Đọc truyện chữ Inuyasha

4.8
Có 27 người đánh giá

Dẫn vợ đến tiệc công ty, chồng dặn không được nói gì kẻo xấu hổ, rồi bất ngờ khi sếp người nước ngoài đến chào thì vợ phản ứng thế này

Tác giả:

Tình trạng: Hoàn thành

Thể loại: Tình cảm

Đọc

Anh năm nay mới 30 tuổi là trưởng phòng của một công ty xuất nhập khẩu có tiếng, chẳng ai nghĩ một người thành đạt như anh lại đã lấy vợ từ năm 20 tuổi cả. Nhưng sự thật là như vậy, anh và cô cưới nhau khi còn đang ở quê.

Cô chăm sóc bố mẹ anh suốt 5 năm liền dưới đó, cho đến khi ông bà mất thì mới lên thành phố hội ngộ với anh. Người ngoài nhìn vào đều nghĩ anh là một trưởng phòng tài giỏi chắc vợ cũng sẽ giỏi giang không kém nhưng thực ra không phải vậy.

Xung quanh anh hoàn toàn có rất nhiều cô gái tài giỏi, trẻ trung xinh đẹp vây quanh, nhưng cứ nghĩ đến những năm tháng vất vả của em ở quê chăm sóc bố mẹ mình thay cho anh là những ý định ngoại tình chưa kịp nhú mầm đã bị anh dập tắt.

Anh biết mình nợ cô, anh cũng đã hứa với bố mẹ đã khuất của mình sẽ chăm sóc cô và ở bên cô cả đời này. Đó là lời hứa anh không bao giờ muốn phản bội, nhưng chuyện anh thấy xấu hổ vì cô không xứng với anh thì hoàn toàn không thể phủ nhận, cho đến ngày hôm đó.

Đó là bữa tiệc mừng công của anh ở công ty do anh đã đem về một hợp đồng béo bở, sếp muốn biểu dương nên đã tổ chức tiệc để khen ngợi anh và muốn anh dẫn người nhà cùng đến dự.

Cực chẳng đã, anh biết không thể nào giấu chuyện mình có vợ được, ngày hôm đó, sau khi đưa cô đi sắm quần áo, trang điểm và làm tóc. Nhìn cô bước ra từ phòng thay đồ quý phái chẳng khác gì những cô gái mà anh quen, anh thầm ngỡ ngàng. Hóa ra, vợ anh cũng xinh đẹp như thế này sao.

Nhưng khi đến bữa tiệc, nhìn mọi người cầm cốc chúc tụng nhau, anh biết, có vẻ ngoài quý phái cũng chỉ là vẻ ngoài mà thôi. Quay sang cô, anh dặn dò:

- Ở đây toàn những người học cao hiểu rộng thôi. Em đừng nói cái gì nhớ chưa??

- Không được nói cái gì hả anh. Nếu họ chào mình thì sao?? Em có được chào lại không?? Nếu không thì bất lịch sự lắm.

- Ừ được, em cứ gật đầu chào lại thôi nhưng không được hé răng một lời nào đấy nhớ. Anh sợ em nói hớ ra cái gì người ta biết thân phận em thì sẽ coi thường anh trong công việc. Nhớ lời anh đấy.

- Anh yên tâm, em biết rồi. Em sẽ không làm anh xấu hổ đâu.

Quả nhiên, giữ đúng lời hứa của mình, vợ khoác tay anh đi chào hỏi đồng nghiệp và khách khứa đến dự nhưng tuyệt nhiên chỉ gật đầu chào lịch sự chứ không nói lấy một lời. Thấy cô nghe lời, anh thở phào nhẹ nhõm, may quá, ít ra là cô biết nghe lời anh, chỉ mong bữa tiệc nhanh chóng kết thúc để anh dẫn cô về nhà ngay chứ còn ở đây thế này anh còn cảm thấy lo sợ không yên.

 



Khi bữa tiệc đang đến cao trào thì sếp Tổng công ty anh tới, đây là Chủ tịch của tập đoàn anh đang làm. Ông làm việc ở nước ngoài và rất hiếm khi đến Việt Nam công tác, không ngờ lần này có vinh dự được gặp mặt với ông. Anh nhất định không để lỡ cơ hội này, nhìn sang vợ, anh dặn lại, “nhớ đừng nói gì nhé, chỉ gật đầu chào thôi”, rồi nắm tay cô bước đến chào hỏi. Ai ngờ, nhìn thấy anh và vợ bước đến, sếp Tổng vội đưa tay ra bắt tay anh rồi nói chuyện bằng tiếng anh.

Thấy mình thể hiệ khá tốt trước mặt ông, anh mỉm cười nhưng nụ cười chưa kịp tắt thì thấy sếp đưa tay ra bắt tay vợ rồi nói tiếp một tràng dài: “Hi Mrs. Nguyen. Welcome to my party. Great to see you. You are so beatiful!!”

Anh như chết sững, chuyện gì thế này, sao bỗng dưng ông ấy lại quay sang nói chuyện với cô vậy. Không trả lời cũng không thể được, đó là Chủ tịch công ty nhưng mà vợ anh chỉ là cô nhà quê, làm sao cô biết tiếng anh để trả lời chứ. Mồ hôi anh ướt đầm cả lưng áo.

Ánh mắt của mọi người đang đổ xô nhìn về phía này xem vợ anh sẽ đáp trả như thế nào, anh chưa kịp mở miệng nói hộ cô thì đã thấy vợ mỉm cười đáp: “Hello, Mr. Tom. It’s a pleasure to make your accquaintance. Thank you for your compliments . I genuinely hope my husband would help you in your work and our company would be more developed”.

Cả hội trường chợt òa lên bởi câu trả lời quá đỗi tuyệt vời của cô, đám đông vỗ tay náo nhiệt còn anh thì tưởng chừng muốn ngất đi luôn tại chỗ. Nắm tay cô trở về chỗ cũ, anh quay sang cô hốt hoảng hỏi:

- Em biết nói tiếng anh từ lúc nào đấy. Không phải em chỉ học hết lớp 10 thôi sao.

- Thì đúng là thế mà nhưng ở nhà chán quá, em mở máy tính lên học đấy. Em nói có sai gì không anh, nãy em run quá bắn bừa mấy câu mới học thôi đấy. Làm em sợ muốn chết à, cứ lo không trả lời lại sếp của anh sẽ khiến anh bị quở trách cơ.

Nhìn vợ hồn nhiên nói thế, anh cảm thấy lòng mình thật tủi hổ, trong khi cô luôn lo nghĩ cho anh thì anh lại cảm thấy xấu hổ vì cô. Ôm ghì lấy vợ, anh tự nhủ, xin lỗi em, là anh không tốt rồi.

Nhấn nhẹ vào đây, nhận nhiều tin hay!

Truyện Kiếm hiệp | Truyện Tiên hiệp | Truyện Lịch sử-Quân sự | Truyện Đô thị-Võng du
Truyện Tình cảm | Truyện Dị năng-Khoa huyễn | Truyện Sắc hiệp