quá khắt khe với chị nhưng cũng chỉ là muốn anh chị cố gắng hơn thôi. Cả anh nữa, dù cho con có thế nào, nó cũng là máu mủ của anh, chị cũng là vợ anh. Bố mẹ chồng chị ôm cháu nội vào lòng, cười mãn nguyện. Còn anh, anh cũng không trách chị nhiều nữa bởi anh biết vợ chồng anh còn nhiều việc phải làm hơn. Phải kiếm tiền để phẫu thuật cho con, để con có được một cuộc sống lành lặn.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp