Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Đứa bé 6 tuổi, con của cô hàng rau khiến cả đội ngũ bác sỹ phải cúi đầu cảm phục chỉ vì câu nói...

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

3 tháng trước, chị bị chuẩn đoán nhiễm độc niệu, chỉ có cách thay thận mới giữ lại được mạng sống. Lúc đó chị dường như tuyệt vọng.

Cuộc đời chị trước giờ là 1 chuỗi ngày khốn khổ. Lấy phải 1 người chồng vũ phu, anh ta say xỉn đánh đập vợ con không ghê tay, khiến chị phải dẫn theo đứa con trai 4 tuổi bỏ xứ mà đi. Từ đó, chỉ còn 2 mẹ con nương tựa nhau, tài sản lớn nhất là gánh hàng rau.

Đến bây giờ, khi cuộc sống dần dần ổn định thì đúng lúc chị lại phát bệnh. Cầm tờ kết quả trên tay, chị khóc lóc ôm lấy con trai mới tròn 6 tuổi:

-Con ơi, mẹ xin lỗi, chắc mẹ không còn đủ sức chăm sóc con nữa rồi. Từ nay con phải cố gắng tự lập, sống mạnh mẽ lên nghe con.

Đứa con trai lau nước mắt cho mẹ:

-Mẹ ơi, mẹ sao thế?? Con không để cho mẹ bỏ đi đâu.

Chị xoa đầu con trai rồi mỉm cười với nó. Bỗng nhiên, đứa bé ngất lăn ra sàn nhà, Chị hốt hoảng gọi xe cấp cứu.

Bác sĩ bước ra từ phòng kiểm tra với vẻ mặt buồn rười rượi:

-Thằng bé..bị u não.

Chị ngã quỵ ngay dưới chân ông ta:

-U..u não?? Thế này là thế nào?? Tại sao ông trời lại đối xử với chúng tôi như thế.

-Có khi chị phải chuẩn bị sẵn sàng tâm lý đi, thằng bé không còn nhiều thời gian đâu.

Nói rồi bác sĩ bỏ đi, còn người mẹ thì lặng người. Chị thất thểu bước vào phòng bệnh của con:

-Con bị sao thế mẹ?? Sao mẹ lại khóc rồi??

Chị vội vã lau nước mắt:

-À..à..con không sao, mẹ có khóc đâu, có con gì vừa bay vào mắt mẹ đấy.

Rồi chị ôm chặt con giấu những tiếng nấc nghẹn lòng.

Thằng bé vốn rất nhạy cảm, nó ôm mẹ và thấy tim mẹ đập rất nhanh, bà đang cố kìm nén những giọt nước mắt đau đớn. Nó im lặng 1 lúc rồi nói:

-Mẹ ơi, mẹ ra ngoài mua gì cho con ăn đi, con đói quá!!

-À, ừ, để mẹ đi mua cháo nhé, con nằm ngoan chờ mẹ.

-Vâng ạ.

Nó cười tươi, nhưng chờ mẹ khuất bóng thì nó nhảy tọt xuống giường, chạy đến phòng bác sĩ:

-Bác sĩ ơi, có phải cháu bị bệnh nặng lắm không??

Vị bác sĩ ngơ ngác:

-Mẹ cháu chưa nói với cháu sao?? Bệnh của cháu cần phải điều trị rất nhiều.

-Cháu chỉ muốn biết, cháu sắp chết phải không ạ??

Vị bác sĩ bối rối rồi im lặng.

Cậu bé hiểu ra rồi cúi đầu về phòng.

Chiều hôm đó, vẫn trong phòng các bác sĩ, người mẹ nước mắt lưng tròng:

-Xin các vị hãy cứu con tôi, tôi xin các vị.

1 người lên tiếng:

-Chúng tôi sẽ cố gắng kéo dài thời gian sống cho cháu, nhưng vấn đề là chị có đủ tiền trị xạ cho cháu không??

-Tôi..tôi..chỉ là người bán rau, tôi ..không có nhiều tiền. Nhưng dù thế nào các vị cũng hãy cứu lấy thằng bé.

 



Rồi chị quỳ xuống dưới chân họ, bác sĩ nói:

-Chị này hay nhỉ, chúng tôi có phải là không muốn cứu đâu, nhưng bệnh tình của cháu nó như thế, nhà chị lại nghèo, tôi e..

Nghe thế chị bật khóc to hơn, lúc này vị bác sĩ Mạnh, người lần trước khám cho chị đi vào:

-Thế còn căn bệnh của chị thì sao?? Nếu không có thận, chị cũng không sống được lâu nữa đâu.

Chị nghẹn lời, chỉ biết kêu trời kêu đất, cuộc sống của chị đã quá nhiều điều đau khổ. Nhưng lần này, mọi thứ ập đến quá bất ngờ.

-Bệnh của tôi..không cần chữa..quan trọng bây giờ là con tôi.

Mọi người lắc đầu ngao ngán. Còn chị lững thững đi ra khỏi phòng.

Một thời gian sau, thằng bé vì áp lực của khối u mà đã bị mù, nó càng ngày càng yếu, còn người mẹ thì cũng tiều tụy hốc hác như cái xác không hồn 1 phần vì bệnh tật phần vì trong nhà đã không còn 1 xu, chị phải chạy vạy khắp nơi vay tiền chữa bệnh cho con.

Hôm đó, thằng bé ôm mẹ rồi lấy tay sờ khắp khuôn mặt mẹ, nó nói:

-Mẹ ơi, dù con ở đâu thì con vẫn là con trai mẹ, con vẫn yêu mẹ.

-Mẹ biết, mẹ cũng yêu con.

Thằng bé không biết lúc đó mẹ nó phải cắn chặt 2 hàm răng để không khóc trước mặt con trai.

Buổi tối, chị mệt quá ngủ thiếp đi, thằng bé tỉnh dậy, nó khẽ mở cửa rồi cầm dậy dò đường đi tới phòng bác sĩ Mạnh:

-Cháu..cháu muốn..cho mẹ quả thận của cháu.

Vị bác sĩ giật mình:

-Cháu…đã suy nghĩ kỹ chưa??

-Rồi ạ. Bác sĩ hãy làm phẫu thuật cho mẹ cháu nhanh đi ạ. Cháu muốn cứu mẹ, cháu phải bảo vệ mẹ cháu.

-Nhưng bác phải hỏi ý kiến mẹ cháu đã. Bác không thể tự ý quyết định được.

Thằng bé nắm tay bác sĩ:

-Cháu xin bác sĩ, mẹ cháu nhất định sẽ không đồng ý đâu. Nên bác đừng nói với mẹ. Coi như đây là tâm nguyện cuối cùng của cháu, dù sao cháu cũng sắp chết rồi. Bác sĩ không thể để 2 mẹ con cháu cùng chết được phải không ạ??

Vị bác sĩ rưng rưng nước mắt nhìn thằng bé, ông vỗ vai nó rồi im lặng 1 hồi lâu.

Nửa tháng sau, thằng bé nằm bất động trên giường, mẹ nó ngồi bên cạnh không ngừng khóc lóc. Nó gắng gượng cười với mẹ:

-Mẹ đừng khóc. Con phải đi rồi. Nhưng con sẽ luôn bên cạnh mẹ.

Bây giờ, bác sĩ Mạnh mới nói rằng:

-Thằng bé. ép chúng tôi lấy quả thận của nó để cho chị, không những thế, nó còn muốn hiến tặng nội tạng để cứu 2 đứa bé khác cũng đang nằm trong viện này. Hiện giờ cháu yếu lắm rồi, nên việc này chị hãy suy nghĩ..

Người mẹ hét lên:

-Không, tôi không thể làm thế, tôi không thể để con trai mình chết được.

Thằng bé nghe mẹ nói, nó thều thào:

-Mẹ..mẹ đã cho con có mặt..trên đời..con đã vui lắm. Bây giờ đến lúc con phải cứu mẹ,..hơn nữa..nếu mẹ lấy thận..của con..thì lúc nào..cũng có con bên cạnh mẹ rồi.

Người mẹ không còn nói thêm được gì, bà chỉ ú ớ vài câu rồi ngất lim đi khi con trai tắt thở. Còn những bác sĩ ở đó, chẳng ai bảo ai đều cùng lúc cúi rạp người nể phục cậu bé 6 tuổi.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp