Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

7 năm gặp lại vợ cũ tôi từng đuổi khỏi nhà vì nghi ngoại tình, để rồi bàng hoàng khi biết bí mật động trời

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Tôi và Hân yêu nhau từ khi cô ấy đang học năm cuối đại học, tình cảm hai đứa tiến triển rất tốt đẹp. Tôi đưa cô ấy về ra mắt, bố thì bình thường nhưng mẹ lại không ưa. Mẹ tôi chê cô ấy nhà quê, bà đang thích một người khác là con của bạn thân bà nhưng tôi không nghe, tôi nói ngoài Hân ra sẽ không lấy ai khác nữa. Cuối cùng thì mẹ tôi cũng xuôi.

Sống với nhau, tôi biết vợ cũng chịu thiệt thòi nhiều vì mẹ không ưa gì cô ấy nên tôi luôn cố gắng ở giữa, cư xử khéo léo công bằng nhất. Thỉnh thoảng cũng có chuyện nọ chuyện kia xảy ra, vợ và mẹ cũng cự cãi rồi nhưng lại thôi.

Vợ tôi là nhân viên truyền thông trong một công ty lớn, lúc chúng tôi cưới nhau là lúc vợ đang trên đà phát triển nhất, cả hai chúng tôi cũng đồng ý sẽ kế hoạch một thời gian sau đó mới sinh con. Thế nhưng mẹ tôi thì không muốn thế, bà nằng nặc muốn vợ phải sinh con ngay. Vợ tôi thì cá tính, cô ấy cũng chẳng nhịn nhẫn gì, cô ấy nói không sinh là không sinh, cũng vì thế nên hai mẹ con càng như ở hai đầu chiến tuyến.

3 năm sau ngày cưới, mẹ tôi phải mổ ruột thừa, tôi thu xếp nghỉ vào chăm mẹ nhưng vợ bận quá nên cũng không vào đều đặn được.Mẹ tôi trách vợ lắm, tôi nói cô ấy cố gắng nghỉ một hôm vào với mẹ cho mẹ yên tâm nhưng lại đúng đợt vợ đi công tác nên vợ không vào được. Mẹ tôi ra viện, mối quan hệ giữa mẹ và vợ càng tồi tệ hơn. Một lần, tôi đi làm về muộn. Mẹ đưa cho tôi điện thoại, có chụp bức ảnh vợ và một người đàn ông nữa đang đứng với nhau trước cổng. Bà nói thấy hai người ôm ấp nhau. Tôi giận lắm, đùng đùng hỏi vợ, cô ấy nói không có chuyện đó, tôi không tin, đánh vợ. Mẹ thì khẳng định bà bắt tận tay, nhìn tận mắt. Hôm đó, tôi đuổi vợ ra khỏi nhà, cô ấy khóc lóc thanh minh, giải thích nhưng tôi không tin. Vợ nói là xe cô ấy hỏng, đồng nghiệp đưa về chứ không hề có chuyện gì khác.

Sau đó, chúng tôi ly hôn sau một thời gian ngắn. Tôi ôm mối hận thù kinh khủng vì vẫn cho rằng mình bị vợ cắm sừng, nhất là khi mẹ hàng ngày tỉ tê, bảo thường xuyên thấy dấu hiệu bất thường của vợ, suốt ngày nhắn tin, điện thoại nọ kia, tôi càng tin hơn.

 



Ly hôn xong, tôi và vợ không gặp lại, không liên lạc gì nữa. Khoảng nửa năm sau đó, mẹ dẫn về một người khác, chính là cô gái năm xưa mẹ vẫn thích và ý tứ muốn tôi tìm hiểu. Tôi cũng chẳng yêu quý hay có tình cảm gì, nhưng thú thực tâm trạng chán lắm, mẹ bảo gì thì nghe vậy. Thế là vài tháng sau tôi đồng ý kết hôn.

Lấy nhau về, vợ chồng chẳng có tình cảm gì nên sống hờ hững. Cô ấy đi suốt, có chồng rồi nhưng vẫn thích chơi bời, mua sắm. Rồi vợ có bầu, mẹ tôi mừng ra mặt, mẹ chăm chút cô ấy lắm. Chẳng bao giờ phải động chân động tay việc gì. Cho đến khi vợ đẻ, cũng là một tay mẹ tôi lo. Thú thực, tôi thấy mẹ còn bận rộn hơn gấp vạn lần ngày trước, từ việc nhà, cơm nước, chăm con, chăm cháu. Tôi xót mẹ, bảo hay thuê giúp việc nhưng mẹ nhất định không nghe. Nhìn mẹ thế tôi xót xa lắm, bảo vợ thì cô ấy câng câng lên đáp, ai bảo thích đẻ thì cô ấy đẻ cho, giờ nếu bà nội không chăm được thì để cô ấy mang con về cho bà ngoại chăm.

Vợ chồng tôi sống không hạnh phúc, vợ chồng trục trặc, cãi vã rồi chia tay, đó là khi con tôi hơn 2 tuổi. Thật sự đến lần chia tay thứ 2 này, tôi cũng chẳng còn cảm giác đau buồn gì nữa, chỉ thấy chán nản cùng cực, nghĩ là thôi ở vậy nuôi con, chẳng cưới xin gì nữa.

Bố tôi già rồi, sức khỏe ngày càng yếu. Mẹ cũng có tuổi, bị cao huyết áp, lại thêm lần mổ xẻ cũng khiến sức khỏe giảm sút nhiều, nay lại chăm cháu nhỏ nên rạc người đi nhiều lắm. Tôi muốn thuê ô sin nhưng bà không cho vì không yên tâm người ngoài trông cháu.

Cứ thế mấy năm, khi con lớn hơn chút, chuẩn bị vào lớp 1 thì mẹ tôi tai biến nặng, liệt nửa người, may mắn là còn tỉnh táo. Tôi thành trụ cột chính, vừa kiếm tiền nuôi gia đình, vừa chăm con, chăm bố mẹ, nhiều lúc cảm thấy suy sụp lắm.

Rồi vô tình tôi gặp lại vợ cũ, nhìn cô ấy khác nhiều, trẻ đẹp hơn, có một con trai nhỏ, hỏi ra mới biết vợ đã tái hôn với một người đàn ông thành đạt. Tôi không còn giận vợ nữa, nỗi hận thù xưa đã cũ, vợ cũng vui vẻ với tôi. Biết mẹ bệnh, cô ấy đòi đến thăm. Sau lần đó, mẹ khóc, bà đã kể với tôi một sự thật động trời, rằng năm đó thực ra không nhìn thấy vợ ôm ai cả, là do bà bất mãn nên nói thế để chúng tôi chia tay mà thôi.

Nghe mẹ kể, tôi như chết cả phần hồn. Cảm tưởng như muốn phát điên lên được, hóa ra là tôi trách nhầm vợ, là tôi không tin tưởng cô ấy, là tôi ngu muội tự đánh mất hạnh phúc của mình... Tôi ân hận lắm nhưng mọi chuyện đã hết thật rồi.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp