Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Bồ nhắn tin khích vợ: “Chiến tích em để ở túi quần chồng chị đấy, vứt hộ em nhé”, vợ đã đáp trả không ngờ...

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Ngồi nhìn mâm cơm đã nguội lạnh, chị thở dài thườn thượt: ‘Hôm nay anh ấy lại về muộn sao??”. Nói rồi chị đến ghế sô pha nằm xem phim rồi ngủ quên lúc nào không rõ, đến lúc về thấy chị nằm đó anh lại cau có:

- Sao không vào phòng mà ngủ, ti vi thì không tắt cuối tháng lại trả 1 đống tiền điện cho xem.

- Anh ăn gì chưa sao giờ anh mới về, làm em chờ cơm mãi.

- Sao cô hỏi lắm thế nhỉ, không thấy tôi đang mệt à??

Nói rồi anh đi vào phòng đóng sầm cửa lại còn chị, chân tay tê cứng đứng trơ ra như trời trồng giữa nhà. Chị tự hỏi từ bao giờ anh trở nên vô tâm lạnh lùng với mình như thế. Bỗng dưng chị nhớ con vô cùng, đã mấy tuần nay nó về quê chơi. Đêm đó chị ngủ trên ghế sô pha, thỉnh thoảng lại ngồi dậy nhìn ra ban công phòng khách. Trong màn đêm nhìn chị cô đơn cô độc và mỏng manh hơn bao giờ hết.

Lén mở cửa phòng ngủ nhìn chồng ngủ ngon lành chị lại ứa nước mắt, chị khóc như chưa bao giờ được khóc. Nhớ ngày trước chỉ cần chị dậy đi vệ sinh anh cũng biết và chờ chị quay lại để ôm chặt vào lòng còn giờ chị ngủ đâu làm gì anh chẳng thèm bận tâm nữa. Dù chị chẳng làm gì có lỗi, ngày ngày vẫn hiền dịu, chăm chồng con chu đáo và đối xử tốt với nhà chồng. Sau này ngẫm lại chị mới hiểu, 1 khi tình cảm trong đàn ông đã nhạt thì với anh ta bạn như người thừa.

Lúc đó chị nghĩ chắc do anh bận rộn quá nên mới vậy, nhưng chị càng cảm thông anh càng lấn tới. Mọi việc cứ diễn ra như thế cho đến 1 ngày chị tận mắt chứng kiến anh vui vẻ tay trong tay với 1 cô gái trên phố. Khi nhìn thấy chị cô ta còn trơ trẽn hôn chồng chị say đắm, rồi họ lên xe đi mất hút để chị đứng trơ trọi 1 mình bên kia đường ú ớ nhìn theo. Hôm đó chị đau đớn khóc như mưa, cô bạn thân chị bảo:

- Sao mày hèn thế không xông đến đánh cho chúng 1 trận, cái loại đó á cho ăn cả can axit vào, đồ mất dạy.

Chị cũng thấy mình quá nhu nhược, vì chị quá hiền nên anh mời đè đầu cưỡi cổ như vậy:

- Nếu mày muốn giữ gia đình hay xác định bỏ lão ta thì cũng làm cho 1 trận ra ngô ra khoai đi, hãy bản lĩnh 1 lần tao xem nào.

- Ừ tao biết rồi.

Tối đó về chị vẫn cố tỏ ra bình thường, anh chồng không biết vụ đụng độ sáng nay nên vẫn tỉnh bơ như thường. Khi chị chưa định gặp cô bồ dằn mặt thì cô ta đã nhắn tin khiêu khích, thấy chị càng im lặng cô ta càng lấn tới. Chị cười nhếch mép: “Làm đĩ còn già mồm, để xem mày hống hách được bao lâu”.

Thời gian đó chị không còn lao tâm khổ tứ nghĩ hôm nay ăn gì nữa, có mấy tiền chị mua đồ và làm đẹp hết. Chị nghĩ việc gì mình phải khổ sở chi tiều tằn tiện chắt lót trong khi chồng có bao nhiêu tiền thì đi cho gái. Chị cũng chẳng dạ dạ vâng vâng cun cút làm theo những gì chồng yêu cầu. Điều đó khiến anh ngạc nhiên vô cùng, thích thì chị làm không thì thôi. Chị như biến thành 1 con người khác, đôi lúc cũng khiến anh phải dè chừng.

Mọi thứ cứ diễn ra như thế cho đến hơn 2 tuần sau, hôm đó đang đọc sách thì chị nhận được tin nhắn của cô bồ. “Tôi và chồng chị vừa làm 4 hiệp xong, tiếc quá khách sạn này sọt rác lại bị đầy nên tôi đút bao vào túi quần của chồng chị rồi lát phiền chị vứt hộ nhé”. Cô ta nhắn xong rồi mỉm cười nghĩ chắc chị sẽ điên lắm đây, càng trêu tức chị cô ta càng thích thú còn anh chẳng hề hay biết gì. Trái với suy nghĩ của cô ta chị liền nhắn tin lại: “OK” làm cô ta giật mình.

Tối đó cô ta đi chơi rồi về khá muộn, vừa vào xóm trọ cô ta vừa hát vui vẻ. Đến lúc sờ tới khóa thì thấy cánh cửa đã bị mở phía trong là bố mẹ cô bồ và chị.

- Sao… sao bố mẹ lại ở đây ạ??

 



- Con mất nết mày vào đây, mày biết đây là ai chứ??

- Dạ ai ạ??

- Thôi đừng giả vờ ngây thơ nữa em, ngày nào em chẳng nhắn tin hỏi thăm chị sao hôm nay lại bơ chị thế.

- Chị là ai tôi không quen.

- Thôi thì không quen chị thì cũng quen chồng chị đúng không, gã đàn ông mà em vừa làm 4 hiệp trưa nay ấy.

- Chị đừng có mà vu khống nhé.

- Mày còn già mồm à, tao xem ảnh và tin nhắn hết rồi đúng là số của mày. Bố mẹ cho mày ăn học đàng hoàng để rồi đi giật chồng, giật cha người ta thế à. Mày có liêm sỉ và tự trọng không??

- Bố bình tĩnh nghe con nói đã, chị ta vu khống cho con đấy.

- Bác thấy rồi chứ, con gái bác không hề biết hối lỗi. Vậy cháu xin phép nhé.

Nói rồi chị nhấc điện thoại lên 2 phút sau 2 người bặm trợn đi vào, đánh cho cô bồ 1 trận nhừ tử. Ban đầu bố mẹ cô không dám van xin vì nghĩ con gái mình đáng bị trừng trị, nhưng sau thấy cô ta bị đánh đau quá nên quỳ gối xin tha cho con gái:

- Lần sau đừng dại mà cặp kè với đàn ông đã có vợ rồi còn vênh váo khiêu khích vợ người ta em nhé, không phải ai cũng xử nhẹ như chị đây đâu em à. Giờ axit nó rẻ lắm nên em coi chừng đó. Nể tình bố mẹ em đã già nên chị tha, loại đàn bà rẻ tiền như em đừng nghĩ mình cao quý, soi gương và xem lại mình đi bốc mùi hôi thối quá rồi đó.

Nói rồi chị bước ra về, về đến nơi chị ném xấp ảnh cũng loạt tin nhắn của cô bồ ra cho chồng xem, rồi chị mỉm cười nhếch mép:

- Ly hôn đi, tôi chính thức bỏ anh. Từ nay anh cứ sống như những gì mà anh muốn, con tôi đẻ tôi sẽ nuôi. Tôi không muốn chúng sống với 1 ông bố không có tự trọng và nhân cách bị tha hóa như anh. Càng nhìn anh tôi lại càng thấy… buồn nôn mà thôi.

Nói rồi chị bước lên phòng để lại ông chồng ngồi như trời trồng ở phòng khách. Khi định thần ra mình đã mất tất cả, anh quỳ gối van xin vợ tha thứ thì đã quá muộn. Phụ nữ 1 khi đã hết yêu thì đàn ông hãy nhớ rằng các anh chẳng còn có cơ hội nào sất. Các anh đừng tự huyễn hoặc sức mạnh của mình rằng dù có làm gì vợ nó cũng không dám bỏ chồng. Nếu các anh nghĩ vậy thì các anh nhầm to rồi đấy, 1 khi sức chịu đựng vượt quá giới hạn thì phụ nữ họ sẽ phản kháng mạnh mẽ gấp vạn lần các anh nghĩ nhiều đấy. Vậy nên có gia đình rồi tốt nhất hãy biết trân trọng những gì mình đang có đi nhé.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp